Rối loạn phân ly, thuật ngữ này đề cập đến tình trạng bệnh nhân gặp phải những tổn thương tâm lý nghiêm trọng và áp lực lớn, dẫn đến sự tan vỡ trong ký ức, ý thức và nhận thức về bản thân.
Cũng có lời giải thích rằng bệnh nhân đã có những trải nghiệm đau đớn thời thơ ấu bị kìm nén trong tiềm thức. Khi gặp phải tình huống tương tự ở tuổi trưởng thành, những trải nghiệm đó sẽ bùng phát dưới dạng bệnh tật để trốn tránh hiện thực, buộc mình phải xóa bỏ ký ức hoặc tách ra một nhân cách khác để bảo vệ bản thân.
Bệnh nhân sẽ có nhận thức sai lệch nghiêm trọng về ký ức quá khứ, về môi trường hiện tại, thời gian, địa điểm và danh tính của mình, tạo ra cảm giác như linh hồn đã tách rời khỏi cơ thể.
Họ thường mất trí nhớ trong thời gian ngắn, khi tỉnh lại, họ thấy mình đang ở một nơi xa lạ.
Tức là xuất hiện phân ly.
Người đầu tiên phát hiện Hạ Khâm mắc chứng mất trí nhớ phân ly tạm thời là Hạ Nghiên. Khoảnh khắc cậu nói câu đó, Hạ Nghiên ngã gục ở cửa xe. Hạ Khâm luống cuống vì bà chợt suy sụp, cậu lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ.
“Chuyện gì vậy ạ?” Hạ Khâm nhận ra điều gì đó, nhọc nhằn mở miệng: “Có phải… con bị gì không?”
Hạ Khâm luôn có nỗi sợ chia xa, cậu không phủ nhận chuyện này. Nhưng cậu không ngờ căn bệnh tâm lý nhẹ này đột ngột chuyển biến xấu, hung hăng chiếm lấy cơ thể cậu.
Đợi Hạ Khâm tỉnh táo, Tưởng Quyền đã đứng ra sắp xếp cho cậu nghỉ học nửa năm, đưa cậu vào bệnh viện điều dưỡng tư nhân cao cấp ở Bắc Kinh, ông chọn một phòng VIP có cửa sổ hướng ra hồ nước nhân tạo.
Hạ Khâm ngơ ngác thay bộ đồ bệnh nhân màu trắng như tuyết rồi bình tĩnh ngồi xuống bên giường. Bác sĩ trò chuyện riêng với cậu, cậu không hề phản kháng mà trả lời hết mọi câu hỏi.
Hợp tác quá mức là một hình thức từ chối.
Bác sĩ đi ra ngoài, nhìn Hạ Nghiên rồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Cậu ấy quá thông minh, trên bản chất là từ chối giao tiếp với tôi.”
Bác sĩ rời đi, Hạ Nghiên từ từ bước vào phòng bệnh.
Ánh nắng vừa vặn rọi từng đốm dưới sàn, an tĩnh lặng yên.
Hạ Nghiên nắm tay cậu: “Tiểu Khâm.”
Hạ Khâm hỏi ngược lại: “Bác sĩ nói con thế nào?”
“Không nói gì cả.” Hạ Nghiên xoa tóc cậu, gượng cười. Đã lâu rồi bà không trang điểm, mà năm tháng cũng không buông tha cho người đẹp, khóe mắt bà đã xuất hiện những nếp nhăn mờ nhạt.
“Chỉ là bệnh thôi, như cảm cúm hay sốt. Chúng ta chỉ cần nghe theo bác sĩ, phối hợp điều trị là được.” Hạ Nghiên không biết mình đang nói với cậu hay đang yếu ớt tự an ủi mình, giọng bà dần nghẹn ngào: “Uống thuốc rồi sẽ khỏe lại, con trai mẹ uống thuốc vào sẽ khỏe hơn.”
Cuối cùng Hạ Nghiên không nhịn được nữa, gục ở đầu giường khóc nấc.
Hạ Khâm nhìn đi chỗ khác, không nói gì. Cậu không hé miệng không phải vì khước từ giao tiếp mà là vì cậu không biết phải nói gì. Cậu im lặng thu mình, tự tiêu hóa cảm xúc, không thể tiếp nhận thêm thông tin từ thế giới bên ngoài nữa.
