Tạ Tinh Lan chỉ khựng lại một giây, nhân viên chưa nói hết câu nên không ai nhận ra sự biến đổi bé nhỏ của hắn, mãi đến khi một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng quen thuộc lọt vào tai hắn.
“Phải, chúng tôi là vậy đó.”
Tạ Tinh Lan suýt trượt chân rơi xuống tháp nhảy bungee cao cả chục mét, nhân viên cũng ngạc nhiên.
Hạ Khâm nói tiếp: “Thật ra chúng tôi là hai bố con.”
Trái tim đang đập nhanh của Tạ Tinh Lan tạm ngưng, sau đó dấu hỏi chấm xuất hiện trên đầu hắn và nhân viên.
“Hả?” Nhân viên bất ngờ.
Đôi khi Tạ Tinh Lan rất thích một lời của người khác. Đúng rồi đấy, chính là “hả?”.
“Nhìn không ra à?” Hạ Khâm bình tĩnh: “Tôi là bố cậu ấy.”
Tạ Tinh Lan: “…”
Có vẻ giọng điệu của ông trời con nghiêm túc quá nên nhân viên bị cậu dọa sợ: “… Anh, anh, anh còn trẻ.”
“Bề ngoài thôi.” Hạ Khâm mở miệng: “Tôi không còn trẻ nữa, qua năm nay là bốn mươi tuổi rồi.”
Nhân viên tiếp tục sốc.
Còn Tạ Tinh Lan đã kịp nhận ra Hạ Khâm cố ý, không rõ tại sao hắn lại thở phào nhẹ nhõm, chỉ có một chút tiếc nuối khó giải thích trốn qua kẽ tay lướt đi như gió.
Hắn nhanh chóng hợp tác diễn với Hạ Khâm.
“Nhìn không ra chứ gì.” Tạ Tinh Lan chậm rãi nói: “Thật ra tôi cũng đã ba mươi.”
Hạ Khâm: “…” Giao cho người này một vai, người này nhập vai liền.
Hai người nhìn nhau, không biết ai cười trước.
Với nụ cười đó, suy nghĩ rền sấm trong đầu Tạ Tinh Lan đã bị đè xuống, chắc là ảo ảnh nhất thời thôi.
Nụ cười của thiếu niên tràn đầy năng lượng, dù họ cười đến mức kỳ quặc nhưng nhân viên trông thấy vẫn biết họ chỉ đang đùa, không khỏi bật cười theo.
“Cậu điên chắc rồi.” Hạ Khâm nói.
“Là ai bắt đầu trước?” Tạ Tinh Lan không nhận.
“Vốn dĩ tôi chính là bố cậu.”
“Được, nếu bây giờ cậu nhảy xuống thì cậu chính là bố tôi.”
“Sao hả? Bộ bố cậu chết rồi à?”
Hạ Khâm bật ra câu đùa lạnh tanh, Tạ Tinh Lan sửng sốt trong chốc lát rồi như bị chọt trúng điểm cười, hắn cười gập cả người.
Vừa dứt lời Hạ Khâm đã nhận ra mình nói sai, thế mà trông Tạ Tinh Lan không có vẻ chê ghét. Cậu áy náy vài giây, thấy hắn không giận, tính tình buông thả ngông cuồng lại chiếm lĩnh.
Bản thân cậu thiếu gia không có tình cảm gì với ba ruột nên suy bụng ta ra bụng người, càng thêm lạnh lùng vô tình với ba của người khác.
Cậu đã vất vả chạy lên nơi cao thế này để nhảy bungee, không những không ghi lại được lịch sử đen tối Tạ Tinh Lan khóc trên bục nhảy, mà lúc này hắn còn đang cười như điên.
Đầu óc Hạ Khâm chợt co giật nảy ra một ý tưởng táo bạo. Mỗi người sẽ buộc một sợi dây an toàn khi nhảy bungee. Bây giờ Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan đều đang buộc một sợi.
Cậu nhìn sợi dây lò xo của Tạ Tinh Lan đã được trang bị hết sức an toàn.
Ông trời con thu tầm mắt về, ung dung gọi: “Tạ Tinh Lan.”
“Sao hả?” Tạ Tinh Lan vừa mới cười xong nên trong giọng vẫn còn mang theo ý cười. Cộng thêm khuôn mặt đẹp trai không gì sánh bằng, giọng nói trầm ấm này khiến một nữ nhân viên đứng cạnh đỏ mặt.
Á á á ai đó cứu mạng, tỉnh táo lại đi tôi ơi đừng có đỏ mặt, cậu này mới là học sinh cấp ba thôi, mình đáng chết quá á á á!
