Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 65: Kinh biến



Hạ Khâm đang ôn bài trong thư viện thì nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát.

Hoa khôi khoa ngoại ngữ lấy hết can đảm bước tới hỏi số điện thoại cậu, Hạ Khâm đứng phắt dậy, sắc mặt thoắt biến. Hoa khôi giật mình: “Chuyện này, cậu, cậu không muốn cho mình số cũng được, cậu đừng giận…”

Hạ Khâm không nghe rõ cô gái nói gì, cậu vội lạnh giọng trả lời: “Xin lỗi.”

Sau đó cậu cầm cặp, bút trên bàn cũng quên cầm theo, chạy thẳng đến đồn cảnh sát. Trên đường tới đó, Hạ Khâm liên lạc với Tạ Tinh Lan, cậu gọi hơn mười mấy cuộc mới thông máy, giọng điệu đối phương vẫn làm cậu yên lòng như thường lệ: “Không sao đâu cục cưng, anh đã bảo họ đừng gọi cho em. Em đừng gấp coi chừng ngã, cứ đến từ từ.”

Từ từ cái đầu hắn!

Hạ Khâm thật sự không ngờ Tạ Tinh Lan đã hai mươi tuổi rồi, vậy mà vẫn làm ra chuyện ngu ngốc như đánh nhau ngoài đường.

Hắn muốn đi ăn cơm chùa sau hai năm thành niên hả? Cứ bốc đồng như học sinh trung học? Chết tiệt, đàn ông luôn là thiếu niên cả đời phải không?

Nhưng khi đến đồn cảnh sát, nhìn dáng vẻ của Tạ Tinh Lan, những lời trách móc đó biến thành đau lòng. 

Tạ Tinh Lan ngồi trên ghế sắt của đồn cảnh sát, hai tay hắn đặt trên đầu gối, vết thương trên mặt và trên người tuy đã được sơ cứu đơn giản, nhưng vẫn nhận ra khá nghiêm trọng.

Cảm nhận được tầm nhìn của Hạ Khâm, hắn ngẩng đầu. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trong lòng Tạ Tinh Lan bất giác nảy sinh chột dạ.

“Hạ…”

“Đừng động đậy.”

Hạ Khâm hết tức giận nổi, cậu thở dài ngồi xuống cạnh hắn, ôm mặt hắn kiểm tra: “Còn bị thương chỗ nào nữa không?”

“Em vừa tới đã kiểm tra mặt anh đầu tiên rồi?” Cho Tạ Tinh Lan chút dụng cụ là hắn lập tức màu mè: “Yên tâm, chồng em lúc đánh luôn bảo vệ mặt. Anh đây nhờ gương mặt này mới hớp hồn em được, nào dám để nó bị thương.”

Thấy hắn vẫn còn tâm trạng mồm mép, Hạ Khâm lại nổi cáu, cậu nhéo mạnh vào cánh tay hắn.

“A a a… đau.” Tạ Tinh Lan nhe răng trợn mắt.

Hạ Khâm hoảng sợ: “Đau thật hả? Trên tay anh cũng có vết thương sao?”

Nỗi hối hận dâng trào, lẽ ra cậu không nên nhéo hắn.

“Không đau.” Tạ Tinh Lan ngả ngớn lại gần: “Em hôn một cái là hết đau.”

Hạ Khâm: “…” Người này đúng là…

Cuộc ẩu đả giữa Tạ Tinh Lan và Tưởng Tri Thời vô cùng kịch liệt, cả hai đều muốn lao thẳng đến gi.ết ch.ết đối phương. Không lâu sau có người qua đường phát hiện ra, khi đó khuôn mặt của Tưởng Tri Thời đã be bét máu.

Những người vây xem sợ tai nạn chết người nên có một cô gái lập tức gọi cảnh sát.

Chuyện đánh nhau thường xuyên xảy ra ở các hộp đêm, nơi nhiều rượu thì ắt sẽ nhiều chuyện. Cảnh sát nhanh chóng được điều động đến, chỉ trong vòng nửa giờ mà cả hai đã bị đưa về đồn công an để kiểm soát.

