Hắn vừa dứt lời, bầu không khí quanh ghế sô pha càng thêm tĩnh lặng.
Không biết Tạ Tinh Lan tới từ lúc nào, hắn rất nổi tiếng nên dù không tham gia tập cùng, mọi người lớp 11/7 vẫn hay nhắc đến hắn. Ngày nào các bạn nữ lớp 11/3 cũng than thở vì sao Tạ Tinh Lan không đến tập, Chu Vũ Lâm chỉ mất một ngày để chuyển từ xa lạ sang quen thuộc với hắn.
Nhưng ấn tượng của cậu ta về Tạ Tinh Lan vẫn chỉ giới hạn ở hắn là đại ca trường, vô cùng đẹp trai và là bạn cùng bàn của Hạ Khâm các kiểu.
Đối đầu trực diện, va chạm tức thì.
Thái độ của đối phương lai giả bất thiện, hai chữ khó chịu viết rõ trên mặt.
Chu Vũ Lâm không kịp phản ứng, cậu ta bất giác xuôi theo câu hỏi của Tạ Tinh Lan.
– Trước khi theo đuổi Hạ Khâm, đã hỏi ý kiến của bạn trai cậu ấy chưa?
Chu Vũ Lâm há miệng: “Hạ Khâm… có bạn trai rồi sao?”
…
…
Tạ Tinh Lan nhướng mày đứng thẳng dậy, từ tốn đáp: “Chưa có.”
Chu Vũ Lâm: “………?”
Chưa có.
Chưa có……
Chưa có???
Bà nội cha hắn chưa có mà hỏi câu nghe kiêu căng vậy? Cậu ấy chưa có bạn trai thì tôi đi hỏi ý kiến ai? Hỏi thần tiên ốc biển hả???
“Hiện tại chưa có.” Tạ Tinh Lan hùng hồn: “Nhưng có lẽ tương lai sẽ có.”
Chu Vũ Lâm: À đúng đúng đúng, nên là mẹ nó chứ tôi đang tranh thủ trở thành bạn trai tương lai của Hạ Khâm đây này??
Mọi thứ sụp đổ.
Hạ Khâm hoàn hồn, cậu che mặt, nhỏ giọng phàn nàn: “…Các cậu khùng hết rồi.”
Bầu không khí tỏ tình mập mờ đã bay sạch bởi Tạ Tinh Lan vô cớ gây rối.
Cậu đứng dậy, Chu Vũ Lâm vội gọi: “Khoan đã Hạ Khâm!”
Hạ Khâm bình tĩnh nhìn cậu ta, chỉ với biểu cảm này, Chu Vũ Lâm đã biết mình không có cơ hội. Người ta nói việc tỏ tình là kết quả của giai đoạn mập mờ chứ không phải là khởi đầu của mập mờ.
Vì vậy cậu ta lựa chọn trước tiên hỏi xem mình có thể theo đuổi Hạ Khâm hay không, có điều ngay cả với cách hỏi này, thái độ trả lời của Hạ Khâm vẫn rất bình thản, không có chút ngượng ngùng hay ngạc nhiên nào.
Cậu ta thất bại toàn tập.
“Xin lỗi.”
Hạ Khâm chỉ nói hai chữ, đủ để sắc mặt Chu Vũ Lâm héo rũ.
———
Sau khi rời khỏi ghế sô pha, bữa tiệc trong nhà nghỉ vẫn còn náo nhiệt. Người duy nhất im lặng chỉ có Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan. Hạ Khâm thì vẫn luôn giữ im lặng, chỉ cần người khác không nói chuyện với cậu, cậu có thể im lìm cả ngày. Tất nhiên đôi khi kể cả người khác có đến bắt chuyện, cậu cũng sẽ ngó lơ họ.
Tạ Tinh Lan im lìm mới là kỳ lạ.
Hạ Khâm chủ động phá vỡ sự yên lặng: “Cậu tới từ khi nào?”
Tạ Tinh Lan uể oải đáp: “Từ khi đối tác âm nhạc của cậu tỏ tình cậu.”
…Đối tác âm nhạc là cái gì?
Anh chủ Tạ vừa mở miệng đã chĩa mũi nhọn.
“Gì mà tỏ tình?” Hạ Khâm vặn lại: “Cái đó mà gọi là tỏ tình?”