Nữ nhân viên tự kiểm điểm sâu sắc về bản thân.
“Để tôi chỉ cho cậu vài thủ thuật.” Hạ Khâm nói.
Tạ Tinh Lan nhìn cậu.
Hạ Khâm tìm một góc để Tạ Tinh Lan không nhìn thấy khóa an toàn trên thắt lưng của mình. Cậu duỗi chân cố tình đá vào sợi dây lò xo không ai dùng dưới đất, tạo ra hiệu ứng mình đã tự cởi sợi dây lò xo.
Sợi dây lò xo bị cậu đá sang một bên.
Thiếu gia cất giọng khoa trương: “Người mạnh chân chính là nhảy bungee không đeo dây.”
Tạ Tinh Lan nghĩ Hạ Khâm đang đùa, hắn vừa định vỗ tay nói: “Quá đỉnh quá đỉnh, cậu bạn đúng là tuyệt vời.”
Lời chưa kịp bật ra khỏi miệng hắn, Hạ Khâm đột nhiên giang rộng tay đối mặt với hắn, cậu nở một nụ cười rồi dứt khoát ngả người về khoảng không cao hàng chục mét đằng sau.
Hắn nhớ ban nãy Hạ Khâm đã đá sợi dây lò xo xuống đất, thứ đó lẽ ra phải được đeo trên thắt lưng của ông trời con chứ? Sao cậu lại quăng đi? Đầu óc Tạ Tinh Lan trống rỗng.
Khi con người căng thẳng, trong đầu họ không có suy nghĩ nào cả. Khoảnh khắc Hạ Khâm ngả người ra sau, tiếng gió thổi qua tai khiến cậu rất sảng khoái, nhịp tim tăng vọt, cảm giác mất trọng lượng ập đến như thủy triều.
Đây không phải lần đầu cậu nhảy bungee nhưng đây là lần đầu cậu chơi khăm kiểu này, cậu dám cá là Tạ Tinh Lan đứng trên bục nhảy bị cậu hù chết khiếp. Cơ mà đáng tiếc, cậu thiếu gia còn dành ra một giây để nghĩ, cậu thật muốn nhờ nhân viên chụp nét mặt của hắn lại.
Chắc là thú vị lắm, ha ha.
Trong khoảnh khắc cậu rơi xuống, cậu nghĩ khá nhiều điều.
Điều duy nhất cậu không nghĩ tới là, Tạ Tinh Lan sẽ nhảy xuống cùng cậu.
Nhưng rõ ràng hắn không hề trong tư thế chuẩn bị nhảy, Hạ Khâm cảm giác cậu chỉ rơi được 0,3 giây? Hay 0,4 giây? Sau đó có một lực tóm lấy cánh tay cậu gần như muốn nghiền nát cậu. Giây kế tiếp, sức mạnh khác lạ bao vây cậu khi đang rơi với tốc độ cực nhanh.
Cứ như thể cậu đang lộn nhào giữa không trung rồi sa vào một vòng tay nóng bỏng, nghe được cả tiếng tim mình đập mạnh hơn sấm.
Cùng với giọng nói giận dữ mà run rẩy của một người: “Cậu điên rồi…”
Tựa như không nỡ nặng lời, tiếng nói đó bỗng dừng lại.
Hạ Khâm há miệng trợn tròn mắt, gió mạnh làm gò má cậu đau buốt, rồi có người đỡ gáy cậu để cậu vùi vào lòng người kia. Đó là một mùi hương gỗ sung rất nhẹ cũng rất quen. Trong vài giây dài đằng đẵng, cậu không hề chớp mắt, ngoài tiếng gió ra cậu chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim đập vội vã.
Cảm giác rơi xuống mất trọng lượng khiến tim cậu muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Con bà nó?”
Lâm Tư Tắc đang ăn mỳ gói trong phòng quan sát. Một giây trước cậu ta còn khoe với Trần Văn Hân rằng lúc nãy mình nhảy xuống trông ngầu thế nào, đẹp trai cỡ mấy, bóng lưng dũng cảm biết bao nhiêu.
Vừa nhìn lên cậu ta đã thấy hai bóng người đang nhanh chóng rơi xuống từ tháp nhảy bungee. Nhìn từ xa có vẻ một người đang ôm một người khác, lại còn là tư thế bảo vệ cực kỳ rõ ràng.
