Khoảnh khắc Hạ Khâm ôm lấy Tạ Tinh Lan cậu mới nhận ra, không phải cậu đi lang thang bất định, mà khi người ta tủi thân, họ sẽ vô thức tìm đến người đối xử tốt với họ nhất.
Cậu đến cổng trường Trung học số 2 chỉ vì Tạ Tinh Lan ở đó, những nỗi buồn và uất ức được cậu giấu kín bộc phát vào thời điểm này.
Nghe Tạ Tinh Lan nói vậy, đôi mắt Hạ Khâm cay xè, cậu ngại khóc mất mặt nên vội tìm cách che đậy. Để không bị Tạ Tinh Lan trông thấy, cậu im lặng tựa trán lên vai Tạ Tinh Lan.
Đã thế này rồi, dù Tạ Tinh Lan thiếu nhạy cảm đến mấy cũng nhận ra cậu có điều bất thường. Huống gì tâm tư con trai rất nhỏ bé.
Tạ Tinh Lan không hỏi vì sao thầy Hạ khóc, hắn chỉ ôm vai Hạ Khâm, đôi mắt hoa đào lấp lánh: “Anh dẫn em đến một nơi thú vị, muốn đi không?”
Hạ Khâm: “…?”
Nơi thú vị gì?
Ở tuổi mười bảy, thứ không thể từ chối nhất có lẽ là “thú vị”. Vừa nhắc tới thú vị là khơi dậy lòng tò mò, muốn kiểm tra xem “thú vị” đến mức nào.
Hạ Khâm do dự gật đầu, không biết Tạ Tinh Lan tìm được địa điểm “thú vị” nào vào lúc mười một giờ rưỡi tối ở Tây Thành. Mãi đến khi người này dẫn cậu đi mua đồ ăn nhẹ và đồ uống ở cửa hàng tiện lợi, rồi xách túi đi thẳng tới khách sạn, trong đầu Hạ Khâm đứt một sợi dây căng thẳng.
Hạ Khâm hãi hùng đứng trước cửa khách sạn năm sao cao ngất ngưởng. Cậu kéo Tạ Tinh Lan, nét mặt dần trở nên kỳ quặc: “Đây là nơi thú vị mà anh nói?”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan nói: “Em thấy sao?”
Hạ Khâm ngập ngừng, trong thoáng chốc cậu không chắc là Tạ Tinh Lan dắt cậu đến đây chơi hay là định chơi cậu.
“Em nghĩ…” Hạ Khâm cân nhắc từ ngữ: “Không được đâu.”
Bé nó còn nhỏ.
Chưa muốn trải qua chuyện này
Tạ Tinh Lan nhìn Hạ Khâm lúng túng, vành tai của ông trời con cũng đỏ rực. Hắn chợt nhận ra cậu đang hiểu lầm nên bật cười: “Này, trong lòng quý ngài, tôi có hình tượng như thế hả?”
Hạ Khâm: “…”
Không đúng sao, hôn người ta mà như hôn chó, tay chân sờ mó không đàng hoàng.
Nhiều lần sau khi hôn xong, cậu phải giơ tay tóm cái tay của Tạ Tinh Lan ra khỏi áo mình, phần thịt mềm trên ngực cậu đỏ bừng vì bị hắn hành hạ, cọ qua lớp vải áo cũng nhói.
“Được rồi.” Tạ Tinh Lan biết mình đuối lý, mặt dày thừa nhận: “Anh đúng là như thế.”
“Nhưng bây giờ thật sự không phải.” Tạ Tinh Lan nói: “Lần này anh đây dẫn em đi chơi cực kỳ trong sáng.”
Tạ Tinh Lan nói được làm được, mặc dù dắt người ta đến khách sạn năm sao nhìn có vẻ đáng sợ nhưng thực chất hắn đưa cậu đến một nơi khá cao. Đi thang máy lên tầng 25, rồi chuyển thang máy lên tầng 52.