“Chứ không phải à.” Tạ Tinh Lan thản nhiên: “Người yêu ơi, từ ngày anh yêu em, ánh mắt của em đang nói rằng em nguyện ý? Cậu nguyện ý?”
Mẹ nó hắn còn thuộc cả lời.
“Cậu bị khùng là cái chắc.” Hạ Khâm thấy quái dị: “Đó là lời bài hát Bong bóng tỏ tình.”
“Ừ, do cậu ta hát.”
Hạ Khâm: “…”
Không, không phải Tạ Tinh Lan bị khùng, chính cậu mới là người bị khùng. Người ta tỏ tình với cậu thì liên quan gì đến tên ngốc này mà cậu phải lãng phí thời gian quý báu ngẩn người để đứng đây giải thích cả buổi cho hắn.
Tạ Tinh Lan cũng thật khó hiểu, ở trên WeChat thì hắn gửi chó con vẫy đuôi như điên, đến khi gặp cậu lại giữ thái độ kiêu căng lạnh lùng. Ý là sao? Miệng đàn ông chót lưỡi đầu môi phải không?
Hạ Khâm là kiểu người đã hạ thấp mình một câu nhưng vẫn không thành, thì cậu sẽ lập tức nổi giận.
Yêu ai thì yêu, thiếu gia không cúi mình nữa!
Cậu mím môi định rời đi, cánh tay chợt bị Tạ Tinh Lan giữ lại. Hắn không còn giữ vẻ mặt lạnh nhạt nữa mà là vẻ bất lực.
“Ầy cái con người này.” Tạ Tinh Lan chịu thua: “Thật tình, muốn lừa cậu nói mấy lời ngon ngọt còn khó hơn lên trời.”
Thầy Hạ: “…”
“Ai bảo cậu bới móc trước.” Hạ Khâm hơi giận.
“Thế mà là bới móc?” Tạ Tinh Lan nói: “Cậu không nhận ra tôi đang vô cùng ghen sao?”
…
Quả thật là thầy Hạ không hề nhận ra, nên khi nghe hắn nói vậy, đôi đồng tử của cậu hơi giãn ra. Ngớ người mấy giây mới chậm chạp bật thốt: “Hả?”
Nhìn dáng vẻ cậu ngơ ngác, Tạ Tinh Lan thấy lời mình nói hơi quá. Không phải giọng điệu nặng nề quá mà là tiến độ theo đuổi gấp quá, có vẻ hù Hạ Khâm sợ rồi.
“Được rồi, đi ăn thịt nướng.” Tạ Tinh Lan đổi đề tài, hắn khoác vai cậu, tiếp tục phong thái thường ngày: “Tôi sẽ xiên cho cậu một xiên thịt bò Wagyu mà cậu thích nhất.”
“…Ai bảo tôi thích ăn món đó.” Hạ Khâm hoàn hồn, cậu đáp lời.
“Là tôi thích thịt xiên, tôi thích hầu hạ cậu, được chưa.” Tạ Tinh Lan cười: “Hả ông trời con.”
Hạ Khâm: “…” Cợt nhả.
“…Ồ!” Ông trời con đáp.
Lâm Tư Tắc bận bịu nướng thịt nên không chú ý động tĩnh ở ghế sô pha.
Lò nướng được đặt bên hồ để tránh hỏa hoạn, phía trước có hàng rào bảo vệ để du khách không bị ngã dù nó không vững chắc lắm. Tuy nhiên nước ở cảnh khu Đông Hồ không sâu nên nếu bị ngã cũng chỉ ngập đến eo, chỉ cần đứng dậy là được.
Thấy Tạ Tinh Lan đến, Lâm Tư Tắc vung vẩy xiên thịt trong tay: “Bố! Sếp Khâm! Đợt nướng thứ hai xong rồi, hai người muốn ăn không?”
Hạ Khâm đã từ chối cậu ta một lần, Lâm Tư Tắc vẫn mang niềm tin khi bại khi thắng. Mỗi lần nướng chín, cậu ta đều kiên trì mời Hạ Khâm. Cứ tưởng lần này lại bị từ chối, không ngờ Hạ Khâm nể mặt đi tới.