“Chuyện gì vậy? Sao bố tôi nhảy với sếp Khâm?” Lâm Tư Tắc khiếp sợ cắn đứt sợi mỳ: “Khu vui chơi Tây Thành có hình thức nhảy bungee hai người hả? Hình thức tiềm ẩn gì đây?”
Cậu ta mở sổ hướng dẫn trò chơi ra, càng thêm bối rối: “Làm gì có!”
Hơn hết là dây lò xo bungee dành cho người chơi đôi khác với dây lò xo dành cho người chơi đơn. Rành rành là trong tình huống này, có một người đã nhảy xuống theo một người khác.
“Đù?” Lâm Tư Tắc mê mang: “Anh Tạ với sếp Khâm chơi trò gì mới vậy?”
Trần Văn Hân giơ điện thoại quay video, không kìm được bèn nói: “Tuẫn tình?”
Lâm Tư Tắc: “?”
Chị Hân à, hệ thống ngôn ngữ và chuỗi logic mà chị hay thốt ra, tất cả đều rất khó hiểu! Có ai hiểu được cô ấy không!
Khi rơi đến điểm cùng cực, sợi dây lò xo tự co lại lên trên, cảm giác mất trọng lượng lại ập đến. Hạ Khâm cảm thấy mình bị ném qua ném lại trên không nhiều lần mới từ từ được hạ xuống đất.
Bên dưới tháp nhảy bungee trong khu vui chơi không phải là mặt đất bằng phẳng mà là một hồ nước nhân tạo. Đây cũng là biện pháp an toàn trong trường hợp có sự cố xảy ra, mặt nước có thể giảm xóc.
Nhân viên đã đợi sẵn trên thuyền chèo.
Hạ Khâm cảm nhận mình đang dần rơi xuống thuyền, xiềng xích trên người cậu vẫn chưa biến mất. Dòng suy nghĩ của cậu vẫn đang ngắt kết nối, cậu không hiểu mọi chuyện vừa xảy ra như thế nào nhưng bản năng động vật bẩm sinh mách bảo cậu rằng lần này cậu đã đùa quá trớn, sẽ gặp rắc rối.
Bởi vì lúc Tạ Tinh Lan buông cậu ra khỏi ngực, đây là lần đầu tiên Hạ Khâm thấy nét mặt tức giận của hắn. Nụ cười ngả ngớn thường ngày hoàn toàn biến mất, đôi mắt u tối, cặp mắt hoa đào không còn ý cười.
Biểu cảm hắn lạnh lùng và giận dữ, có thể nhìn ra hắn đang cố gắng kìm nén cơn giận.
Hạ Khâm thấy vai mình như bị hắn bóp nát.
Nhân viên cũng nhận ra có điều gì đó là lạ. Ban đầu nhân viên định giáo dục chàng trai trẻ nhảy bungee là trò đùa sao? Cứ nhảy xuống với bạn thế lỡ có chuyện gì xảy ra thì thế nào? Nhưng không hiểu lý do gì, nhân viên thoáng nhìn sắc mặt của chàng trai cao hơn mà không khỏi sợ hãi, tạm thời không nói thành lời.
“Tôi…” Hạ Khâm mở miệng.
Cậu chạm phải ánh mắt của Tạ Tinh Lan, lời muốn nói lại nuốt xuống.
Dưới đáy đôi mắt đen và sắc bén đó thoáng hiện lên vẻ sợ hãi, đôi ngươi toát ra nét ngỡ ngàng phẫn nộ đang nhìn cậu.
Hạ Khâm có cảm tưởng mình sắp bị đánh. Nói thật là lớn nhường này rồi, cậu chưa từng bị ai đánh bao giờ, nhưng bây giờ cậu chột dạ vì mình đã phạm phải sai lầm ngu xuẩn.
Lúc Tạ Tinh Lan giơ tay lên, Hạ Khâm rụt người nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run như cánh bướm. Nắm đấm trong tưởng tượng không hạ xuống mặt cậu, mà cậu lại được ôm vào lòng.
Tạ Tinh Lan từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ ôm chặt lấy cậu. Hắn vùi mặt vào hõm vai anh, mấy giây sau, Hạ Khâm mới nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp. Sau đó nữa cậu mới phát hiện cánh tay mà Tạ Tinh Lan ôm cậu đang run rẩy.
———
Thời điểm Hạ Khâm kịp tiêu hóa mình đã chọc giận người nào đó đã là mười phút sau. Lý do là khi nhận cánh gà tây nướng từ Lâm Tư Tắc, cậu thấy ở trên đó có hành lá mà cậu không thích ăn.
