Ban đầu Hạ Khâm vẫn rất hung hăng, kiểm soát lực tay tốt. Nhưng Tạ Tinh Lan không chịu hợp tác, Hạ Khâm vừa túm lấy cổ hắn là hắn nhân tiện nhũn người tựa lên vai Hạ Khâm. Tư thế lười biếng dịu ngoan như chú chim lớn nép vào lòng cậu.
Hạ Khâm hết hứng thú bắt nạt người khác, chẳng khác gì đang đấm vào không khí.
Tạ Tinh Lan cảm giác cánh tay trắng gầy quanh cổ mình buông lỏng, hắn ngước mắt lên hỏi: “Sao không làm tiếp?”
Cái lời thoại bi.ến th.ái gì vậy.
Hạ Khâm nói: “Cậu cùi bắp quá, mới quật đã ngã.”
“Cậu còn không màng phản kháng, bộ cậu không biết đánh nhau phải có tới có lui mới sảng khoái sao?”
“Thật hả?” Tạ Tinh Lan hỏi ngược lại với giọng điệu vi diệu: “Không ngờ nha, thì ra cậu bạn thích kiểu đó.”
Hạ Khâm: “?” Kiểu đó là kiểu gì.
“Được rồi.” Tạ Tinh Lan giơ hai tay tự ôm cánh tay mình, ỏn ẻn mở miệng: “Đáng sợ quá à, ai đó mau cứu bé Tạ tội nghiệp bất lực này với.”
Hạ Khâm: “…” Tên điên.
Toàn thân Hạ Khâm khó chịu vì điệu nói ỏn ẻn của hắn.
Lâm Tư Tắc quay đầu trông thấy hai anh chủ đang chơi trò gì đó không phù hợp với con nít.
Tạ Tinh Lan vẫn đang diễn hăng say nhưng đã dùng giọng bình thường vì hắn làm điệu đau cả họng: “A, chỗ đó, đừng mà.”
Mà giọng hắn càng bình thường thì càng có vẻ bất thường.
Nét mặt Lâm Tư Tắc phức tạp: “Hai anh… biết chơi vậy luôn hả?”
Hạ Khâm nhịn hết nổi: “Mau lăn xuống khỏi người tôi.”
Cậu vừa dứt lời, bầu không khí càng sai.
Ngay cả Vương Đông cũng quay đầu lại: “Đù má có chuyện gì? Sao đến bước này rồi? Ban nãy anh Tạ nằm trên người sếp Khâm á?”
Mấy bạn nữ cũng nhìn qua.
Lâm Tư Tắc vội nói: “Đừng nhìn đừng nhìn, không thích hợp với con nít đâu. Bố mẹ tôi đang sinh đứa thứ hai.”
Hạ Khâm: “…” Phục tên điên khùng này thật.
Cậu định đứng dậy kéo Lâm Tư Tắc ra khỏi đám đông để đánh cậu ta một trận, Mao Phi bất ngờ cầm máy ảnh chạy tới.
Người chưa thấy đâu mà giọng đã tới trước:
“Đừng cử động! Tôi chụp ảnh cho!”
Cậu ta là phóng viên đài phát thanh, đeo thẻ phóng viên trên cổ chạy khắp ngóc ngách trường. Không giống như họ phải ngồi đây nghe cô Tiêu phát biểu huy động.
Hạ Khâm nghe thấy chữ chụp ảnh bèn ngồi xuống.
Tạ Tinh Lan tự nhiên khoác tay lên vai cậu: “Được đó, chụp tôi với bạn cùng bàn cho đẹp trai vào!”
Trước khi chữ “cút” bật ra khỏi miệng Hạ Khâm, Lâm Tư Tắc mặt dày xách ghế đẩu đến ngồi bên phải cậu, giơ tay làm chữ “V” thật lớn trước ống kính.
Hạ Khâm: “…” Bộ cậu là địa điểm thu hút khách du lịch đến chụp ảnh check-in sao?