Hạ Khâm cứ thế ở lại bệnh viện.
Công ty của Tưởng Quyền đã ổn định, ít nhất thì ở mặt này Tạ Kính nói được làm được. Những cuộc cãi vã giữa ông và Hạ Nghiên ít dần đi, nhưng tình cảm giữa hai người cũng mong manh đi nhiều, vết thương của họ chỉ khép lại thành sẹo chứ không biến mất.
Về phần Tưởng Tri Thời, sau sự việc lớn như vậy, cuối cùng Tưởng Quyền cũng nhận ra con trai mình có vấn đề về thần kinh, không chỉ bản thân nó không bình thường, bây giờ nó còn làm cho Hạ Khâm rối ren hết cả lên.
Vài năm trước ông đưa Tưởng Tri Thời ra nước ngoài, muốn lợi dụng quy luật thời gian để hóa giải mâu thuẫn giữa nó và Hạ Khâm. Bây giờ mâu thuẫn này lại hiện ra trước mắt, Tưởng Quyền không thể tiếp tục che giấu sự việc nữa, từ bỏ ý định bảo lãnh Tưởng Tri Thời. Hạ Khâm đọc được tin tức về Tưởng Tri Thời, báo chí đưa tin anh ta bị kết án ba năm tù vì tội cố ý gây thương tích và vì được chẩn đoán có vấn đề về tinh thần, chứng hưng cảm với hoang tưởng, nên anh ta bị tuyên án sáu tháng tù treo.
Anh ta phải ở lại trại tạm giam trong sáu tháng tới, Tưởng Quyền đã sắp xếp chuyên gia tâm lý cho Tưởng Tri Thời. Sau đó các báo không đưa tin nữa, Hạ Khâm cũng không mấy hứng thú.
Từ khi nhập viện, ngoài những buổi nói chuyện tâm lý hàng ngày, cậu dành phần lớn thời gian để đọc sách hoặc xuống lầu đi dạo. Bác sĩ tâm lý phụ trách cậu lo ngại rằng cậu sẽ có xu hướng tự sát nên yêu cầu vài y tá thay phiên nhau theo dõi cậu, không để cậu đi quá xa.
Vào thời điểm này, Diêm Mạn đến thăm cậu. Trong chớp mắt cô nàng đi vào nhìn thấy Hạ Khâm, cô liền gào khóc, mang đến chút sức sống “hỗn loạn” cho căn phòng vô hồn.
Hạ Khâm thấy buồn cười vì tiếng khóc thảm thiết của cô, nhưng nụ cười cũng chỉ thoáng qua: “Bà sao thế? Khùng rồi hả.”
Diêm Mạn gục ở đầu giường: “Anh Khâm u hu hu hu hu, sao anh vẫn chửi em khùng hu hu hu.”
“Bộ sai à.” Hạ Khâm nhìn cô: “Bà làm tôi tưởng tôi bị mắc bệnh nan y.”
Thành thật mà nói, khi Diêm Mạn biết Hạ Khâm phải nhập viện, nói cô như bị sét đánh cũng không phải nói quá. Trước khi đến đây, cô thật sự nghĩ rằng Hạ Khâm mắc bệnh nan y. Những gì Hạ Nghiên nói trong điện thoại về rối loạn phân ly, vấn đề tâm lý các thứ, nghe như chuyện cổ tích thần thoại. Tức là mỗi từ cô đều hiểu, nhưng khi ghép chúng lại với nhau thì như cuốn mật mã Da Vinci, cả đời cô không thể giải được.
Đối với Diêm Mạn, bệnh trầm cảm gần như căn bệnh nan y.
Cô chỉ từng nghe nói đến chứ chưa từng chứng kiến.
Lúc đẩy cửa phòng bệnh, thậm chí Diêm Mạn còn tưởng tượng ra hình ảnh Hạ Khâm vô cùng hốc hác, đôi mắt cậu trũng sâu vô hồn, gầy trơ xương, nằm trong góc tăm tối…
“Người bà tưởng tượng là tên nghiện.” Hạ Khâm xỉa xói, chậm rãi bóc quả quýt: “Tỉnh lại đi, cái người đó là hít thuốc phiện.”
