Tạ Tinh Lan luôn cho cảm giác hiện diện mạnh trong đám đông vì gương mặt được trời ưu ái của hắn. Thật ra Du Tỉnh đã để ý tới hắn ngay từ đầu, nhưng vì Diêm Mạn cũng ở đây nên anh ta không để ý nhiều.
Anh ta khá hiểu biết Diêm Mạn, biết cô là “hải vương” thay bạn trai nhanh như thay áo, mỗi ngày một người không hề trùng lặp. Lúc nhìn lướt qua Tạ Tinh Lan, anh ta chỉ thầm nghĩ hắn là một người rất đẹp trai, kể cả khi nhìn từ thẩm mỹ thuần túy của con trai cũng không chê được gì về nhan sắc ấy.
Du Tỉnh coi hắn là người yêu mới của Diêm Mạn.
Mãi đến khi hắn lên tiếng thì Du Tỉnh mới phát hiện người này mang địch ý khó hiểu với mình. Họ đều là con trai, biết cái nhìn nào có nghĩa là thờ ơ và cái nhìn nào có nghĩa là dò xét.
Khi Tạ Tinh Lan liếc sang, bản năng Du Tỉnh thấy được sự khó chịu, tràn ngập tính công kích từ ánh mắt hắn. Đó là một kiểu chiếm hữu mà mọi nam sinh đều biết rõ, ý bảo rằng đây là của tôi, không được tiến đến gần địa bàn của tôi. Đôi khi là chỉ sự vật, cũng có khi là chỉ một người.
Du Tỉnh mất vài giây để bừng tỉnh, anh ta nhìn bàn tay đang đặt trên lưng ghế Hạ Khâm. Rõ ràng hắn không trực tiếp khoác lên vai Hạ Khâm, nhưng Du Tinh biết hắn đang cảnh cáo mình.
…
Trong thoáng chốc, đầu óc Du Tỉnh như bị điện giật, một mối nghi ngờ khiến anh ta sợ hãi hiện lên trong đầu. Anh ta có mưu đồ bất chính với Hạ Khâm nên suy bụng ta ra bụng người, phỏng đoán như thật.
Lẽ nào người này là… bạn trai mới của Hạ Khâm?!
Suy nghĩ này khiến cả khuôn mặt Du Tỉnh tái nhợt, đặc biệt là sau khi anh ta vô thức quan sát Tạ Tinh Lan, anh ta nhận ra đối thủ quá mạnh. Bất kể là xét về ngoại hình hay chiều cao, hắn đều nhỉnh hơn anh ta một chút.
Khuôn mặt đẹp trai mà anh ta từng rất tự hào giờ đây đã bị lu mờ.
Cạnh tranh khốc liệt một phen, anh ta đã bị đánh gục hoàn toàn.
Sắc mặt càng thêm trắng!
Tạ Tinh Lan cứ thế ngồi nhìn sắc mặt của tên này càng ngày càng bợt bạt, hắn không khỏi nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ trông hắn đáng sợ lắm sao? Thỉnh thoảng có bạn bè trong trường Trung học số 2 sợ hắn vì danh trùm trường của hắn. Mà ở đây là Bắc Kinh, danh tiếng của hắn không lan xa thế chứ?
Nói thật thì lâu lâu hắn cũng thấy cái danh “trùm trường” quá trẻ trâu, chẳng qua có tên nào không “trẻ trâu” khi còn trẻ đâu đâu? Thế là Tạ Tinh Lan lại thay đổi suy nghĩ, hắn tự nhủ chắc là vì khí chất của hắn đây quá lợi hại, mới nói hai ba câu đã khiến người ta tái mặt sợ sệt.
Giỏi quá bro, tôi yêu thiết lập mới này của mình đó nha.
Tạ Tinh Lan nhướng mày nghiêng đầu nhìn Hạ Khâm: “Đây cũng là bạn… là con trai của cậu?”
“Không phải.” Hạ Khâm không có biểu cảm gì.
Du Tỉnh lấy lại tinh thần, anh ta nhìn Tạ Tinh Lan rồi lại nhìn Hạ Khâm: “Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”
“Đừng vậy chứ.” Điệu bộ Tạ Tinh Lan thong dong nhưng lại khiến người ta có cảm giác nguy hiểm: “Định nói chuyện gì? Để tôi nghe nữa.”
Du Tỉnh hạ khóe môi xuống.