Không chỉ thế, hình như mọi người xung quanh cũng tìm được tâm điểm ống kính. Tự dưng ai cũng kề sát vào cậu, Vương Đông chạy tới đứng phía sau, Trần Văn Hân kéo Triệu Xảo cùng làm hình trái tim, lớp trưởng ở gần đó thò đầu ra làm chữ “V”…
Hạ Khâm bỗng nhận ra đây là bức ảnh tập thể đầu tiên cậu chụp. Khi camera phát ra tiếng “tách”, cậu cong môi nở một nụ cười vô cùng tiêu chuẩn.
Sau đó cậu giữ nguyên nụ cười nói: “Cậu mà chụp tôi xấu, chờ chết đi là vừa.”
Mao Phi: “…”
Thiên tài đáng sợ quá!!! Vì sao cười đẹp đến thế mà toàn thốt ra mấy lời kinh khủng!
———
Hai mươi phút sau, cô Tiêu kết thúc bài phát biểu hoàn hảo. Thật ra mọi người đều không biết cô nói gì, chỉ thấy cô Tiêu thả tờ giấy phát biểu xuống, rồi cô đột nhiên nghĩ đến gì đó, theo khẩu hình miệng của cô thì có vẻ cô muốn nói: Để cô nhấn mạnh thêm một điểm nữa…
Tạ Tinh Lan dẫn đầu vỗ tay, hắn thản nhiên hô: “Hay! Cô Tiêu hiệu trưởng nói hay quá! Bài phát biểu quá tuyệt vời! Màn hạ màn thật đặc sắc! Vỗ tay vỗ tay! Tất cả vỗ tay!”
Sự tĩnh lặng ở bãi tập bị phá vỡ làm đứt đoạn dòng suy nghĩ của cô Tiêu. Ngay sau đó là tràn vỗ tay nồng nhiệt: “Hay hay hay! Cô hiệu trưởng nói hay! Cô nói xong rồi hay quá!!!”
Mọi người vỗ tay mạnh đến mức lòng bàn tay đỏ bừng, nếu cô vẫn không kết thúc bài phát biểu thì không phải phép.
Cô Tiêu: “…”
Lại là Tạ Tinh Lan! Mỗi lần cô muốn nói thêm, thằng nhóc luôn là đứa đầu tiên quấy rối chấm dứt. Mà nhóc ấy có sức hút mạnh, có thể xem là một tiếng gọi, trăm lời đáp.
Tuy nhóc ấy chơi xấu nhưng cái miệng quá ngọt, thổi bay lời cô muốn nói. Cô hướng đến micro định nói thêm, cuối cùng cô bật cười bó tay.
Thôi kệ đi, cứ để mấy đứa nhỏ quậy đại thể thao.
Lâm Tư Tắc vừa vỗ tay vừa xúc động: “Anh Tạ quả là tài ba, nếu không chúng ta phải chờ thêm nửa tiếng nữa!”
Nói xong, cậu ta bỗng ngoảnh đầu nhìn Hạ Khâm: “Đẹp trai lắm phải không?”
Hạ Khâm: “?”
Cậu thắc mắc nhưng vẫn nhìn Tạ Tinh Lan, tuy điệu bộ hắn ngả ngớn, thành tích không được tốt lắm, song không thể phủ nhận hắn cũng thú vị. Có vòng quan hệ tốt, đẹp trai, thỉnh thoảng còn khá dịu dàng.
Ở thời đi học, đây là kiểu con trai rất được chuộng.
“…Đúng là khá đẹp trai.”
Một lúc sau, Hạ Khâm đáp.
Nhưng so với cậu vẫn kém đẹp trai hơn một ít.
Buổi diễu mở màn nhiều người mong đợi cuối cùng cũng đến. Thời tiết đẹp, ánh nắng chói chang đã dịu đi.
Nam sinh lớp 11/7 đều mặc áo vest, nữ sinh mặc váy trắng, tóc buộc nửa đầu. Với trang phục bắt mắt, lớp họ làm tâm điểm của cả thao trường, ánh mắt từ xung quanh đưa tới.
Triệu Xảo đứng trong nhóm người, cô căng thẳng: “Toa Toa bà xem giúp tôi, váy tôi có nhăn không.”