Ngay lúc Hạ Khâm mơ màng không biết mình phải làm gì, Tạ Tinh Lan dẫn cậu đi lên hai tầng cầu thang. Mở cửa ra đón gió đêm hè ùa vào, thời tiết đã giảm xuống vài độ sau mấy cơn mưa. Hạ Khâm rụt cổ lại vì lạnh, Tạ Tinh Lan bèn ôm cậu vào lòng, bước tiếp trên bậc thang.
“Còn phải đi bao xa nữa?”
“Chỉ một tầng nữa thôi, xong cầu thang này là hết.”
Hạ Khâm được hắn ôm nên dựa cả người vào hắn theo bản năng.
Càng bước lên cao, tầm nhìn càng trở nên thoáng đãng. Tầng năm mươi hai hóa ra là sân thượng của khách sạn, trống trải và bằng phẳng. Bước đến lan can có thể thấy cảnh đêm của Đông Hồ ở phía trước, cùng những dãy núi ở phía sau.
Hạ Khâm không hề biết Tây Thành có mặt tĩnh lặng như vậy.
Trong chớp mắt, lòng cậu trống rỗng.
“Tâm trạng tốt hơn chưa?” Tạ Tinh Lan ôm eo cậu, giơ ngang tay kéo cậu vào ngực mình.
“…Anh nhận ra à.”
“Hả.” Tạ Tinh Lan: “Sắp khóc đến nơi luôn rồi, sao anh không nhìn ra cho được? Nếu vậy chẳng phải anh là một tên bạn trai thất bại sao?”
Khi Tạ Tinh Lan thả nhẹ giọng, ngữ điệu của hắn rất dịu dàng: “Chuyện gì làm em đau lòng thế hả, chọc em khóc nhè ngay trong sinh nhật?”
Hạ Khâm tựa vào ngực hắn, quyết định sửa lại cho đúng: “Đầu tiên là em không khóc nhè, dùng từ này để tả em có hợp lý không? Phải nói là em kiềm chế nước mắt.”
“Bây giờ em có còn kiềm chế không?” Tạ Tinh Lan nghiêng đầu nhìn cậu.
“…” Hạ Khâm ngẫm nghĩ rồi thở dài: “Thật ra em không đau lòng mấy, không đến nỗi khóc, em chỉ thấy buồn phiền, khó chịu.”
“Em…”
Hạ Khâm xoay người nhìn Tạ Tinh Lan: “Em chưa nói chuyện trong nhà cho anh biết nhỉ.”
“Anh có thể đoán được một chút. Nếu em muốn nói, anh sẽ nghe.”
Hạ Khâm không biết nên bắt đầu từ đâu về mười bảy năm cuộc đời của mình. Cậu sắp xếp lại dòng thời gian, nhận ra mình sống quá hỗn loạn, ngoài học tập ra không còn điều gì khác.
Suy nghĩ hồi lâu, vị thần bật ra một câu: “Bố thích cờ bạc, mẹ đã ly hôn, ai gì gì đó và anh ấy – một con người mang đầy thương tổn?”
Tạ Tinh Lan cười bò ra đất.
Hạ Khâm: “…”
Buồn cười lắm sao? Cậu không hiểu nổi điểm cười của Tạ Tinh Lan.
Nhờ tiếng cười đó, bầu không khí nặng nề biến mất.
Hạ Khâm thấy lạnh nên rúc vào trong lòng Tạ Tinh Lan, trên người hắn có mùi quả sung và hương cây cỏ dễ chịu. Hạ Khâm vẫn nhất quyết bảo rằng hắn xức nước hoa, nhưng xung quanh chẳng có ai ngửi thấy.
Đây là mùi cậu thích.
Hạ Khâm vùi mặt vào ngực hắn, rầm rì: “Thật ra hôm nay mẹ nói với em, mẹ có thêm một đứa con.”
Tạ Tinh Lan không tiếp lời.
“Em cứ tưởng em là đứa con duy nhất của mẹ.” Hạ Khâm chậm rãi giải thích: “Thật ra em không buồn, mà chắc là em hơi không cam lòng. Em không giải thích được, chỉ là, chỉ là em..…”
Cậu không nói được nữa, giọng cậu nghẹn ngào.
Hạ Khâm cảm giác mình được ôm chặt hơn, nhân cơ hội này cậu lén chùi nước mắt lên người hắn, chuẩn bị ngẩng đầu coi như không có chuyện gì.