“…À, cũng đúng.” Diêm Mạn thấy có lý, hồi nhỏ cô xem những đoạn phim tuyên truyền chống ma túy mà nhà trường cho xem, phim đó không làm mờ hình ảnh. Ấn tượng khủng khiếp về những con nghiện in sâu vào đầu cô, trở thành bóng ma trong tuổi thơ và cả khi trưởng thành của cô.
Diêm Mạn giơ tay sờ mặt Hạ Khâm: “Anh Khâm, nhưng trông anh bình thường lắm, da dẻ vẫn mịn màng, hu hu, anh chăm dưỡng kiểu gì hay vậy? So sánh với anh làm người ta tức chết.”
Hạ Khâm: “…”
“Bà tránh xa tôi ra.” Hạ Khâm miễn cưỡng nở nụ cười mà mệt bở hơi tai.
Diêm Mạn ở lại nói chuyện cùng cậu rất lâu, cô liến thoắng không ngừng, Hạ Khâm lẳng lặng lắng nghe. Đến khi trời tối cô mới đi.
Hạ Nghiên hồi hộp đứng ngoài cửa, hiếm khi Hạ Khâm nói nhiều, bà cẩn thận nắm tay Diêm Mạn: “Mạn Mạn, ngày mai con có đến không?”
Diêm Mạn thoáng sửng sốt: “Đến ạ, con rảnh mà, con không có nhiều lịch học mấy.”
“Tốt quá, vậy thì tốt quá, cô cảm ơn con.” Hạ Nghiên lau nước mắt: “Lâu rồi Tiểu Khâm không nói nhiều như thế.”
…Nhiều sao?
Diêm Mạn không khỏi tự hỏi bản thân, chủ yếu là từ lúc cô quen biết Hạ Khâm, cậu đã là người ít nói, bây giờ chỉ tính là cậu càng ít nói hơn thôi. Dưới sự cầu xin của Hạ Nghiên, thỉnh thoảng Diêm Mạn sẽ đến bệnh viện thăm Hạ Khâm.
Đôi khi cô ngồi một chỗ cả buổi chiều, đề tài chỉ xoay quanh những chuyện vặt vãnh chán ngắt ở trường đại học. Cô gái nhỏ đột nhiên trở thành cầu nối duy nhất cho cậu với thế giới bên ngoài khi cậu nằm viện
Ngoài cô ra, Hạ Nghiên thường xuyên đến, Tưởng Quyền cũng đến một hai lần, Chu Vũ Lâm cũng vậy. Mọi người đều hết sức ăn ý, khi trò chuyện đều cẩn thận tránh không nhắc đến tin tức gì liên quan đến Tạ Tinh Lan. Họ không nói, Hạ Khâm cũng không hỏi.
Cứ như thể người đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cậu.
Diêm Mạn thì gan hơn một chút, thỉnh thoảng cô nhắc đến Tạ Tinh Lan nhân lúc không ai chú ý. Cô là bạn chung của hai người, thấy hai người bạn của mình đi đến bước này, trong lòng Diêm Mạn cũng khó chịu.
Cô bắt đầu len lén truyền đạt một số tin về Tạ Tinh Lan, nhưng mỗi lần nói cô đều thận trọng, sợ Hạ Khâm nghe xong sẽ có phản ứng cực đoan. Trên thực tế, Hạ Khâm không hề có phản ứng gì.
Chẳng qua là so với những chủ đề khác, cậu sẽ lắng nghe kỹ hơn các chủ đề liên quan đến Tạ Tinh Lan rồi đưa ra bình luận.
Mà cũng chỉ là “ừm” hoặc “biết rồi”.
Diêm Mạn nói hình như Tạ Tinh Lan ngừng làm việc ở công ty Không Độ, quay trở lại cuộc sống đại học bình thường. Hạ Khâm nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì cậu không còn phải lo lắng về lời hứa trẻ con “nuôi cậu” của hắn nữa.