“Không nhăn không nhăn.” Người trả lời là Nghiêm Toa Toa, một cô gái thường chơi với Triệu Xảo.
“Đừng lo, hôm nay bà cực kỳ đẹp.” Nghiêm Toa Toa nháy mắt với cô: “Tôi đảm bảo người ta nhìn bà không rời mắt nổi.”
“Bà đừng nói linh tinh.” Triệu Xảo đỏ mặt.
Người ta là ai, phát ra từ miệng con gái không nói cũng biết.
Triệu Xảo nghĩ đến buổi khiêu vũ khai mạc sắp tới, tự động viên mình.
Cố lên cố lên.
“Kính chào thầy cô và các bạn học sinh thân mến…”
Theo giọng nói của nam chủ trì, lễ khai mạc chính thức bắt đầu. Các lớp lần lượt biểu diễn, cuối cùng cũng tới phiên khối mười một.
Tiết mục mở đầu lớp 11/6 là Thái Cực Quyền, giữa màn biểu diễn, cô giáo phụ trách xếp đội hình nhắc nhở lớp 11/7 chuẩn bị sẵn sàng.
“Đội ngũ hình vuông mặc vest cùng với điệu nhảy duyên dáng đang đi về phía chúng ta chính là lớp 11/7…”
Hạ Khâm nghe vậy không khỏi phàn nàn: “Ai viết thuyết minh thế?”
Thật chấn động địa cầu.
“…Màn trình diễn họ mang đến cho chúng ta là “Điệu Waltz tình bạn”…”
…Vì sao lúc đó mình lại nóng đầu đồng ý biểu diễn chung nhỉ? Hạ Khâm nhìn những cái đầu đen đông nghịt mà đôi mắt tràn ngập nỗi tuyệt vọng.
Đạn đã lên nòng, không nã không được. Nhóm Lâm Tư Tắc đã đi đến giữa sân đứng thành đội hình, Hạ Khâm đành phải bất chấp bước theo.
Các bạn nam trước tiên đứng ở hai bên, các bạn nữ đứng ở giữa. Sau khi các bạn nữ múa đơn, đến đoạn nhạc cao trào ở phần thứ hai, các bạn nam bước vào, chìa một tay mời các bạn nữ cùng nhảy.
Đó là một ý tưởng rất lãng mạn và hoàn hảo, nếu không phải là mình nhảy sẽ càng hay hơn, nhạc vừa vang lên, cả sân lập tức sôi trào. Trên ghế phía trước khán đài, có nhiều giáo viên và lãnh đạo lấy điện thoại ra ghi hình, các học sinh cũng lén lút bật máy ảnh.
Triệu Xảo với tư cách là người múa dẫn đầu xuất thân từ một vũ công, màn múa đơn của cô cực kỳ xuất sắc.
Khúc nhạc dạo đầu kết thúc, các chàng trai tiến lên.
Triệu Xảo nhìn Tạ Tinh Lan đứng ở một bên, hắn mặc một bộ vest thẳng thớm, mới mười bảy tuổi đã ra dáng đàn ông. Vai rộng chân dài hệt như nam chính trong truyện tranh. Lúc hắn im lặng có vẻ lạnh lùng khiến người khác động lòng.
Tiếng tim cô đập “thình thịch” càng tăng thêm.
Tạ Tinh Lan bước vào sân, tiếng hò hét trên sân quả nhiên không cùng đằng cấp như trước đó.
Đại ca trường không hổ danh đại ca trường, Lâm Tư Tắc vừa đi vừa cảm thán: “Hôm nay bố tao đẹp trai quá trời quá đất, hớp hồn khắp nơi.”
Tạ Tinh Lan luôn đối xử lễ độ với con gái, hắn xòe tay đưa lên trước, mở lời quan tâm theo chủ nghĩa nhân đạo: “Đừng căng thẳng.”
Triệu Xảo lập tức hết căng thẳng, cô khẽ gật đầu.
Nhạc đệm là “Cổ tích gối đầu giường” do cô Triệu chọn, dễ nghe và sang trọng, tuy hơi phổ biến nhưng rất thích hợp với bầu không khí.