Lúc Hạ Khâm đến, bên Tưởng Tri Thời đã bằng lòng đứng ra hòa giải. Hai người mỗi người bị phạt ba nghìn tệ sau khi ký xong, ai cũng có người bảo lãnh mang đi.

(*) ~10,5 triệu VNĐ.

Hạ Khâm ở đây rồi, không thể giấu cậu đầu đuôi sự việc. Cậu thông minh như thế, cho dù Tạ Tinh Lan không nói gì, cậu vẫn đoán được phần lớn.

Giữa hai người có khoảng im lặng ngắn ngủi.

“Xin –”

“Xin lỗi.” Hạ Khâm mở miệng.

Tạ Tinh Lan sững sờ.

“Tất cả là tại em….”

“Ai nói là tại em?” Tạ Tinh Lan ngắt lời cậu: “Anh đã khó chịu anh ta từ lâu, đánh anh ta là vì dân trừ hại. Hạ Khâm, em không được phép tự trách mình, chuyện này không liên quan gì đến em. Hơn nữa, anh vốn dĩ là người thích gây chuyện.”

Tạ Tinh Lan dịu giọng: “Chồng em hồi cấp ba là trùm trường đấy, em có hiểu thế nào là trùm trường, là trùm xã hội không? Ba ngày nửa tháng lại gây gổ đánh nhau chính là thiết lập của anh, do anh không quên sơ tâm thôi.”

Hạ Khâm phì cười, lòng nặng trĩu nhẹ đi một chút: “Tên khùng này.”

Cậu hạ giọng: “Từ nay về sau anh cứ mặc kệ con chó điên Tưởng Tri Thời đi, anh ta bị bệnh tâm thần, cắn người bừa bãi, thấy anh ta thì anh cứ đi đường vòng là được.”

Ngoài cách này ra, Hạ Khâm không nghĩ ra cách nào khác.

Thật sự vô pháp nếu muốn đối phó với tên bệnh tâm thần, lại còn là loại bệnh nhân tâm thần có muốn thoát cũng không thoát được như Tưởng Tri Thời. Sự xuất hiện của anh ta khiến Hạ Khâm sinh cảm giác khủng hoảng.

Đêm đó khi trở về, Tạ Tinh Lan liên tục an ủi cậu rằng hắn không sao, nhưng cậu vẫn không thể không nhớ lại mùa hè năm mình mười lăm tuổi. Ở đồn cảnh sát, lúc Tưởng Tri Thời rời đi, anh ta nhìn thoáng qua cậu bằng ánh mắt đầy ẩn ý, khiến Hạ Khâm cảm giác sự việc sẽ không kết thúc đơn giản.

Có một loài côn trùng trong thế giới động vật chuyên cắn con người, không chịu nhả ra cho đến khi hút đủ máu hoặc con người đó chết. Tưởng Tri Thời chính là nhân dạng của loài côn trùng đó.

Vì chuyện xảy ra ở đồn cảnh sát tối nay, Hạ Khâm không thể ngủ yên. Cậu đột nhiên mơ thấy chuyện đã xảy ra nhiều năm trước, khi cậu mười lăm tuổi, để tránh Tưởng Tri Thời quấy rối nên cậu đã có mối tình trên danh nghĩa với Du Tỉnh.

Nhưng trong giấc mơ, bằng cách nào đó Du Tỉnh lại biến thành Tạ Tinh Lan.

Cảm xúc của Hạ Khâm từ thờ ơ chuyển sang hoảng sợ, ký ức năm năm trước hiện lên trong giấc mơ. Chẳng qua là “tên khốn” biến thành Tạ Tinh Lan, ở trong mộng, Hạ Khâm đẩy cửa khách sạn ra, nhìn thấy Tạ Tinh Lan đang ngủ với người phụ nữ khác, ánh mắt cậu tối sầm.

Giận tới nỗi bừng tỉnh.

Cái này với ác mộng có gì khác nhau 

Hạ Khâm thẫn thờ vài giây mới nhận ra cảnh tượng sống động vừa rồi chỉ là ác mộng, bạn trai của cậu không phóng đãng với những người phụ nữ khác. Giờ đây hắn y hệt con chó lớn được nuôi trong nhà, ôm cậu cực kỳ chặt, một cánh tay săn chắc duỗi ngang đè lên ngực cậu.