“Khâm Khâm…” Du Tỉnh nhìn cậu.
Lần này đến lượt Tạ Tinh Lan xụ miệng.
Thật ra Hạ Khâm không muốn Tạ Tinh Lan dính dáng đến chuyện lộn xộn trong quá khứ, nhất là chuyện lộn xộn liên quan tới Du Tỉnh, chủ yếu là vì cậu mất mặt. Ý nghĩ này bất chợt xuất hiện trong đầu, tựa như cậu không muốn để người mình quan tâm biết lịch sử đen tối của mình.
“Người mình quan tâm” sao? Hạ Khâm âm thầm gạch bỏ, thay bằng “người bạn mình quan tâm”! Bộ cậu không để ý mặt mũi trước mặt anh em bạn bè hả?
Khi Du Tỉnh lại mở miệng gọi cậu, cậu đứng dậy tuyên bố: “Không ăn nữa.”
Cậu quay người bỏ đi, nào biết hành động này chạm đến dây thần kinh nào đó trong đầu Du Tỉnh. Phải tốn rất nhiều công sức anh ta mới gặp được Hạ Khâm một lần, gọi điện cậu không nhận, WeChat bị chặn, không biết bao giờ cậu mới về Bắc Kinh lần nữa.
Du Tỉnh có trực giác nếu bây giờ anh ta không giữ được Hạ Khâm, có thể anh ta sẽ mất cậu mãi mãi. Nghĩ đến dây, Du Tỉnh bắt đầu chuyển mình, vô thức kéo tay Hạ Khâm, hy vọng cậu sẽ quay lại nhìn mình như vô số lần trước đây, dù rằng vẻ mặt cậu vẫn luôn lạnh nhạt.
Lần này Hạ Khâm vùng mạnh khỏi anh ta như bị xúc phạm.
Ông trời con là người giỏi đánh nhau, cái vùng này dùng lực rất mạnh. Du Tỉnh không kịp phòng bị nên lùi lại hai bước, vô tình vấp phải chiếc ghế bị Tạ Tinh Lan đá qua làm anh ta ngã nhào ra sau.
Cuối cùng cũng ồn ào.
Mấy người bạn của Du Tỉnh ngồi ở một bàn khác, thái độ của họ đối với việc Du Tỉnh tìm Hạ Khâm cũng giống như nhìn người anh em đi tìm người yêu cũ, chỉ mang tâm tư hóng hớt chứ không nghĩ bạn mình đánh lộn với người yêu cũ.
Đồng tử của ba người rụt lại, lập tức đứng dậy khỏi ghế. Có người bước đến nhanh chóng đỡ Du Tỉnh dậy để anh ta không bị ngã quá mất mặt.
“Hạ Khâm! Mày đừng có quá trớn.”
Một trong những nam sinh trường Trung học số 13 đứng ra bảo vệ bạn mình.
Hạ Khâm lười để ý đến bọn họ, cậu nắm lấy tay Tạ Tinh Lan, muốn nhanh chóng kéo hắn đi.
Không ngờ hành động này mang ý nghĩa khác trong mắt những người kia, rằng cậu đang khoe khoang bạn trai mới, khiêu khích bạn trai cũ. Trong số ba người đó, một người có khuôn mặt vuông với mái tóc úp tô cười khẩy rồi lên tiếng.
“Bảo sao vội vã muốn đi, hóa ra là tìm thằng bồ mới rồi.”
Đối phương sử dụng từ “thằng bồ” đầy vẻ khinh miệt.
Hạ Khâm dừng chân quay đầu, cậu chầm chậm mở miệng: “Mày nói lại xem.”
“Có gì mà tao không nói được, mày chỉ là một đứa đồng tính đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, thằng gay— Con mẹ nó!”
Hắn ta còn chưa nói hết câu, Hạ Khâm đã nhấc chân đạp hắn. Tóc úp tô bị đập thẳng xuống bàn làm chiếc nồi nóng trên bàn đổ xuống đất, đám đông trong quán la hét chói tai.
Du Tỉnh thấy tình hình không ổn bèn cố gắng khuyên can.
Nhưng Hạ Khâm đã làm bẽ mặt tóc úp tô trước mặt mọi người, dù Du Tỉnh đã đè hắn ta xuống để hắn không thể xông lên đánh Hạ Khâm, hắn ta vẫn chửi ầm: “Mày sợ cái gì? Dám làm không dám nhận, không dám để tao nói ra? Đệt mẹ nếu mày không quyến rũ bạn tao, bạn tao có cần phải khép nép trước mày như thế không? Mẹ nó mày nghĩ mày là cái quái gì hả thằng đồng tính!”