Khi Tạ Tinh Lan nhảy đôi với Triệu Xảo, có vài động tác cần tiếp xúc với vai và eo của cô, hắn chỉ giơ tay đỡ hờ, chừng mực vừa phải.
Triệu Xảo biết hắn giữ khoảng cách với con gái nhưng vẫn thoáng thất vọng.
Đoạn nhạc đến cao trào ở phần thứ ba.
Có thể đại hội thể thao khiến trái tim cô lung lay hoặc có thể là trực giác của con gái, từ lúc Tạ Tinh Lan thường xuyên xuất hiện trên diễn đàn trường, những tin đồn đó đã ảnh hưởng đến cô.
Cô luôn cảm thấy nếu mình không tỏ tình thì Tạ Tinh Lan sẽ có người yêu, mà đồng thời cô cũng biết đây không phải thời điểm tốt.
Cô ngước mắt nhìn chàng trai cao to trước mặt, cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên trong lễ khai giảng nhập học lập tức chiếm trọn tâm trí cô.
“Tạ Tinh Lan.” Triệu Xảo nhỏ giọng gọi tên hắn.
Vừa khéo bài nhạc đang ở nhịp trống, hai người tạm thời không có vũ đạo.
Triệu Xảo cắn môi nói: “Chắc bây giờ cậu chưa có bạn gái nhỉ.”
“Á đù á đù, chuyện gì đây chị Xảo?”
Lâm Tư Tắc cách gần đó nghe thấy mà hết sức kinh hãi, cậu ta cố gắng khều Hạ Khâm hóng chuyện chung, Hạ Khâm đang đứng ngay bên cạnh cậu ta.
“Đừng bảo là chuẩn bị tỏ tình chứ??? Ngay lúc này hả???”
Hạ Khâm: “?”
Hạ Khâm: “Cậu phấn khích thế sao không tham gia luôn đi?”
“Sếp Khâm không muốn làm gì đó sao!” Lâm Tư Tắc hạ giọng nói với Hạ Khâm.
Hạ Khâm càng thắc mắc: “?”
Cậu có thể làm gì đây, chờ Tạ Tinh Lan thành công hẹn hò rồi nguyền rủa à nhầm chúc phúc hả?
“Toi toi, một nhà ba người chúng ta bèo nước gặp nhau, hôm nay sắp phải giải tán…”
Nghe Lâm Tư Tắc nói lảm nhảm mà Hạ Khâm câm nín.
Chỉ trong vòng vài câu nói, bản nhạc tiếp theo bắt đầu vang lên. Hạ Khâm nhìn thoáng về phía Tạ Tinh Lan, không biết hắn nói gì mà biểu cảm Triệu Xảo đột nhiên trở nên khó xem, viền mắt cô đỏ hoe.
Đánh giá từ tình huống này chắc là cô bị từ chối, có điều việc này không liên quan gì đến thầy Hạ cả. Hạ Khâm đã đếm nhịp từ lúc bắt đầu đến giờ, rốt cuộc đã đếm đến phần thứ ba, hai mươi giây nữa sẽ nhảy xong.
Cả người cậu thư thái hài lòng, ánh sáng chiến thắng đang ở ngay trước mắt. Kiếp sau cậu sẽ không bao giờ đăng ký tham gia buổi biểu diễn được chú ý như vậy nữa.
Điệu nhảy cuối là trao đổi bạn nhảy.
Trong lúc luyện tập Hạ Khâm đã quá quen với động tác này, bên cạnh cậu là Lâm Tư Tắc, bạn nhảy với Lâm Tư Tắc là Nghiêm Toa Toa. Hạ Khâm chỉ cần xoay một vòng tròn mượt mà rồi nắm lấy tay Nghiêm Toa Toa.
Theo kế hoạch là thế.
Hạ Khâm miễn cưỡng xoay một vòng theo động tác trong trí nhớ, cậu giơ tay định mời Nghiêm Toa Toa thì bất chợt phát hiện bên cạnh Nghiêm Toa Toa đã có người.