Đôi khi Tạ Tinh Lan có vẻ trưởng thành hơn tuổi thật, đến nỗi mọi người quên mất hắn chỉ là một đứa trẻ vừa mới trưởng thành. Điều ngạc nhiên hơn hết là hắn không hủy hợp đồng căn nhà họ đang thuê.
Hạ Nghiên liên lạc với hắn vì muốn mang vài bộ quần áo dự phòng cùng đồ dùng hàng ngày của Hạ Khâm về nhà, nhưng bị hắn từ chối.
Hạ Khâm khá bối rối về cuộc “chia tay” ở quán cà phê, theo cậu nhớ mang máng thì cậu đã hất tay Tạ Tinh Lan ra. Biểu cảm của hắn lúc đó thế nào? Ngạc nhiên? Sốc? Hay là hối hận vì đã từng ở bên cậu?
Hạ Khâm cố gắng suy nghĩ thêm nhưng lại thấy mình có thể đi đến kết luận khủng khiếp nên vội dừng lại.
Đông đi xuân đến, phong cảnh ngoài cửa sổ thay đổi như bức vẽ. Năm hai đại học của cậu bỏ chạy lặng lẽ. Đầu tháng ba, Hạ Khâm chợt nhớ sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của Tạ Tinh Lan là vào hai ngày nữa.
Sáng hôm đó Hạ Khâm thức dậy, trong thời gian này, thái độ hợp tác điều trị của cậu đã có thay đổi, bệnh tình dần cải thiện. Trước đây cậu phải uống thuốc ba lần một ngày, giờ đã giảm xuống còn một lần một ngày.
Hạ Khâm lấy điện thoại, tìm WeChat Tạ Tinh Lan.
Sau khi chia tay, thật ra Tạ Tinh Lan gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn, bao gồm cả tin nhắn thoại và điện thoại. Hạ Khâm sợ mình mềm lòng nên dứt khoát xóa WeChat của hắn, mà dù có xóa, cậu vẫn thuộc làu số điện thoại đó.
Cậu nhanh chóng tìm thấy hắn trong danh sách tìm kiếm.
Ảnh đại diện WeChat trước kia của Tạ Tinh Lan là ảnh chụp bóng lưng cậu ở Universal Studios*, trên đầu cậu còn đeo chiếc băng đô hình gấu Tim trông rất ngu ngốc. Bây giờ nó đã tối đen như mực, không còn gì cả.
(*) Công viên giải trí.
Hạ Khâm đã đoán được từ trước, sau khi chia tay, cậu có lý do gì mà vẫn muốn ảnh đại diện WeChat của bạn trai cũ là hình mình? Không chuyển ảnh đại diện ngay sang “người mới” đã tốt lắm rồi.
Nhưng cậu vẫn cầm điện thoại nhìn nó một lúc lâu, cảm nhận nỗi đau lạ lùng khó lòng diễn tả.
Cậu đã mất đi tư cách chúc mừng sinh nhật Tạ Tinh Lan.
Hạ Khâm nghĩ, thôi bỏ đi, đã chia tay rồi.
Ngay khi suy nghĩ này xuất hiện, cánh cửa phòng bệnh bị mở ra. Diêm Mạn lo lắng bước vào, nắm lấy cánh tay cậu hỏi: “Khâm cưng có biết Tạ Tinh Lan sắp ra nước ngoài không?”
“……Cái gì cơ.”
Hạ Khâm ngẩn người một hồi, điện thoại rơi xuống đất. Cậu mới sửa màn hình bị vỡ hôm trước, vừa thay miếng dán màn hình mới thì ngay lập tức nó lại vỡ thành vết nứt mới.
Diêm Mạn cũng vừa hay tin từ Chu Vũ Lâm kể.
Khoa Tài chính của Đại học C có chương trình trao đổi với khoa Kinh doanh của Đại học Pennsylvania. Tạ Tinh Lan đã nộp đơn xin vào tháng mười hai, hồ sơ của hắn được chấp thuận từ sớm, hắn chỉ cần chờ đến giữa tháng ba để bay qua Mỹ, sau đó định cư lâu dài ở bờ bên kia Thái Bình Dương.
Với những thành tựu và năng lực của hắn, hắn sẽ có thể phát triển mạnh mẽ ở Mỹ.