Hai chữ “đồng tính” được thốt ra rõ ràng, vang vọng.
Đôi đồng tử của Tạ Tinh Lan co rụt, hắn nhìn góc nghiêng của Hạ Khâm. Cậu lạnh lùng, xinh đẹp và có hàng mi vừa dài vừa thẳng. Cậu vốn đang nắm tay hắn, rồi chợt buông ra như bị phỏng.
Chỉ một biến đổi nhỏ này thôi.
Tóc úp tô bật ra những lời này, sắc mặt Diêm Mạn trở nên xấu xí cùng cực.
“Đệt con mẹ ông nội mày…”
Hạ Khâm giữ cô lại, bình tĩnh bảo: “Để cậu ta nói tiếp.”
Thái độ bình thản của cậu khiến tóc úp tô bất ngờ, Hạ Khâm không xấu hổ tức giận như hắn ta tưởng tượng. Dù sao trong thời đại này, đồng tính không phạm pháp nhưng cũng chẳng phải điều gì vẻ vang.
Ánh mắt Hạ Khâm lạnh căm không khác gì loài rắn, cậu càng phẫn nộ thì lại càng ung dung.
“Không nói nữa?”
Du Tỉnh khó khăn mở lời: “Hạ Khâm, bạn tôi không có ý đó.”
Tóc úp tô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Anh Tỉnh, cậu ta đã đạp ngã anh mà mẹ nó anh còn nói đỡ cho cậu ta?! Anh thôi bẽ mặt như vậy đi, có còn là đàn ông không? Mẹ kiếp anh sẵn lòng hạ thấp bản thân chứ tôi không thể mất mặt thế này được! Anh không thấy người bên cạnh cậu ta à?”
Hạ Khâm giật giật ngón tay.
Tóc úp tô nhìn Tạ Tinh Lan, hơi ngẩng đầu lên: “Này cậu bạn là bạn trai mới của Hạ Khâm phải không?”
Tạ Tinh Lan rũ mắt xuống, không nói gì.
Tóc úp tô nhếch miệng: “Cậu có biết cậu ta là loại người gì không? Cần tôi nói cho cậu biết không?”
Cuối cùng Tạ Tinh Lan cũng lên tiếng, không nghe ra được cảm xúc của hắn: “Nói tôi biết đi.”
Tóc úp tô chỉ nói tùy ý, không ngờ Tạ Tinh Lan lại trả lời mình. Nói thật là hắn ta không sợ Hạ Khâm mấy, dù sao Hạ Khâm cũng có vẻ đẹp khá nữ tính. Cùng với vấn đề về xu hướng tính dục, “sự nam tính” của hắn ta bùng nổ, hắn ta vô thức coi Hạ Khâm là “đối tượng có thể bắt nạt”.
Nhưng về phần Tạ Tinh Lan mà nói, đây là lần đầu bọn họ gặp nhau mà tóc úp tô vẫn bất giác sợ hắn, nỗi sợ xuất phát từ giống đực. Khi hắn ta mở miệng trả lời Tạ Tinh Lan, vẻ kiêu ngạo đã giảm đi một nửa, âm lượng trong giọng cũng hạ xuống.
“Cậu ta… cậu ta là một tên đồng tính vô liêm sỉ. Bạn tôi vốn thẳng nhưng đều là do bị cậu ta dụ dỗ.” Tóc úp tô nói: “Tôi thấy cậu bạn không giống cong, cậu sẽ không bị khuôn mặt kia lừa chứ? Nhìn cậu ta thì có vẻ ngây thơ, nhưng rồi cậu ta sẽ lợi dụng cậu triệt để, tôi nói thật.”
“À nếu cậu không tin tôi, cậu có thể lên diễn đàn trường Trung học số 13 xem, trên đó vẫn còn ảnh Hạ Khâm, tôi không gạt cậu… “
Giọng tóc úp tô nhỏ dần, cuối cùng im bặt.
Sau trận gào la vừa rồi, hầu hết khách trong quán đã bỏ chạy đi khỏi, còn lại vài người đứng từ xa lưỡng lự có nên gọi cảnh sát hay không. Chợ đêm đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ có nồi lẩu ở bàn bên cạnh vẫn sôi sục ồn ào. Trong màn đêm, dường như ngay cả tiếng thở cũng không tồn tại.
