Lữ Khinh Nga thề thốt đảm bảo.
“Lục... Lục Vân?”
Hai người đang nói chuyện thì một bóng hình xinh đẹp đi vào, nhìn thấy Lục Vân thì hơi mất tự nhiên.
Chính là Mạc Thanh Uyển. Hiện tại Mạc Thanh Uyển đang cảm thấy rất rối rắm, cô còn đang hạ quyết tâm phải tìm được Lục Vân, sau đó nghĩ cách kết bạn với hắn, còn sau này thế
nào thì thuận theo tự nhiên thôi.
Dù sao Lục Vân đã từng chủ động làm quen với cô, tỷ lệ thành công chắc rất cao.
Nhưng sau đó Mạc Thanh Uyển mới phát hiện thì ra chuyện lúc trước chỉ hiểu lầm. Lục Vân làm ra hành động tùy tiện như vậy là vì tưởng cô là Vương Băng.
Ngưng.
Cho nên lúc này gặp lại Lục Vân, Mạc Thanh Uyển cảm thấy không được tự nhiên.
Lục Vân lại rất tự nhiên, cười chào hỏi: “Cô Mạc, xin chào!”
Lúc trước Lục Vân nhận sai Mạc Thanh Uyển và Vương Băng ngưng vì hai người bọn họ quá giống. Nhưng giờ sẽ không, bởi vì hắn đã phát hiện ra sự khác nhau giữa hai người.
Sự khác nhau về khí chất thì không nói, về sự đặc thù của bề ngoài, mặt của Mạc Thanh Uyển thon hơn, Vương Băng Ngưng mang theo chút núng nính của trẻ con, nhìn càng thêm đáng yêu.
“Xin chào..."
Mạc Thanh Uyển chua xót đáp lại.
Sau Mạc Thanh Uyển thì bên ngoài lại vang lên giọng nói vui vẻ khác.
“Tiểu Lục Vân, cuối cùng em cũng đến gặp chị!”
Một bóng người hoạt bát chạy vào, nhảy chồm lên trên người Lục Vân, ôm lấy cổ hắn, hai đùi ngọc thon dài quấn lấy eo của Lục Vân.