Bình thường cậu ăn cùng Tạ Tinh Lan, hắn sẽ nhặt hành lá ra trước. Cậu ngẩng đầu nhìn Tạ Tinh Lan, sự biến đổi của hắn lúc ở trên thuyền đã biến mất, thay vào đó là dáng vẻ buông tuồng như thường ngày.
Ai nói chuyện với hắn, hắn đều đáp lại vài câu không mặn không nhạt, thỉnh thoảng cũng cười nhưng ý cười không lan vào mắt, hơn hết là hắn không thèm nhìn cậu lấy một cái.
Hạ Khâm: “…”
Được rồi, Tạ Tinh Lan nghĩ cậu nhảy xuống mà không đeo dây an toàn thật hả? Cậu cũng đâu phải thằng ngu, mà nói đến ngu, chẳng phải hắn còn ngu ngốc hơn sao? Nếu cậu không đeo dây mà nhảy xuống, dù Tạ Tinh Lan có nhảy theo cũng vô ích.
Hai xác hai mạng.
Đang lúc cậu nghĩ ngợi lung tung, Lâm Tư Tắc đột nhiên tới gần: “Rốt cuộc sếp Khâm với anh Tạ có chuyện gì vậy?”
“Chuyện gì là chuyện gì?” Hạ Khâm nhìn cánh gà tây, đột nhiên vô cùng cáu kỉnh: “Cánh gà tây gì mà dở thế hả?”
Lâm Tư Tắc: “…” Anh chủ à, anh còn chưa ăn một miếng nào! Tính tình gì mà quá trời ảo diệu.
Cánh gà tây tượng trưng cho thảm họa sắp đến.
Không cần hỏi nữa, Lâm Tư Tắc đã đoán được đáp án.
“Anh cãi nhau với anh Tạ sao?” Cậu ta dè dặt hỏi.
“Sao cậu lại nghĩ vậy?” Hạ Khâm thản nhiên hỏi lại.
“Đã hơn mười phút rồi hai người chưa nói chuyện.” Lâm Tư Tắc nhỏ giọng.
“Bình thường thôi, vốn dĩ tôi không thích nói chuyện, bộ cậu không biết à?” Hạ Khâm nói có lý.
“Cũng đúng.” Lâm Tư Tắc nói: “Sếp Khâm không nói nhiều.”
“Nhưng mười phút rồi anh Tạ không nói chuyện với sếp, sếp không thấy lạ?”
Cảm ơn lời nhắc nhở vô ích của cậu, tưởng tôi không có mắt hả? Hạ Khâm vô cảm suy nghĩ.
Lâm Tư Tắc lo lắng gãi đầu: “Vì sao kia chứ, rốt cuộc là hai người có vấn đề gì?”
Thật ra Hạ Khâm hơi mất mặt khi nói ra chuyện tồi tệ mình vừa làm, nhưng không hiểu sao khi nghe Lâm Tư Tắc hỏi, mong muốn được nói chuyện của cậu khá mãnh liệt. Cậu kể lại tiền căn hậu quả trọng tâm chuyện trên bục nhảy bungee vừa rồi.
Lâm Tư Tắc nghe xong mà sững người: “Tức là anh cố ý dọa anh ấy, làm anh Tạ cho là anh nhảy mà không thắt dây an toàn?”
Hạ Khâm: “…Ừm.” Chuyện là thế đó, còn không phải do cậu xúi giục tôi, nói được xem cảnh Tạ Tinh Lan khóc thút thít sao. Giờ thì hay rồi, khóc thút thít đâu không thấy, chỉ thấy Tạ Tinh Lan nổi giận.
Phiền muốn chết.
Lâm Tư Tắc nhìn cậu mà không nói nên lời, cậu ta tò mò hỏi: “Anh chủ Tạ có đánh anh không?”
“Sao lại đánh tôi?” Hạ Khâm khó hiểu, cậu nghĩ ngợi rồi mới đáp: “…Không đánh.”
Đù, Lâm Tư Tắc hết sức kinh hãi.
Con cái nghịch ngợm cỡ này mà không bị đánh, mẹ nó đây quả là tình yêu đích thực.
Lâm Tư Tắc gãi tóc, cố gắng vãn hồi mối quan hệ lung lay sắp đổ giữa bố mẹ mình, nhưng càng nghĩ cậu ta càng thấy không có cách nào tốt.
Cậu ta quen biết Tạ Tinh Lan khoảng năm năm, chưa thấy Tạ Tinh Lan tức giận được mấy lần. Đáng tiếc là theo hiểu biết của Lâm Tư Tắc, Tạ Tinh Lan là kiểu người tốt tính nhưng khi tức giận rất đáng sợ.