Hạ Khâm cũng yên tĩnh. Không phải cậu không tức giận, mà là chuyện đến nước này, dòng suy nghĩ của cậu đã đi chệch hướng.
Tính cách của Hạ Khâm rất rõ ràng. Cậu thuộc tuýp người nếu chuyện chỉ có một lỗ hổng, cậu sẽ tìm cách sửa chữa vá víu. Ví dụ như ban đầu cậu cố gắng ngăn cản Tạ Tinh Lan biết quá khứ đen tối của mình. Nhưng nếu chuyện đã đến mức không thể vãn hồi, cậu sẽ rơi vào tình trạng vò đã mẻ lại sứt.
— Kệ chứ, yêu ai thì yêu, đồng tính ăn cơm nhà mày à. Lát nữa phải đánh cái miệng cậu ta trước.
Hạ Khâm lược qua bước giải thích với Tạ Tinh Lan, cậu thầm tính toán sẽ đánh tóc úp tô tơi bời như thế nào. Bình hoa bạo lực không phải hư danh.
Cậu có thể tưởng tượng ra phản ứng của Tạ Tinh Lan, có thể là sốc? Hoảng sợ? Chê ghét? Ác cảm? Trai thẳng nghe tin bạn mình là gay, chắc chỉ có những cảm xúc này.
Hạ Khâm nói không buồn là nói dối, sự mất mát trong lòng cậu dần lan rộng, thậm chí còn có cảm giác nghẹt thở. Cậu vừa nghĩ đến việc mình khó lắm mới kết bạn được ở trường Trung học số 2 nhưng sắp tan thành mây khói, ánh mắt nhìn tóc úp tô càng lạnh lẽo.
Tóc úp tô bị nhìn: “…?” Sao hắn ta có cảm giác chỉ số hận thù của Hạ Khâm đang tăng lên? Hắn ta có mắng nhiếc cậu nữa đâu?
Tất cả mọi người đều giữ im lặng như đang chờ câu trả lời từ Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan choàng tỉnh, hắn bật ra một âm: “Ồ.”
Điệu bộ hắn như hiểu ra gì đó, Diêm Mạn căng thẳng nhìn hắn. Hắn tự túm mái tóc mình lầu bầu: “Không ngờ… năm 2021 vẫn nghe mấy lời này.”
Tạ Tinh Lan nhìn đồng hồ mình đang đeo rồi tháo ra, hắn cười khúc khích, nét mặt cũng nhuốm nét cười nhạt nhòa: “Được mở mang tầm mắt hẳn, hay thật đấy. Các anh em đây chắc là từ triều Đại Thanh đến du lịch nhỉ.”
Ý cười rõ ràng không chạm tới mắt hắn.
Hạ Khâm vẫn còn ngơ ngác vì câu đáp này.
Tạ Tinh Lan bước tới quỳ một chân xuống, hắn nắm tóc của tóc úp tô.
“Ghê tởm đồng tính à?”
“Vẫn giữ bài đăng trên diễn đàn à?”
“Tao đến chịu mày, đệt mẹ.”
Trong khi anh đây chạy đến Bắc Kinh xa xôi để dỗ dành ông trời con, còn bọn mày thì bắt nạt cậu ấy như thế này trong quá khứ phải không?
Khoảnh khắc nghe tiếng tóc úp tô la hét thảm thiết, Hạ Khâm vẫn chưa tiêu hóa cảnh tượng trước mắt mình diễn ra thế nào. Khoan kể đến cậu, ngay cả Du Tỉnh cũng đang ở tình trạng hoàn toàn choáng váng.
Tóc úp tô bị đánh đến mức phải ôm bụng, đau đớn cuộn tròn dưới đất.
Hạ Khâm từng thấy Tạ Tinh Lan đánh nhau trong con hẻm ở cổng sau trường, chẳng qua khi đó chủ yếu là cậu dẫn đầu còn Tạ Tinh Lan chỉ thỉnh thoảng ra tay, nhưng vẫn dễ nhận ra hắn rất thành thạo.
Vậy nên cậu không biết lúc hắn thật sự tức giận sẽ ra sao, cậu bỗng nhớ đến lời Lâm Tư Tắc nói: “Anh Tạ tức giận ấy hả? Siêu đáng sợ. Cậu trai trẻ à, tôi khuyên cậu đừng tò mò về mặt tối của trùm trường.”