Nhưng đầu cậu bị ấn chặt, Tạ Tinh Lan dùng chất giọng an ủi xoa đầu cậu.
“Cục cưng đừng khóc mà.”
“Sau này có bạn trai thương em.”
…
Hai câu này có tác dụng nhất định.
Tối hôm đó tâm trạng của Hạ Khâm đã ổn định lại, nhưng việc lên sân thượng hứng gió giữa đêm cũng để lại di chứng nghiêm trọng.
Hạ Khâm phát sốt vào ngày hôm sau, cơn sốt kéo dài ba ngày. Tạ Tinh Lan biết tin mà hối hận muốn chết, hắn đến thăm Hạ Khâm hai lần, để không có vẻ đường đột còn gọi thêm Lâm Tư Tắc.
Lâm Tư Tắc cũng ngu si, cậu ta xách theo hai giỏ trái cây như đi thăm bệnh nhân mắc bệnh nan y. Hạ Nghiên bước ra mở cửa, khuôn mặt của nữ thần hiện ngay trước mắt, Lâm Tư Tắc hét toáng lên rồi ngã quỵ xuống đất không dậy nổi.
Bệnh nhân x2.
Vì chuyện này, Hạ Nghiên bắt đầu lo lắng về chất lượng bạn bè của con trai mình ở trường Trung học số 2 Tây Thành.
Hạ Khâm bị cảm lạnh gần ba ngày mới bình phục.
Ngày cậu chân chính rời nhà đi đến trường là một ngày không mây, trên đường đi cậu cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hẳn vì đã khỏi bệnh.
Hạ Nghiên dậy sớm tiễn cậu ra cửa, bà đang ốm nghén nên không thể đi xa. Hạ Khâm bảo bà cứ ở trong nhà, không cần tự làm khó bản thân.
Tài xế Tiểu Lưu chở cậu đến trường, dừng xe trước cổng. Có người bật thốt: “Vãi chưởng, Rolls-Royce! Hoàng tử nhà nào lại nghĩ quẩn đi học vậy?”
“Hể? Sao mình dùng từ lại?”
“…”
Hạ Khâm xuống xe, cậu có cảm giác như quay trở lại ngày đầu cậu chuyển đến trường Trung học số 2.
Điểm khác biệt là có người vỗ vai cậu: “Chào buổi sáng sếp Khâm!”
Đó là Lâm Tư Tắc vừa đi xuống từ ký túc xá, đang gặm bánh bao trong miệng.
Hạ Khâm bước về phía trước, có thêm nhiều người chào hỏi cậu.
Một tay Trần Văn Hân nắm tay Nghiêm Toa Toa, một tay cô vẫy cậu: “Chào buổi sáng anh chủ Hạ!”
Lớp trưởng thò đầu ra ngoài cửa sổ: “Anh Khâm, cô Triệu bảo anh đến văn phòng một chuyến!”
Vương Đông như thấy vị cứu tinh, cậu ta quỳ cả một đường: “Giang hồ cứu nguy! Sếp Khâm ơi! Bài tập về nhà sếp làm xong chưa, cho em mượn chép với, cầu xin sếp!!!”
Còn có…
Bên cửa sổ, Tạ Tinh Lan đang chống cằm xoay bút.
Mùa hè tới rồi, những chiếc lá ngô đồng đang nở rộ tươi tốt sum suê. Làn gió thổi hàng cây xanh mướt, làm bóng cây lay động.
Tạ Tinh Lan nhìn cậu, quen tay kéo ghế ra: “Chào buổi sáng thầy Hạ.”
Hạ Khâm ngồi xuống, đặt cặp qua một bên.
Tạ Tinh Lan lại gần: “Em đã khỏe hơn chưa?”
Mấy ngày nay Hạ Khâm bị sốt, hai người ít liên lạc qua điện thoại. Dưới mí mắt của phụ huynh nên không dám quá ngông cuồng, lần đầu nếm trải nỗi khổ yêu sớm.
“Ừm.” Hạ Khâm gật đầu.