…Bảo sao cậu gặp ác mộng.

Tạ Tinh Lan ngủ không sâu, Hạ Khâm vừa tỉnh, hắn cũng tỉnh theo.

“Sao vậy?” Trong đêm, Tạ Tinh Lan cất giọng trầm thấp nhuốm vẻ buồn ngủ chưa tỉnh táo, quyến rũ đến lạ.

“Em nằm mơ thấy anh ngoại tình.” Hạ Khâm lạnh lùng nói: “Ngủ với nhiều phụ nữ.”

“Sao anh không nói gì?” Hạ Khâm cao giọng.

“Mấy lời em nói…” Tạ Tinh Lan cười khàn khàn, Hạ Khâm có thể cảm nhận lồng ng.ực hắn phập phồng: “Anh không tài nào giải thích được. Nên làm sao bây giờ, anh cũng vô nhân tính quá, hay thầy Hạ đánh anh một trận đi.”

Tạ Tinh Lan nắm tay cậu kéo xuống dưới: “Đánh ở đây này, mạnh vào.”

Thầy Hạ đỏ bừng mặt: “…”

Anh đừng có giở trò lưu manh với em.

Hạ Khâm thu tay lại, vùi mặt vào ngực hắn, hỏi một câu mà cậu luôn lo lắng kể từ khi từ đồn cảnh sát trở về.

Cậu cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể: “Tạ Tinh Lan, nếu, em nói là nếu.”

“Tưởng Tri Thời tìm tới anh gây rắc rối, anh có chia tay với em không?”

Vừa dứt lời, giữa hai người không có tiếng động gì.

Hạ Khâm nhận ra hô hấp Tạ Tinh Lan ngưng trệ mấy giây, sau đó nghe hắn nói: “Anh ta gây rắc rối gì?”

Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Tìm người đánh chết anh?”

“…Chắc không đến mức đó.”

“Vậy thì sẽ không.” Tạ Tinh Lan nói: “Dù anh có chết cũng sẽ không, bé cưng của anh đây sẽ thành góa phụ mất.”

Hạ Khâm: “…”

Đồ điên!

Cậu bóp miệng Tạ Tinh Lan: “Anh nói cái gì hay ho coi!”

Nháo nhào một hồi, hai người đều hết buồn ngủ.

Tạ Tinh Lan cúi đầu hôn trán cậu, rồi hôn chóp mũi, cuối cùng là môi.

“Thầy Hạ ơi muốn làm quá.”

“…”

“Thật đó.” Tạ Tinh Lan chen vào giữa chân cậu: “Em cảm nhận đi.”

Ban nãy đã cảm nhận được rồi, cảm ơn 

Thầy Hạ mặt không thay đổi nhắc nhở: “Anh đang bị thương.”

“Thì anh mang thương ra trận thôi, anh thấy mình đang dồi dào sức mạnh.” Tạ Tinh Lan dụ dỗ cậu: “Hoặc là em ở trên cũng được?”

Hạ Khâm: “?”

Tạ Tinh Lan cắn vành tai cậu rồi li.ếm nó ướt nhẹp, con ngươi đen thăm thẳm: “Chồng cho em cưỡi chơi một lúc.”

Sự thật chứng minh dù có thay đổi vị trí thì cũng chỉ có cậu bị chơi đùa.

Hôm sau Hạ Khâm rời giường thầm nghĩ còn chẳng bằng nằm ở dưới, di chuyển thắt lưng muốn gãy lìa.

Lời Tạ Tinh Lan cam đoan đã xoa dịu nỗi lo của Hạ Khâm, dù cậu không nói ra nhưng trong lòng vẫn có bóng ma. Lúc chia tay với Du Tỉnh, cậu chưa từng quan tâm đến mấy câu bạc bẽo của anh ta.

Nhưng nếu người nói những câu đó là Tạ Tinh Lan… Hạ Khâm không dám nghĩ thêm.