Hạ Khâm nghe mà kinh ngạc, bất tri bất giác, Tạ Tinh Lan đã trở thành con nhà người ta trong miệng người khác, là học sinh giỏi trong mắt mọi người.
Cảnh tượng lần đầu gặp gỡ như mới xảy ra ngày hôm qua, Hạ Khâm vẫn nhớ kỳ nghỉ hè năm lớp mười một, hắn vất vả lắm mới đánh vần được từ “window”.
Chỉ trong chớp mắt, cậu thiếu niên của cậu đã trưởng thành với tốc độ khó tin.
Hạ Khâm hoảng hốt nhấc điện thoại lên, trong giây lát quên mất mình định làm gì tiếp theo. Cậu mở vòng bạn bè, đờ đẫn lướt xuống mấy lần và quả nhiên, cậu thấy lời chúc mừng từ nhóm Lâm Tư Tắc.
Kia là lịch sử trò chuyện của cậu ta với Tạ Tinh Lan, đặt biệt danh cho hắn là “ông bố ngang tàng của tôi”.
Lâm Tư Tắc: Anh Tạ nộp đơn vào trường Đại học Penn thật hả, 6666.
Lâm Tư Tắc: Khi nào anh bay, em đi tiễn anh.
Lâm Tư Tắc: Lần này chia tay, không biết phải mất bao nhiêu năm nữa mới gặp lại nhau (vẫy khăn tay, nước mắt lưng tròng) (kiềm chế nước mắt) (gào khóc)
Ông bố ngang tàng của tôi: Mày cút đi.
Ông bố ngang tàng của tôi: Bộ tao không biết mua vé về nước à.
Kèm theo ảnh chụp màn hình là dòng chữ: [Đã hẹn nhau cùng làm học sinh dở, vậy mà lén làm học sinh giỏi sau lưng người ta!!!]
Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, Hạ Khâm thấy động tĩnh mới về Tạ Tinh Lan. Cậu vô thức nhấn thích bài đăng của Lâm Tư Tắc, nhưng sau đó lại hủy đi như chột dạ.
Lúc tỉnh táo lại, cậu mê man…. Mình đang làm gì đây?
Diêm Mạn lên tiếng: “Ừm, Khâm cưng muốn đi tiễn Tạ Tinh Lan không?”
Diêm Mạn dè dặt dò hỏi: “Mặc dù không bảo là đi Mỹ không về, nhưng ít nhất hai năm đầu chắc chắn sẽ không về. Nếu ông không đi, sau này muốn gặp…”
Nửa câu cuối cô không nói ra nhưng Hạ Khâm vẫn hiểu ý cô. Sau này muốn gặp sẽ rất khó, mà không chỉ là khó, thậm chí có khả năng là sẽ không thể gặp lại nhau trong mười mấy năm tới hoặc thậm chí là cả đời này.
“Đi.”
Hạ Khâm tự nhủ trong lòng: Hãy cho bản thân buông thả lần cuối đi.
Diêm Mạn hành động rất nhanh, cô đưa cho Hạ Khâm bộ quần áo thường ngày. Trong lúc các y tá đổi ca, Diêm Mạn mặc đồ bệnh nhân màu trắng rồi nằm xuống giường, nói với Hạ Khâm: “Má ơi kí.ch thí.ch dữ, cứ như đang đóng phim.”
Trước khi Hạ Khâm kịp phản ứng, Diêm Mạn đã vẫy tay vui vẻ nói với cậu: “Đi nhanh về nhanh! Tôi sẽ diễn tròn vai của ông!”
Hạ Khâm gật đầu rồi nhanh chóng rời khỏi bệnh viện, cậu đi xuống từ tầng 23 bằng thang máy, bước ra ngoài cửa, không ai để ý cậu là bệnh nhân trong khoa nội trú. Có lẽ là vì Hạ Khâm hành động quá bình thường và quá nhạy bén, trông chẳng giống người bệnh chút nào.
Sau khi lên xe, tài xế quay lại hỏi: “Anh chàng đẹp trai muốn đi đâu?”
Hạ Khâm hoàn hồn: “Cổng phía đông trường đại học C.”