Tạ Tinh Lan đụng nhẹ chân cậu dưới gầm bàn: “Thầy Hạ, nắm tay nào.”
Hạ Khâm: “?”
Tạ Tinh Lan: “Có hơi nhớ em, cho người anh em ăn chút ngon ngọt đi.”
Hạ Khâm: “…”
Ai anh em với nhà ngươi, cút!
Tạ Tinh Lan thật sự rất nhớ cậu, ba ngày không gặp mà hắn có cảm tưởng như xa cách ba năm. Nếu hắn muốn đến gặp người yêu còn phải lôi Lâm Tư Tắc đi cùng, danh bất chính ngôn bất thuận. Ngày hôm đó trên đường trở về hắn ít nói hẳn, ít đến mức làm Lâm Tư Tắc kinh ngạc.
Tạ Tinh Lan vẫn nhớ khi ấy mình đang nghĩ gì, hắn muốn bản thân nhanh chóng trưởng thành. Hắn chưa từng khát vọng mình mau lớn đến thế bao giờ.
Hắn muốn trưởng thành, muốn kiếm tiền, trước tiên sẽ ngậm Hạ Khâm về tổ của mình, chăm nuôi thật tốt, không cho bất cứ ai chạm vào. Rồi hai người cùng làm những chuyện thân mật hơn, nắm tay chẳng tính là gì cả.
Nhưng Tạ Tinh Lan hiểu cậu, da mặt Hạ Khâm mỏng. Hơn nữa không biết vì sao, hắn lại hứng thú với việc giữ bí mật mối quan hệ. Yêu nhau đến bây giờ nhưng chẳng ai nhận ra mối quan hệ giữa hai người đã phát triển thêm.
Hắn nói vậy vì muốn trêu bạn cùng bàn, không ngờ giây tiếp đó, Hạ Khâm đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay hắn.
Một lúc sau, mười ngón đan xen.
Hạ Khâm đỏ mặt.
“Em cũng nhớ anh.”
———
Tiểu biệt thắng tân hôn, câu này không hợp lắm với những cặp đôi đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt. Mà kết quả của việc lần đầu chủ động cũng quá rõ ràng, Tạ Tinh Lan gấp gáp kéo cậu ra ngoài sau giờ học.
Hai người mà không có quan hệ tốt, Lâm Tư Tắc còn tưởng là với dáng vẻ kia của bố mình, bố định lôi người ta ra đánh một trận.
Trong trường đâu đâu cũng có camera, Tạ Tinh Lan áp Hạ Khâm vào cửa phòng vệ sinh rồi hôn cậu.
Hai người hôn nhau có phần gấp gáp, phải một lúc sau mới bình tĩnh lại. Tạ Tinh Lan xoa cánh môi cậu, chợt nói: “Hạ Khâm à, sau khi thi đến Bắc Kinh, chúng ta đừng sống trong ký túc xá trường.”
Hắn thì thầm: “Chúng ta thuê một căn nhà ở ngoài.”
Hạ Khâm nghe thấy mình đáp “ừm”, rồi lại thấy tiếng “ừm” có vẻ lạnh nhạt quá, trong khi cậu rất muốn sống chung với Tạ Tinh Lan. Trong lòng ông trời con lập ra ít dự định, sau đó nghiêm túc gật đầu. Vành tai cậu cũng tụ máu do hành động này.
Từ lúc Hạ Nghiên đến Tây Thành, Hạ Khâm cảm thấy những ngày tháng cấp ba trôi qua thật nhanh. Tạ Tinh Lan không còn đưa cậu về nhà mỗi tối nữa, tài xế Tiểu Lưu luôn dừng xe ở cổng trường đúng mười giờ rưỡi mỗi ngày.
Tiểu Lưu thất nghiệp gần nửa năm vì nhị thiếu gia bận yêu đương, cuối cùng cũng được quay lại công việc, khỏi phải nói tận tâm đến bao nhiêu. Hạ Khâm đi ra muộn nửa tiếng, anh ta vẫn báo cáo cho Hạ Nghiên đúng giờ.
Có phụ huynh ở đây nên chỉ còn ít thời gian ở trường để gặp nhau, mà nhà trường còn lắp đặt camera khắp nơi, muốn hò hẹn cũng không dễ.