Lâm Tư Tắc cảm thán: “Nhìn xem, tôi đã bảo là địa vị của tôi trong nhà này chẳng có giá trị gì, mấu chốt nằm ở bố tôi!”
Trần Văn Hân nhìn Hạ Khâm theo hướng mắt cậu ta, rồi cô quay đi với khuôn mặt đỏ phớt dưới cặp kính: “Nhìn ngoan quá, chắc ở trên giường cũng nghe lời lắm.”
Lâm Tư Tắc: “…???”
Lớp phó ơi, bà phát biểu R18 khủng khiếp gì vậy!!!
Hạ Khâm tìm một chỗ khuất gió để ngồi, bày đĩa trống trước bàn, tỏ rõ thái độ há mồm chờ cơm đến. Tạ Tinh Lan đã gia nhập vào nhóm nướng thịt, hắn điêu luyện đến mức tưởng như hắn đã bán thịt xiên nướng được hai mươi năm.
Trong lúc nướng, hắn còn truyền thụ cho Lâm Tư Tắc vài ngôn luận đáng sợ: “Thấy không, sau này tìm chồng phải tìm người như bố, đừng tìm người giống mẹ con, chỉ biết há miệng chờ ăn. Nói thật với con, gả cho bố là phúc của mẹ con, thử đổi thành bất kỳ người đàn ông nào khác đi, con nghĩ ai chịu nổi tính tình thất thường đó? Không vừa ý một cái là ra tay đánh người ta, con thấy bố nói đúng không, kiểu này đã ly hôn từ tám trăm năm trước rồi.”
…Con thấy bố đang kiêu hãnh với cả hưởng thụ thích thú lắm đấy chứ?
Lâm Tư Tắc gật đầu phụ họa: “Bố có dám nói to hơn để mẹ con cùng nghe không?”
Tạ Tinh Lan: “…”
Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Thằng nhóc con sao không hy vọng bố mẹ mình hòa thuận vậy hả?”
Tạ Tinh Lan lật một nắm xiên trong tay.
Thoạt nhìn kỹ năng của “đầu bếp bậc thầy” giỏi hơn Lâm Tư Tắc nhiều, những xiên thịt ngoài giòn trong mềm, mùi thơm bay xa. Ngay cả Hạ Khâm không thích thịt nướng lắm cũng bị kí.ch thí.ch vị giác.
Mọi người trong lớp đều sốc vì Tạ Tinh Lan biết làm BBQ, nhưng Lâm Tư Tắc lại cho rằng chẳng hề gì. Tài nấu ăn của Tạ Tinh Lan từ trước đến nay luôn vô cùng xuất sắc, cậu ta từng thắc mắc hắn học kỹ năng này ở đâu, bây giờ nghĩ lại, chắc là thiên phú của người cun cút nghe lời vợ.
Thịt nướng vừa ra khỏi lò, đám thú lớp 11/7 liền lao tới, ai cũng mặt dày vì miếng ăn: “Anh Tạ! Bố! Cho con một xiên!”
Không biết là ai bắt đầu trước mà những người khác học theo.
“Bố ơi! Con cũng muốn!”
“Phụ thân!!! Ban thưởng cho con một xiên đi!!”
“Bố ơi, con là đứa con gái thất lạc từ lâu của bố đây! Bố có nhớ hồi nhỏ bố hay nướng xiên cho con không?”
Bố khỉ nó chớ hồi nhỏ bố hay nướng xiên cho con.
Tạ Tinh Lan không biết đánh vần hai chữ xấu hổ cũng phải bật cười trước đám này.
“Mẹ kiếp, thôi đủ rồi.”
Hắn chỉ lấy những món Hạ Khâm thích ăn, còn lại đều để lớp 11/7 hưởng sái. Lúc hắn đi tới ghế sô pha, Hạ Khâm đang ngồi cạnh Nghiêm Toa Toa xem bài Tarot.
Tạ Tinh Lan bỗng nhũn lòng.
Khi hắn vừa từ sân vận động trở về, Hạ Khâm ngồi trên ghế sô pha cạnh lớp nghệ thuật 11/3. Mọi người ca hát với nhau, còn cậu thì lặng lẽ ngồi trong góc, vẽ một vòng tròn rồi đặt bản thân vào thế giới nhỏ bé của riêng mình. Trông khá giống khoảng thời gian cậu mới chuyển đến trường Trung học số 2.