Đã có người.
Đã! Có! Người!
Đù.
Hạ Khâm chết máy ngay tại chỗ.
Người đó không ai khác chính là Triệu Xảo, cô bị từ chối nên cảm xúc ngẩn ngơ lơ đãng. Xoay một vòng kiểu gì mà không quay lại chỗ Tạ Tinh Lan, ngược lại là đến chỗ Nghiêm Toa Toa.
Nghiêm Toa Toa cũng sửng sốt, thấy Triệu Xảo đỏ hoe mắt, cô lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tỏ tình thất bại mà còn phải khiêu vũ với người mình thầm mến, quá tàn nhẫn.
Cô sẽ bảo vệ tôn nghiêm của người chị em!
Thầy Hạ luống cuống nhưng không sao cả, trước khi bẽ mặt trước giáo viên bạn bè toàn trường, cậu nghĩ ra một cách khác, cùng lắm thì cậu quay lại khiêu vũ với Trần Văn Hân.
Phải, người nhảy với Hạ Khâm là Trần Văn Hân.
Cậu ngoảnh đầu, cặp kính của Trần Văn Hân lóe màu trắng.
Cô lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Lâm Tư Tắc, thậm chí còn chủ động nắm tay Lâm Tư Tắc. Lâm Tư Tắc được cưng mà hãi, lớn nhường này rồi đây là lần đầu tiên có bạn nữ chủ động với cậu ta.
Hạ Khâm: “…”
Tất cả xảy ra chỉ trong vài giây chớp nhoáng.
Hạ Khâm chỉ còn một lựa chọn là Tạ Tinh Lan.
Hai người con trai khiêu vũ với nhau? Xin kiếu, đúng là tình tiết gay go đáng sợ.
Đứng giữa sân trước mặt mọi người, Hạ Khâm cảm giác ấn đường mình giật giật. Một lúc sau cậu chủ động bước tới, đoạn này phải làm động tác cố định, con trai vươn tay ra làm dáng mời. Đổi bạn nhảy xong sẽ chuyển sang bước nhảy tiếp theo.
Tạ Tinh Lan thầm nghĩ Hạ Khâm bước tới với thái độ đó, giống đến đập hắn một trận hơn là đến để mời hắn khiêu vũ.
Rất có khả năng Hạ Khâm làm vế đầu tiên.
Nào ngờ Hạ Khâm đặt tay lên lòng bàn tay hắn.
Tạ Tinh Lan nhướng mày.
Đúng lúc này, lời Triệu Xảo vừa nói đột nhiên hiện lên trong đầu hắn.
“Không phải tớ hấp tấp tỏ tình.”
“Lúc nãy cậu nắm tay tớ, đầu óc tớ choáng váng, thật lòng tớ –”
Đầu óc choáng váng sao? Hạ Khâm nắm tay hắn, hình như hắn cũng hơi choáng váng? Không chắc nữa, để cảm thận lại thử xem.
Tay Hạ Khâm thon dài, khớp xương rõ, có hơi mát lành lạnh.
Cũng không khác tay người khác mấy.
Giây tiếp theo, ông trời con đột nhiên giận dữ nhéo mạnh tay hắn, dùng sức lật tay hắn lại đổi thành tư thế cậu mời Tạ Tinh Lan.
“Đừng s.ờ so.ạng tôi lung tung.” Nét mặt vị thiếu gia không có thiện ý, cậu kiên trì với sự cố chấp cuối cùng của mình: “Tạ Tinh Lan, cậu nhảy bước nữ cho tôi.”
Ngoại trừ choáng váng, còn… hơi bị đau? Tạ Tinh Lan xuýt xoa một tiếng, nhìn bàn tay đang siết chặt tay mình.
Hắn cợt nhả lên tiếng:
“Hạ Khâm, cậu mà hung dữ như thế sẽ không có người yêu đâu.”
Trong đầu hắn còn nảy ra một suy nghĩ khác nhưng hắn không nói ra khỏi miệng.
Cậu nóng tính như thế, trừ tôi ra ai mà chịu nổi?