Thỉnh thoảng Hạ Khâm sẽ đến ký túc xá của Tạ Tinh Lan, trong buổi trưa vọng tiếng ve sầu kêu inh ỏi, cậu hôn môi với hắn trên chiếc giường cạnh cửa sổ.
Chớp mắt mà học kỳ cuối năm lớp mười một trôi qua, sau kỳ nghỉ hè là lễ khai giảng vào tháng chín.
Hạ Khâm giải đề xong, cái nóng muốn thiêu đốt mọi thứ còn sót lại của mùa hè chưa kịp tiêu tan, mùa thu đã lặng lẽ đến Tây Thành. Lá cây sung ngoài cửa sổ hết xanh biếc rồi lại ngả vàng, có một chiếc lá bay vào, nhẹ nhàng đáp xuống tay cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thấm thoát, Hạ Khâm đã nghênh đón mùa thu thứ hai ở Tây Thành. Những điều mà trước đây tưởng chừng quá xa vời như tuổi trưởng thành, kỳ thi đại học, mùa tốt nghiệp, giờ đây đã chính thức hiện ra trước mắt.
Đầu bút của Hạ Khâm khựng lại trên tờ đề.
Tên và lớp của cậu đã đổi từ Hạ Khâm lớp 11/7, thành Hạ Khâm lớp 12/7.
Cậu chưa kịp đa sầu đa cảm thêm, Lâm Tư Tắc bỗng chạy từ cửa sau vào.
“Tin sốt dẻo!” Cậu ta ngồi vào chỗ: “Ngày mốt chúng ta sẽ đến Khổng miếu làm lễ trưởng thành. Theo tao biết thì sau lễ trưởng thành, chúng ta có nửa ngày hoạt động tự do. Theo tao tính thì rất có thể nửa ngày đó sẽ là kỳ nghỉ duy nhất chúng ta có trong năm cuối cấp này!”
“Các bạn mình ơi, một câu thôi, các bạn có muốn cùng quậy một lần cuối không?”
“Mày đã quậy banh chành điểm số của mày rồi kia kìa.”
Học kỳ đầu năm cuối cấp có kỳ thi đại học mùa xuân, trong buổi thi thử tuần trước, điểm của Lâm Tư Tắc chỉ vừa đủ vượt qua mức điểm chuẩn một cách sát sao. Vương Đông cảm thán: “Đồng chí Lâm, tổ chức có điều muốn nói với đồng chí. Nếu đồng chí còn quậy nữa, đồng chí sẽ quậy bay luôn trường đại học!”
“Mày nói xem đều là học…” Vương Đông định nói là “học sinh dốt”, nhưng đáng tiếc lúc này Tạ Tinh Lan đã tỉnh dậy. Vương Đông phanh gấp, vội đổi lời: “Đều là học sinh! Sao anh Tạ lại đỉnh vậy chứ!”
Tuần trước khi công bố điểm thi, thành tích của Tạ Tinh Lan lại một lần nữa khiến mọi người kinh ngạc. Mặc dù vẫn còn cách một khoảng để đậu Thanh Hoa Bắc Đại, nhưng về cơ bản thì hắn có thể vào được hầu hết các trường đại học ở Bắc Kinh.
“Có giống nhau đâu! Nếu tao cũng có vợ là học sinh giỏi dạy kèm cho tao…” Lâm Tư Tắc suy tư: “Biết đâu hai chúng ta cùng đậu vào cao đẳng.”
“Mày đi chết đi!”
Hai người ở đằng trước đùa giỡn ầm ĩ làm Tạ Tinh Lan không ngủ được, hắn không ngồi dậy mà đổi chỗ ngủ từ trên bàn qua ngủ trên vai Hạ Khâm.
Người bị tựa vai đang làm bài tập, trên người bỗng xuất hiện đồ trang sức cỡ lớn.
Hạ Khâm: “?”
Lâm Tư Tắc quay người lại thấy cảnh này: “Chưa nói đến mấy thứ khác, chỉ tính tình cảm của bố mẹ tao thôi, đúng là mười năm như một, vẫn mặn nồng như xưa.”