Cậu không biết Tạ Tinh Lan đang ở đâu nhưng cậu muốn đến trường hắn học để thử vận may. Sự thật chứng minh Hạ Khâm rất may mắn, lúc cậu đến nơi, có kha khá người tụ tập ở cổng phía đông trường đại học C.
Nếu tài xế muốn đến cổng phía đông thì phải quay đầu xe tại đèn giao thông ở ngã tư tiếp theo, sau đó quay trở lại dừng ở cổng trường. Thời điểm Hạ Khâm đi trên đường một chiều, vừa liếc mắt đã thấy Tạ Tinh Lan nổi bật giữa đám đông.
Áo thun ngắn tay kết hợp với sơ mi, phong cách thiếu niên tươi mới, thoáng chốc thời gian như trở về thời trung học.
Đến lúc chân chính gặp nhau, vậy mà Hạ Khâm lại trở nên nhút nhát, cậu dừng chân đứng đối diện ngã tư chứ không tiến về phía trước. Lúc xuống xe cậu còn hơi choáng váng giữa dòng người ra vào cổng phía đông trường Đại học C.
Trong thời gian chờ đèn giao thông, có hai cô gái đứng cạnh cậu trò chuyện.
Một người huých người kia trêu chọc: “Kìa! Trai đẹp họ Tạ nhà bà kìa phải không?”
Người kia đỏ mặt: “Bà đừng nói bậy! Cái gì mà nhà tôi, lỡ bị người khác nghe thì không hay đâu.”
“Hể, sao bà phải ngại. Bà cũng theo người ta nộp đơn vào đại học Penn mà? Ra nước ngoài rồi, hai người là bạn cùng trường duy nhất của nhau, ngọn lửa tình yêu sẽ chầm chậm bùng cháy còn gì?”
“Cậu ấy có người yêu rồi, bà, bà đừng nói nữa.”
“Chia tay rồi mà?” Người đó nói: “Bà theo đuổi cậu ấy đã hai năm, đến lượt bà hẹn hò rồi!”
“Thôi bỏ đi, tôi chỉ muốn học cùng trường đại học với cậu ấy thôi.” Cô gái buồn rầu: “Hầy, bà không biết theo đuổi cậu ấy khó thế nào đâu, cậu ấy chẳng thèm để ý tới con gái…”
“Kệ chứ, cậu ấy đang độc thân, tức là bà có cơ hội.”
Đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng.
Hạ Khâm không biết mình đứng đó lắng nghe bao lâu, mãi cho đến khi hai cô gái nắm tay nhau băng qua đường, cậu mới bước một bước về phía trước. Rồi đứng khựng tại đó, cậu cảm giác mọi thứ xung quanh mình trở thành những bóng hình mờ ảo chuyển động chậm.
Không hiểu sao buổi tự học tối năm lớp mười một khi cậu gặp Tạ Tinh Lan chợt hiện lên trong tâm trí cậu. Cô Triệu nhờ cậu kèm cặp cho hắn, hai người một người kéo bàn về phía đông, một người kéo bàn về phía tây.
Lúc ấy cậu không hề ngờ rằng mình và Tạ Tinh Lan lại có kết cục ghi lòng tạc dạ thế này. Đáng tiếc tình sâu duyên cạn, tựa như phần mở đầu và kết thúc của tác phẩm trùng lặp, rốt cuộc duyên số của hai người quay trở lại điểm xuất phát, trở thành vòng tròn khép kín không hoàn hảo.
Hạ Khâm đành cố gắng chấp nhận kết cục: Mọi chuyện kết thúc ở đây.
Hắn sẽ có những người bạn mới, người yêu mới cùng với một tương lai rộng mở hơn. Nói đơn giản là trong tương lai đó của hắn, cậu không tồn tại.
Điện thoại di động rung lên, Diêm Mạn gọi đến.
“Này Khâm cưng, sao rồi? Ông gặp chưa?”
“Chưa.” Hạ Khâm mệt mỏi trả lời: “Không cần gặp nữa.”
Thật sự không cần gặp nữa, ngoài tăng thêm nỗi đau cho cả hai bên, chuyện này không có bất kỳ ý nghĩa gì.