Thật ra tính Hạ Khâm khá giống mèo, dễ bị hù sợ. Gió thổi cỏ lay cũng đủ làm cậu nghĩ ngợi miên man, nhân tiện tưởng tượng ra cả đống chuyện đáng sợ, hậu quả khủng khiếp không thể cứu vãn.

Tưởng Tri Thời gây ra việc đó làm nội tâm cậu càng thêm lo sợ. Mấy ngày nay cậu học bài hay làm việc gì đều lơ đãng, ngay cả Tạ Tinh Lan cũng nhận ra.

Chiều thứ sáu, Tạ Tinh Lan xin nghỉ để đi về với cậu.

Hạ Khâm khá bất ngờ: “Sao anh không đi học? Ở công ty vẫn ổn chứ?”

Đúng vậy..

Tạ Tinh Lan đăng ký một công ty nhỏ với đàn anh kia, hai người thuê phòng làm việc khoảng một trăm mét vuông làm văn phòng, còn tuyển thêm vài thực tập sinh làm cấp dưới.

Tạ Tinh Lan nói: “Hôm nay anh rảnh, muốn ở bên em nhiều hơn.”

Hạ Khâm im lặng, chợt nhận ra một điều. Tình trạng lo âu, bất an của bản thân đã ảnh hưởng đến Tạ Tinh Lan, cậu không thể tiếp tục thế này được.

“Em không sao.” Hạ Khâm chậm rãi nói, quyết định thể hiện chút “hiền lành” của mình: “Anh cứ làm việc của anh đi!”

“Ở bên em.” Tạ Tinh Lan ngồi xuống sô pha, ôm cậu vào lòng: “Anh đây học hành kiếm tiền là vì ai chứ, chẳng phải là vì bé cưng trong nhà này sao. Em đã không vui rồi, anh còn đi học khỉ khô gì?”

Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu: “Em là quan trọng nhất.”

“……Ồ!”

Biết hắn quen dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng thầy Hạ rất thích nghe.

“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm ngồi trên đùi hắn, nép trong ngực hắn một lúc rồi ngẩng đầu nói: “Đợi chúng ta lớn hơn một chút, rồi ra nước ngoài kết hôn đi.”

“Được! Tự nhiên thầy Hạ bỗng khao khát muốn kết hôn với anh?”

“Ai khao khát muốn kết hôn?” Hạ Khâm bày mặt lạnh lùng nhéo cánh tay hắn.

“Rồi rồi rồi, là anh khao khát, là anh muốn, anh muốn kết hôn.”

Cuối cùng Hạ Khâm cũng bị hắn chọc cười, nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong mấy ngày qua.

———

Mặc dù thỉnh thoảng ánh mắt điên cuồng của Tưởng Tri Thời nhìn về cậu ở cửa đồn cảnh sát vẫn hiện lên trong đầu, Hạ Khâm vẫn ra sức không nghĩ đến nó nữa.

Nhưng điều bất trắc luôn đến đúng hẹn.

Một tuần nữa là qua học kỳ một năm hai, Hạ Khâm bận rộn với cuộc thi tranh luận, khi ra khỏi trường Thanh Hoa đã tám giờ tối. Tối nay Tạ Tinh Lan có họp ở công ty, phải về muộn nên không thể đến đón cậu.

Công ty của hắn ngày càng bận rộn và phát đạt hơn, trong học kỳ này có rất nhiều cuộc họp. Đôi khi Hạ Khâm lo lắng không biết hắn có thể cân bằng giữa việc học với khởi nghiệp không, xem điểm của học kỳ trước thì tuy không phải môn nào cũng cao, nhưng đều qua môn.

Trong vô thức, Tạ Tinh Lan trưởng thành quá nhanh.

Khi Hạ Khâm choàng tỉnh, bên cạnh cậu không còn là những người bạn cấp ba đùa giỡn gọi hắn là “anh chủ Tạ” nữa, mà là một tiếng “sếp Tạ” đầy thân thiết của những người làm ăn, mang theo một chút nhu cầu.

Bạn trai mình đã trở thành ông chủ phiên bản đang trưởng thành rồi.