Người ở trước mặt cậu đây lúc nào cũng cười đùa cợt nhả, thậm chí Hạ Khâm còn thỉnh thoảng nhấc tay đánh hắn không nặng không nhẹ. Cậu từng nghe những câu như không nên đánh vào mặt đàn ông, mà cậu nhận ra Tạ Tinh Lan chưa một lần tức giận vì tính cách cố chấp ngang ngược của cậu.
Rốt cuộc hôm nay Hạ Khâm đã được chứng kiến dáng vẻ hắn nổi giận. Đôi mắt hoa đào luôn ngậm cười trở nên trầm lặng dữ tợn, khóe môi mím chặt. Nét mặt hắn lạnh lùng vô cảm, không chứa bất kỳ cảm xúc nào, sự xa lạ này khiến tim Hạ Khâm đập nhanh hơn.
Nhìn cách Tạ Tinh Lan đánh là biết hắn xuất thân từ dân đánh đường phố, động tác vừa sắc bén vừa tàn nhẫn. Ba tên gà mờ kia đương nhiên không phải là đối thủ, vừa bị hắn đánh là gục.
Đến khi một người qua đường hét lớn: “Trời ơi! Sắp đánh chết người rồi!”
Bấy giờ Hạ Khâm mới bừng tỉnh, cậu đi tới níu Tạ Tinh Lan lại.
“Tạ Tinh Lan!” Hạ Khâm khẩn thiết gọi.
Một lúc lâu sau cậu mới nghe thấy hắn trả lời, vẻ hung ác trong giọng hắn vẫn chưa tiêu tan: “Ừ.”
“…Đừng đánh nữa.” Hạ Khâm thoáng im lặng.
Tạ Tinh Lan hỏi: “Tôi làm cậu sợ rồi sao?”
“…Đừng có giả bộ ngầu.” Hạ Khâm lạnh lùng phỉ nhổ.
“…” Tạ Tinh Lan khẽ bật cười, sau đó hắn cười đến mức vai run bần bật: “Anh đây chỉ mới kịp làm dáng thôi, cho anh cậu đẹp trai thêm mấy giây không được hả?”
Hắn cười, vẻ u ám quanh người biến mất.
Không rõ vì sao Hạ Khâm không thích bộ dạng Tạ Tinh Lan im lặng, cậu cảm thấy là lạ.
Tạ Tinh Lan cười đủ rồi mới giơ chân đạp mấy người lăn lộn dưới đất không đứng dậy nổi.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cậu có cảm tưởng Du Tỉnh là người bị thương nặng nhất. Hạ Khâm quay đầu nhìn Tạ Tinh Lan, trực giác bảo cậu hắn mang ác ý cá nhân, có điều cậu không tìm ra chứng cứ.
Tạ Tinh Lan không định đánh tiếp, chủ yếu là do những tên gà này không còn chỗ cho hắn biểu diễn.
“Chị Diêm, lại đây đi.” Điệu bộ Tạ Tinh Lan lại trở nên biếng nhác.
Diêm Mạn lấy lại tinh thần, cô nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt, vô thức thốt: “…Gì hả.”
“Mở máy ảnh điện thoại.” Tạ Tinh Lan chỉ huy.
Diêm Mạn không hiểu vẫn nghe theo.
Quả thật lời Tạ Tinh Lan nói đôi khi làm người khác phải tin phục.
“Nào nào.” Tạ Tinh Lan bỗng túm lấy tóc úp tô, rồi lại túm người bên cạnh hắn ta: “Đứa nào nói đồng tính buồn nôn? Để tao nhớ xem… là mày phải không.”
Hai người đó như nhận ra hắn định làm gì, vùng vẫy trong tuyệt vọng. So với lúc bị đánh vừa rồi, ánh mắt bây giờ của họ càng có vẻ hãi hùng hơn.
“Ưm ưm ưm ưm ưm ưm…”
“Đều là anh em với nhau cả, hôn lưỡi một cái thì có sao đâu chứ?”
Tạ Tinh Lan mỉm cười hiền lành.
“Bốp!”
Hai cái đầu va vào nhau, hai đôi môi dán khít.
“Chụt chụt!!!”
…
…
Hình ảnh đối diện quá cay mắt, Hạ Khâm không khỏi nhắm mắt lại.