Lâm Tư Tắc nhìn Hạ Khâm, chính trực nói: “Không sao đâu sếp Khâm, sếp vẫn còn có em. Anh Tạ mà dọn ra khỏi gia đình, cô nhi quả mẫu chúng ta vẫn cùng nhau vui vẻ chơi đùa! Không có đàn ông thì chúng ta vẫn sống tốt!”
Hạ Khâm: “?” Mẹ nó ai cô nhi quả mẫu với cậu?
Lâm Tư Tắc vẫn đang bất giác châm dầu vào lửa, cậu ta lẩm bẩm: “Tiêu rồi tiêu rồi. Anh Tạ tức giận đáng sợ lắm, thật đấy, không dỗ anh ấy bớt giận được đâu, trừ khi đợi anh ấy tự nguôi giận thôi.”
“Ầy không phải, người chọc giận anh chủ Tạ lần trước chuyển trường khác rồi. Á đù, hình như mỗi lần anh ấy tức giận, đối phương đều phải chịu khốn khổ, bị đánh chỉ là chuyện nhỏ, dù sao cũng không còn cơ hội chơi cùng nhau…”
Hạ Khâm: “…” Ngậm miệng lại được không, đệt.
Chơi nhảy bungee xong, mọi người hẹn nhau đi nhà ma.
Kha khá người nhận ra bầu không khí vi diệu giữa Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm nhưng mọi người chỉ dám giao tiếp bằng mắt, không ai dám đương đầu với rủi ro.
Lâm Tư Tắc vẫn rất trượng nghĩa và có tinh thần trách nhiệm. Bố mẹ cãi nhau, thân là con trai cả phải có nghĩa vụ chăm sóc mẹ ruột!
Thế là Tạ Tinh Lan ngoảnh đầu trông thấy cảnh tượng thế này –
Nhóc khốn nạn vô tâm dọa bay nửa cái mạng của hắn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, vào nhà ma vẫn ở cạnh trò chuyện với tên đần Lâm Tư Tắc. Có gì hay ho đâu mà nói chứ, nói chuyện là phải đứng sát vậy hả?
Lá gan của Lâm Tư Tắc nhỏ, cậu ta giật mình liên tục vì tiếng nhạc và bầu không khí đáng sợ. Cậu ta cao hơn Hạ Khâm hai xăng-ti nhưng bây giờ lại như chú chim, vừa la hét thảm thiết vừa trốn đằng sau Hạ Khâm.
“Á! Sếp khâm cứu mạng!”
“Có ma bắt em đó sếp Khâm!”
“Á á á á thầy Hạ thầy Hạ đừng bỏ rơi em!”
…Rốt cuộc là ai chăm sóc ai?
Hạ Khâm nghe tiếng hét mà đau cả đầu.
Tạ Tinh Lan tựa vào góc tường phía trước chỗ khúc rẽ, hắn nhìn một lúc rồi cười gằn, tiện tay bắt lấy một NPC trong nhà ma, người đang định nhảy ra hù anh đẹp trai này: “???”
Không phải chứ anh bạn, cho con ma chút mặt mũi được không?
Tạ Tinh Lan chạm đầu lưỡi lên hàm trên, lạnh lùng nói: “Người anh em, giúp tôi một việc.”
NPC: …Hả?
“Giúp gì?”
Tạ Tinh Lan nói: “Thấy tên đần đằng kia không?”
NPC: “Người bên cạnh anh chàng đẹp trai ấy à?”
“Phải.” Tạ Tinh Lan mỉm cười: “Lát nữa cậu hù chết cậu ta, tốt nhất là hù cậu ta chạy khắp nơi, xong chuyện tôi sẽ đánh giá năm sao cho cậu.”
Đánh giá năm sao!
NPC sáng đôi mắt kiên định: “Anh yên tâm, nếu tôi không hù chết cậu ấy, hôm nay tôi làm không công!”
Ý chí chiến đấu của NPC sục sôi: “Anh chàng đẹp trai còn lại thì sao?” Ý chỉ Hạ Khâm.
NPC hưng phấn xoa xoa tay: “Muốn tôi hù cậu ấy luôn không!”
Tạ Tinh Lan im lặng một giây.
Hắn từ tốn nói: “Chuyện này thì không được.”
NPC nhìn hắn.
“Đó là ông trời con của tôi.” Tạ Tinh Lan thở dài như đang nhượng bộ: “Lát nữa tôi còn phải đi dỗ cậu ấy.”