Bây giờ Hạ Khâm cũng ngồi trên ghế sô pha, nhưng cậu không còn ở vòng tròn đó nữa mà hòa nhập vào tập thể. Cậu chống cằm nhìn Nghiêm Toa Toa lật bài, thỉnh thoảng nghiêng đầu hỏi lá bài có nghĩa là gì.
Tích tắc đó hắn nảy sinh cảm giác nhọc nhằn. Loài mèo kiêu kỳ khó nuôi khó chăm này, thế mà có một ngày một tập thể nuôi dưỡng nó trưởng thành.
Tạ Tinh Lan ngồi xuống cạnh Hạ Khâm, ông trời con đang chăm chú xem bài.
“Cậu có hứng thú với bài Tarot sao?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“Tàm tạm.” Hạ Khâm nói: “Tôi chưa thấy bài này bao giờ.”
Đôi mắt cậu lấp lánh, nói mặt đằng làm một nẻo.
Tạ Tinh Lan không vạch trần cậu.
Nghiêm Toa Toa đang dùng bài thời gian trong Tarot để xem tình duyên của Triệu Xảo. Bạn bè trong lớp họ giữ quan hệ tốt với nhau, Triệu Xảo và Tạ Tinh Lan vẫn thỉnh thoảng giao tiếp dù cô tỏ tình thất bại. Hình như cô chưa bỏ cuộc, câu hỏi của cô là liệu cô và người cô thầm mến có cơ hội không.
Dưới sự chú ý của mọi người, Nghiêm Toa Toa lật ra lá Six of Swords ngược.
Triệu Xảo căng thẳng: “Toa Toa, lá này nghĩa là gì?”
Sắc mặt Nghiêm Toa Toa thoắt biến, cô nắm tay Triệu Xảo: “Bé cưng, trên thế gian này đâu thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, sao phải treo mình vào một cọng cỏ?”
“Sao, sao vậy?”
“Không tốt lắm, lá kiếm ngược.” Nghiêm Toa Toa nói: “Người bà thầm mến rất có thể đã có người yêu, dù chưa có thì cũng là đang ở trạng thái yêu đương… Chắc người đó đã có người mình thích?”
Triệu Xảo: “…”
Triệu Xảo run rẩy: “…Bà, bà trải bài có đúng không?”
Nghiêm Toa Toa im lặng một giây, nhỏ giọng bảo với bạn thân: “Khó nói, hay bà cứ hỏi thẳng Tạ Tinh Lan xem sao?”
Thậm chí Triệu Xảo còn thoáng nức nở, cô rót cocktail RIO uống, hóa thành mỹ nữ mua say.
Nghiêm Toa Toa tiếp tục xào bài: “Nào nào, còn ai muốn coi!”
Tạ Tinh Lan không có hứng thú, hắn đang gỡ xiên thịt nướng cho Hạ Khâm, thạo tay đến mức đau lòng.
Lâm Tư Tắc thấy hắn hầu Hạ Khâm như hầu vua, cậu ta uống một hớp bia, kìm lòng không được bèn hỏi: “Với kỹ năng này của anh Tạ, bộ kiếp trước anh làm trong hoàng cung hả?”
Tạ Tinh Lan: “Mày muốn chết?”
Lâm Tư Tắc: “…”
Cậu ta làm động tác kéo miệng.
Tạ Tinh Lan gỡ thịt bò xong liền đưa cho Hạ Khâm. Nếu không phải vì có quá nhiều người, Hạ Khâm còn muốn ăn thẳng từ tay Tạ Tinh Lan chứ chẳng buồn dùng dĩa. Nhưng vì phải giữ thể diện nên cậu đành tự thân vận động.
Tạ Tinh Lan quay sang Lâm Tư Tắc, sửa lời: “Tao làm trong phủ công chúa, biết chưa?”
Hắn đang định đứng dậy đi lấy thêm cho Hạ Khâm, bỗng nghe ông trời con mở miệng: “Xem giúp tôi một chuyện.”
Nghiêm Toa Toa ngạc nhiên: “Được thôi sếp Khâm, sếp muốn xem cái gì?”
Hạ Khâm chần chừ: “…Tình duyên.”
Tạ Tinh Lan đặt mông ngồi trở lại.