Nghĩ tới chuyện của hắn, Hạ Khâm luôn bất giác mỉm cười. Thế nên khi bước ra khỏi cổng trường, cậu đã không nhận thấy chiếc Bentley đang chậm rãi theo sau mình hồi lâu.

Mãi đến khi chiếc xe dừng lại chính xác trước mặt cậu, Hạ Khâm mới ngẩng đầu lên.

Cửa sổ mở ra, người lái chiếc Bentley lên tiếng.

“Xin hỏi có phải là cậu Hạ Khâm không?”

Hạ Khâm im lặng không đáp, đưa ánh mắt dò xét đến cửa sổ sau xe Bentley. Nơi đó được dán miếng chống nhìn trộm dày, Hạ Khâm vô cùng nhạy cảm với ánh nhìn, cậu có cảm giác bên trong có người đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Phải.” Hạ Khâm nói: “Mấy người là ai, tìm tôi có chuyện gì?”

Tài xế lịch sự nói: “Ông chủ của tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu có tiện lên xe không?”

“Không tiện.” Hạ Khâm lạnh lùng đáp.

“Chắc không đến mức đó.” Tài xế chuyển từ thái độ ôn hòa sang uy hiếp: “Tốt nhất là bây giờ cậu nên tự lên, một lát nữa thì không chắc.”

Hạ Khâm: “…”

Vậy thì hỏi làm con khỉ gì?

Hạ Khâm lên xe, máy điều hòa trong xe cuốn tới người cậu làm cậu rùng mình, ngẩng đầu nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc vest, đi giày da, khóe mắt hằn nếp nhăn, đang ngồi thoải mái buông tuồng.

Đây là cảnh tượng đầu tiên cậu gặp Tạ Kính.

Tạ Tinh Lan không giống ba hắn chút nào, để mà nói thì hắn giống Lâm Diên hơn. Điều duy nhất có phần tương tự có lẽ là khí chất khi không cười, lạnh lùng đến mức chỉ cần nhìn vào cũng khiến người ta run sợ.

Hạ Khâm vừa ngồi xuống, Tạ Kính liền nói: “Hẳn là cậu biết tôi tìm cậu vì lý do gì.”

Tạ Kính lấy tập tài liệu niêm phong ở bên cạnh, đưa cho Hạ Khâm.

Ông ta đối xử rất đường hoàng với người ngoài, nhìn bộ dáng hiện tại của ông ta, Hạ Khâm chỉ cảm thấy ông ta quyền cao chức trọng, thâm sâu khó lường. Hoàn toàn không thể tưởng tượng ông ta đánh nhau với Tạ Tinh Lan ở nhà.

Phong bì của tài liệu rất mỏng, Hạ Khâm do dự một lúc rồi mở ra xem.

Mấy chục tấm ảnh rơi xuống ghế, tất cả đều là những bức ảnh chụp lén cậu và Tạ Tinh Lan. Tan học, đi dạo, về nhà, thậm chí hai người hôn nhau ở ban công cũng bị chụp lại. Cậu chẳng cần phải đoán người chụp là ai, như thể linh cảm tự xuất hiện, cái nhìn ngu xuẩn mà cậu muốn quên của Tưởng Tri Thời, bất chợt hiện lên trong đầu.

Ngoài anh ta, Hạ Khâm không thể nghĩ ra còn có ai rảnh rỗi thuê thám tử tư theo dõi cậu.

Hạ Khâm cụp mắt xuống, nhìn từng tấm một rồi cất vào.

Cậu bình tĩnh mở miệng: “Ông muốn nói gì.”

Tạ Kính bất ngờ trước sự bình tĩnh của cậu, đồng thời trong mắt hiện lên vẻ chê ghét không chút nghĩ ngợi. Ông ta vẫn giữ thái độ đoan trang, mỉa mai: “Làm con tôi đồng tính theo cậu, cậu thấy vẻ vang lắm sao.”

Tạ Kính lười nhiều lời với thiếu niên trước mặt, cất giọng điệu quen thói ra lệnh trịch thượng: “Chia tay, rời khỏi Tạ Tinh Lan ngay lập tức.”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.