Đôi khi nhóm Lâm Tư Tắc trêu đùa nhiều quá, làm Hạ Khâm nghi ngờ có khi nào bọn họ biết hai người đang yêu nhau không.
Chủ đề nói chuyện thay đổi, từ tốt nghiệp đến chia tay.
“Mấy ông mấy bà có biết hôm qua có một đôi lớp 12/4 bị bắt không? Phụ huynh hai bên đều bị gọi lên trường, chia tay thẳng mặt!”
“Má ơi, có nghe nói.” Mao Phi cũng tham gia vào bàn tán: “Ngồi trên top ở diễn đàn trường cả ngày hôm qua, thê thảm thật.”
“Dạo này thầy Hà bắt mấy cặp yêu sớm mạnh tay quá!”
“Hết cách rồi, đang lớp mười hai mà. Chắc chắn chuyện yêu đương sẽ ảnh hưởng đến chuyện học.”
Lâm Tư Tắc thở dài: “Đúng là bất công, tao còn đang mong có người đến ảnh hưởng tao!”
Nghe vậy, Hạ Khâm nói: “Với điểm số kia của cậu còn cần ảnh hưởng gì? Ảnh hưởng cậu giành điểm thi thấp nhất?”
Một câu giết bay mạng.
Tạ Tinh Lan rúc vào vai cậu phì cười.
Hắn đưa tay ra dưới gầm bàn, nắm lấy tay Hạ Khâm.
Lên lớp mười hai, Tạ Tinh Lan càng hay lén làm mấy động tác nhỏ này nhiều hơn. Hạ Khâm hiểu, dù sao thì hai người đều dành phần lớn thời gian cho việc học, không có bao nhiêu thời gian để yêu đương.
Bạn trai chỉ có thể thỉnh thoảng sờ so.ạng bàn tay nhỏ bé của cậu để xoa dịu nỗi khổ tương tư.
Nhóm Lâm Tư Tắc đang bàn bạc xem buổi chiều sau lễ trưởng thành sẽ đi đâu chơi.
Hạ Khâm đang viết, bất chợt ngơ ngác. Từ “chia tay” đối với cậu rất chói tai, bởi vì cậu đã ở bên Tạ Tinh Lan gần suốt một năm nên chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Nghĩ tới đây, cậu thốt ra miệng: “Tạ Tinh Lan, anh có nghĩ chúng ta sẽ chia tay không?”
“Chia tay?” Tạ Tinh Lan trả lời rất nhanh: “Trừ khi em đá anh.”
Hạ Khâm: “…”
“Có đá cũng vô dụng.” Tạ Tinh Lan suy nghĩ một lúc, hắn bóp lòng bàn tay cậu, nhàn nhã lên tiếng: “Em liệu mà cẩn thận, anh đây sẽ bám lấy em như quỷ.”
Hạ Khâm: “……”
Phép so sánh thật kỳ quặc.
———
Chuyện nhỏ ấy nhanh chóng trôi qua.
Đúng là có nhiều cặp đôi chia tay nhau trong năm cuối cấp, chỉ riêng việc nghe mấy lời chỉ trích chuyện yêu sớm vào mỗi thứ hai đã thấy cả đống rồi.
Hạ Khâm thầm cảm thấy may mắn, vì hai người cùng giới tính nên dù có đùa thế nào cũng không bị ai để ý.
Chiều thứ bảy, nhà trường tổ chức lễ trưởng thành, mỗi năm làm một lần, không phải hoạt động gì mới lạ. Ở Khổng miếu Đông Hồ, người ra vào đều là học sinh cuối cấp. Nhóm học sinh đã nhẫn nhịn hai tháng, sắp hỏng đến nơi. Ngay khi được sổng chuồng, đám khỉ này muốn lật tung trời.
Ban đầu cô Triệu còn muốn quản chặt, nhưng nghĩ đến một học kỳ rưỡi tăm tối sau đó, cô không đành lòng.
“Chơi thì chơi, nhưng không được buông thả.”
“Các em phải trở lại trường trước chín giờ tối, cô sẽ đến ký túc xá để điểm danh từng người một!”