Hạ Khâm: “?”
Hạ Khâm: “Cậu không đi lấy thịt nướng à?”
“Lát nữa lấy.” Tạ Tinh Lan ngồi vững tại chỗ, biếng nhác nói: “Trước tiên nghe xem chuyện tình cảm của bạn cùng bàn thế nào đã.”
Hạ Khâm: “…” Coi chừng chết vì tò mò.
Nghiêm Toa Toa đã là tay xem bói lão làng: “Vậy thì tính là xem người yêu đi, ừm… anh Khâm muốn hỏi gì?” Cô cân nhắc tới tính cách của Hạ Khâm, bổ sung thêm: “Không nói ra miệng cũng được, anh cứ nghĩ trong lòng rồi chọn bốn lá bài.”
Hạ Khâm chọn bốn lá.
Nghiêm Toa Toa lấy ra Six of Cups, Lovers và hai lá mà vừa rồi Hạ Khâm không thấy, cũng không hiểu.
Tạ Tinh Lan hỏi trước: “Mấy lá này có nghĩa là gì?”
Nghiêm Toa Toa bất ngờ nhưng vẫn giải thích: “Bài của sếp Khâm khá tốt, đều xuôi hết chứ không có ngược. Lá Six of Cups tượng trưng cho cảm giác an toàn trong tình yêu, cảm giác an toàn này chắc hẳn là do một người nhất định và những điều đặc biệt mang lại. Có nghĩa là một bên thì cố gắng, một bên thì ỷ lại, khá giống tượng trưng cho mối tình đầu.”
“Ừm.” Tạ Tinh Lan nghe xong rất hài lòng, hắn chỉ vào lá Lovers: “Cái này?”
“…Lá Lovers.” Nghiêm Toa Toa ngập ngừng: “Là cảm giác rung động đơn thuần.”
Thấy Tạ Tinh Lan định hỏi tiếp, Nghiêm Toa Toa đành nhắc: “Anh chủ Tạ, em đang xem tình duyên của Hạ Khâm chứ không phải của anh.”
“Ồ, vậy hả.” Tạ Tinh Lan không ngẩng đầu, vẫn đang nghiên cứu bài, hắn thuận miệng nói: “Giống nhau thôi, bà tiếp tục đi.”
……???
“Mặc kệ cậu ấy đi, cậu ấy bị điên.”
Người duy nhất trong lớp dám nói Tạ Tinh Lan điên chỉ có Hạ Khâm.
“Em biết rồi sếp Khâm!” Nghiêm Toa Toa lệ rơi đầy mặt, cảm giác như được cứu!
Cô nhanh chóng đổi chủ đề: “Chị Hân muốn coi không!”
Trần Văn Hân được điểm danh, cô sửng sốt: “Tôi cũng được coi sao?”
Nghiêm Toa Toa điên cuồng gật đầu.
Trần Văn Hân nở nụ cười ngượng ngùng: “Tôi cũng muốn coi về Hạ Khâm.”
Trần Văn Hân đè nén hưng phấn, hít sâu một hơi rồi nói: “Đối với tôi, việc cậu ấy có hẹn hò với Tạ Tinh Lan hay không rất quan trọng.”
Nghiêm Toa Toa: “…?” Chị gái à, chị gái thật hoang dã.
———
Tiệc BBQ kết thúc vào mười giờ tối, mọi người cùng nhau trở lại trường.
Lúc sau Hạ Khâm có uống một lon RIO nên đầu cậu hơi choáng, cậu lấy điện thoại ra định bắt xe thì nghe Tạ Tinh Lan lên tiếng: “Cậu muốn đi dạo Đông Hồ một lát không?”
…Bộ mình trong mắt người khác là người có máu nghệ thuật lãng mạn hả?
Vài giây sau Hạ Khâm gật đầu: “Đi.”
Chỉ vì đi dạo cho tỉnh thôi.
Tháng giêng, Tây Thành hoàn toàn bước vào mùa đông, làm những cây liễu ven hồ xơ xác chỉ còn lại cành trơ trụi.
“Cậu có biết vào mùa hè có sóc leo trên mấy cái cây này không?” Tạ Tinh Lan mở lời.