Diêm Mạn lập tức hiểu ý Tạ Tinh Lan, cô nhấn nút chụp ảnh điên cuồng, đèn flash nhấp nháy như rồ. Sau khi chụp hàng chục bức ảnh mấy tên này hôn nhau, cô không chần chừ một giây nào mà tự tay đăng lên diễn đàn trường Trung học số 13.
Một phút sau, mấy hình ảnh hai tên xấu trai hôn nhau lập tức chiếm hết màn hình. Phần bình luận đầy dấu chấm hỏi và dấu chấm than, ba người kia hoàn toàn nổi tiếng.
Coi như Tạ Tinh Lan vẫn quân tử, hắn không động đến Du Tỉnh, chỉ lười nhác liếc anh ta bằng ánh mắt đầy nguy hiểm. Vẻ mặt của Du Tỉnh không còn có thể miêu tả là xấu hổ nữa, anh ta không nói một lời, quay đầu bỏ đi.
Diêm Mạn cười ngặt nghẽo xem những bài chia sẻ.
“Thích đăng người khác lắm mà, bản thân cũng ở trên đó thử xem? Sướng điên!”
Diêm Mạn bứt rứt nín nhịn mấy tháng, giờ đây đã trút được cơn giận!
Sau khi bồi thường tiền và xin lỗi ông chủ, chuyện này kết thúc.
Diêm Mạn trải qua sự việc này đã dành trọn tâm tư qua phe Tạ Tinh Lan, mở miệng ngậm miệng đều là “anh Tạ” ngắn “anh Tạ” dài.
Tạ Tinh Lan cũng mặt dày hưởng thụ, cùng đưa Diêm Mạn trở về ký túc xá với Hạ Khâm. Đợi bạn cùng phòng của cô xuống đón, hai người mới rời khỏi cửa ký túc xá nữ.
Diêm Mạn đi rồi, bầu không khí yên lặng quay trở lại.
Hạ Khâm bước chậm rãi trên con đường xi măng của trường Trung học số 13. Đã gần mười hai giờ nên đèn trong ký túc xá đã tắt, chỉ có khu giảng dạy còn sáng và nhấp nháy ánh đèn của bảo vệ tuần tra.
Tạ Tinh Lan nhàn nhã đi phía sau cậu nửa bước.
Bất chợt Hạ Khâm phì cười, Tạ Tinh Lan nhướng mày nhìn sang.
Bầu không khí im lặng bị phá vỡ, Hạ Khâm càng cười càng to tiếng, như thể đã lâu lắm rồi không có cơ hội cười thỏa thích.
“Ha ha ha ha ha ha ha…”
Tạ Tinh Lan bó tay nhìn cậu: “Khuya khoắt rồi mà cậu lên cơn hả.”
“Hôn lưỡi cơ đấy… sao cậu nghĩ ra được?” Hạ Khâm nhớ lại cảnh đó vẫn thấy xốn mắt: “Buồn nôn chết.”
“Cậu có thấy đã không?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“Cực đã.” Hạ Khâm đáp.
Thật sự rất đã, hồi trước cậu bị vu khống và bị tung tin dụ dỗ trai thẳng, bài viết về xu hướng tính dục của cậu bị đăng khắp nơi.
Cậu không giận sao? Giận chứ, nhưng cậu không làm gì được. Đánh bọn họ một trận? Không phải là không thể, tuy nhiên nếu làm thế thì cậu sẽ kéo tới nhiều rắc rối cho Hạ Nghiên.
Hạ Khâm đã nghĩ vấn đề này sẽ không bao giờ kết thúc cho đến khi tự cậu nguôi ngoai, mà sau đó… Tạ Tinh Lan cứ thế bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời cậu.
“Hạ Khâm.”
“Ừ.”
“Nhân phẩm tồi tệ.”
“Ừm.”
“Lại còn xấu xí.”
“Ừm ừm ừm.”
“Nên cậu đừng buồn.”
Hạ Khâm định hỏi – Cậu nhìn ra tôi đang buồn kiểu gì?
Cậu bỗng bị Tạ Tinh Lan ôm lấy.
Một cái ôm an ủi có chừng mực.
Giữa màn đêm, giọng Tạ Tinh Lan dịu dàng lạ thường:
“Bạn cùng bàn của tôi xứng đáng nhận được tình yêu tốt nhất.”