“Dạ!”
Cách của cô Triệu được cả lớp nhất trí ủng hộ.
Hôm nay Hạ Khâm hơi lơ đãng vì dạo này cậu có một ý nghĩ lệch lạc, có lẽ cậu bị k.ích thí.ch bởi chuyện nhiều cặp đôi chia tay sau khi tốt nghiệp.
Đó là cậu muốn đi xăm.
Trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt, đầu óc con người ta sẽ không lý trí cho lắm, ngay cả thầy Hạ có chỉ số thông minh trên 150 cũng không ngoại lệ. Mức độ yêu cuồng nhiệt tỉ lệ nghịch với lý trí, nói ngắn gọn là cậu có ước muốn mãnh liệt.
Cậu muốn tặng Tạ Tinh Lan một món quà trưởng thành, muốn xăm tên hắn lên người mình.
Nếu hành vi ngu xuẩn này bị đăng lên mạng, chắc chắn sẽ có hàng trăm cư dân mạng chỉ trích. Hạ Khâm của trước kia đảm bảo sẽ là một trong số cư dân mạng đó: Đại ca hãy tỉnh táo lại đi, yêu lú não hết cứu nổi rồi.
Nhưng khi chuyện này xảy ra với cậu, cảm xúc đã chiếm lĩnh. Cậu đã cân nhắc kĩ mấy ngày qua, Tạ Tinh Lan cũng nhận ra cậu hay mất tập trung.
“Em làm gì đó.”
Rời Khổng miếu, hai người tách khỏi nhóm Lâm Tư Tắc, ngầm hiểu ý tìm một nơi yên tĩnh để hôn nhau, nhưng hôn được một lúc, Hạ Khâm lại thơ thẩn.
“Đang hôn mà còn mất tập trung? Em làm anh buồn quá thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan nói: “Kỹ thuật của anh tệ đến vậy sao? Anh luyện tập chăm lắm mà?”
Đúng là rất chăm.
Hễ có thời gian là hắn lại kéo Hạ Khâm đi luyện kỹ thuật.
Mong muốn của Hạ Khâm xông khỏi lồng ng.ực, cậu hoàn hồn, thình lình mở miệng: “Tạ Tinh Lan, em muốn xăm hình.”
“Ồ.” Một lúc sau, Tạ Tinh Lan nhướng mày với vẻ mặt ngạc nhiên: “Em muốn xăm gì?”
Hắn đùa: “Tận trung báo quốc?”
Hắn thở dài: “Sau này nhà chúng ta không thi công chức được rồi.”
Hạ Khâm: “…?”
Vì câu nói đó mà Tạ Tinh Lan mất đi cơ hội nói chuyện với Hạ Khâm cả một tuần. Và suốt một tháng sau đó, hắn cũng không được sờ mò bàn tay của ông trời con.
Hắn suýt thì nhịn đến chết.
Hạ Khâm đành tạm thời gác lại suy nghĩ đó, đến khi nó xuất hiện lại là vào kỳ thi tháng một.
Sau cải cách kỳ thi tuyển sinh đại học, bảy môn được chia thành hai đợt thi. Đợt thi đầu tiên được tổ chức vào tháng một của học kỳ một lớp mười hai, tương đương với một kỳ thi đại học nhỏ. Nhà trường cho học sinh nghỉ một ngày khi thi xong.
Hạ Khâm đã tìm địa điểm của một tiệm xăm trên Tiểu Hồng Thư, nhân lúc Tạ Tinh Lan ngủ bù trong ký túc xá, cậu đi một mình đến đường Tiểu Hà.
Tiệm xăm nằm ở cuối đường Tiểu Hà, chủ tiệm là một anh chàng tóc dài rất ngầu, thấy người đến, hắn ngước mắt nói: “Không xăm cho trẻ vị thành niên.”
“Tôi trưởng thành rồi.” Hạ Khâm bình tĩnh mở miệng.
Thợ xăm nhướng mày, không hỏi nhiều: “Cậu xăm gì?”
Hạ Khâm không chút do dự đưa mẫu đã chọn cho hắn xem, tim đập thình thịch: “Một… ngôi sao.”