Hai người đã bước ra khỏi nhà nghỉ, tản bộ bên hồ. Thời gian này hầu hết khách du lịch đã quay về khách sạn, những người đi dạo quanh hồ đều là dân địa phương, còn có mấy đôi người yêu tay nắm tay, làm những cử chỉ thân mật.
Hai người con trai bọn họ lẫn vào đó ngại ngùng đến lạ.
Hạ Khâm không biết vì sao nhưng cậu luôn cảm thấy hôm nay Tạ Tinh Lan hành động rất kỳ quái. Đi được một lúc, cậu chóng mặt đứng không vững nên nhỏ giọng nói: “Không đi nữa, chóng mặt quá.”
“Để tôi dìu cậu?” Tạ Tinh Lan nắm lấy cánh tay cậu: “Cậu uống bao nhiêu thế hả? Bạn cùng bàn của tôi ơi, tôi nhận ra cậu uống kém mà rất thích uống nhé.”
“Cậu mới kém.” Hạ Khâm làu bàu: “Đi mua cho tôi một lon nữa, tôi uống tiếp.”
Vẫn bướng bỉnh.
“Rồi rồi rồi.” Tạ Tinh Lan dỗ cậu: “Cậu không kém, cậu siêu giỏi. Đừng uống nữa, nếu không lát nữa tôi nói gì, ngày mai cậu sẽ quên hết mất.”
Hạ Khâm nhạy bén bắt được mấu chốt trong lời Tạ Tinh Lan, cậu ngẫm lại thái độ khó hiểu hắn đối xử với cậu gần đây. Thầy Hạ lập tức cảnh giác – Người này thật sự không làm gì có lỗi với mình đâu phải không?
Cậu muốn đứng dậy, nhưng độ cồn RIO đột nhiên ập tới làm cậu loạng choạng. Tạ Tinh Lan đỡ vai cậu, nghiêng đầu hỏi: “Còn đi được không?”
“Được.” Thầy Hạ suốt đời hiếu thắng.
“Hay để tôi dìu cậu đi?” Tạ Tinh Lan nghiêm túc đề nghị.
“…”
Thấy cậu không trả lời, Tạ Tinh Lan nhướng mày, tự nhiên nắm lấy tay cậu. Tay Hạ Khâm nhỏ hơn tay hắn nhiều, hắn gần như có thể nắm trọn. Hình như trước đây hắn cũng từng nắm, nhưng toàn là nắm cổ tay.
Đi được mấy bước, Hạ Khâm mới phản ứng muộn màng: “Chờ chút, bình thường cậu dìu tôi… toàn là ôm vai tôi, cậu nắm tay thì không đúng lắm.”
Tạ Tinh Lan đứng lại, thoải mái thừa nhận: “Không đúng thật.”
Hắn mỉm cười: “Thế cậu có thể khiến cho nó đúng không?”
Hạ Khâm im lặng, dần nhận ra có điều bất thường.
Tạ Tinh Lan nhìn cậu, thầm thì: “Ví dụ như cho tôi một thân phận chính thức nào đó.”
Đúng mười một giờ, buổi biểu diễn nhạc nước ở Đông Hồ bắt đầu. Một tiếng “rào” lớn vang lên, cột nước cao hàng chục mét vút bay từ trong hồ, kèm theo những ánh đèn đủ màu sắc rực rỡ là tiếng reo hò của đám đông bên bờ Đông Hồ.
Hạ Khâm ấp úng: “Ý cậu… là gì?”
Tạ Tinh Lan hỏi cậu: “Hạ Khâm, cậu uống bao nhiêu rồi?”
“…Một lon.” Chắc vậy.
“Sáng mai cậu có làm bộ mất trí nhớ không?”
“…” Thầy Hạ không phải kiểu người ấy nhưng thầy Hạ có tiền án.
“Cậu tỉnh chưa?” Hắn hỏi tiếp.
“…”
Tạ Tinh Lan rũ mắt xuống nhìn cậu, hắn mất đi ngữ điệu ngả ngớn thường ngày, trở nên nghiêm túc và dịu dàng hơn bao giờ hết.
“Khi nãy bạn nam trường Trung học số 7 nói muốn theo đuổi cậu, cậu không đồng ý.”
“Tôi chỉ muốn hỏi là nếu tôi muốn theo đuổi cậu, cậu có đồng ý không?”