“Hả?” Diêm Mạn còn muốn nói gì đó, nhưng Hạ Khâm đã cúp máy.
Cậu bỗng cảm thấy chóng mặt, ôm ngực khó thở.
Chắc là vì mình không ăn sáng mà lại ngồi xe, cậu thầm nghĩ trong lòng. Hạ Khâm xoay người đi được hai bước, chợt trời đất ngả nghiêng, tiếng phanh xe chói tai cùng tiếng hét thảm thiết đồng thời vang lên, trước mắt cậu tối sầm.
Đám đông la hét: “Mau gọi xe cứu thương! Có người ngất xỉu!”
“Cốp”, chiếc điện thoại xấu số lại rơi xuống sàn bê tông, thân điện thoại tách ra, vỡ nát hoàn toàn. Thế giới trong mắt cậu trở nên tĩnh lặng, có vẻ có rất nhiều người vây xung quanh cậu, mỗi một khuôn mặt mờ nhạt dần lẫn vào nhau, khiến người ta không thể phân biệt được ai với ai.
Có một giây khắc nào đó, dường như cậu nhìn thấy người yêu mà mà cậu ngày nhớ đêm mong giữa những khuôn mặt xa lạ, độc nhất khuôn mặt của hắn là rõ ràng từng nét.
Cậu nghĩ, chắc chắn đó là ảo giác.
…
Khi tỉnh lại lần nữa thì cậu đã ở bệnh viện. Hạ Khâm chưa mở mắt ra đã nghe thấy âm thanh ồn ào.
Đó là giọng của bác sĩ: “Sao con lại để cậu ấy ra ngoài một mình? Lần này cậu ấy may mắn phát bệnh bên lề đường. Nếu lần sau cậu ấy vô tình đi đến bờ sông thì sao? Hoặc là lên sân thượng thì sao?”
Tiếp đó là tiếng Diêm Mạn khóc lóc xin lỗi: “Con xin lỗi, con xin lỗi, con thấy dạo này tinh thần cậu ấy khá hơn nhiều, nên muốn cho cậu ấy ra ngoài…”
“Là tôi tự muốn ra ngoài.” Hạ Khâm mở mắt.
Cậu tỉnh, mọi người lập tức vây quanh cậu. Có bác sĩ, Diêm Mạn, Hạ Nghiên, y tá… thậm chí cả Tưởng Quyền cũng đến. Có thể thấy cậu đã gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào vì cậu lén bỏ trốn.
Hạ Khâm muốn nói với bác sĩ rằng trước khi ngất đi, hình như cậu đã thấy Tạ Tinh Lan. Nhưng lời lên đến môi, cậu bỗng không thể nói ra. Lúc đó có nhiều người như thế, giây phút ngắn ngủi ấy giống hệt ảo ảnh.
Bác sĩ nói: “Không sao là tốt rồi, cứ nghỉ ngơi một lúc rồi xem tình hình thế nào.”
Hạ Khâm không còn gì để nói ngoài việc gật đầu.
Bác sĩ lại ân cần hỏi: “Gần đây cậu thấy tâm trạng ra sao?”
Hạ Khâm không biết phải trả lời gì nên giữ im lặng, bác sĩ thở dài viết vài thứ vào quyển sổ, vẫn không thể phản hồi cảm xúc một cách bình thường với thế giới bên ngoài.
“Chúng ta đi thôi, đừng làm phiền bệnh nhân.”
Y tá bắt đầu xua mọi người ra khỏi phòng bệnh, nói với Hạ Khâm: “Cậu đi ngủ sớm đi.”
Sự im lặng quay trở lại với căn phòng, Hạ Khâm ngơ ngác ngồi đó một hồi, cậu lấy lại tinh thần rồi cầm điện thoại bị hỏng lên, ra sức sửa nó. Ai ngờ rằng sau khi tháo ốp lưng điện thoại ra, tờ xăm cầu duyên có ghi tên “Tạ Tinh Lan” vốn để ở đó đột nhiên biến mất!
Tâm trí cậu trống rỗng, như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Nhà dột còn gặp mưa là câu phù hợp nhất để miêu tả tình trạng cậu hiện tại. Cậu không thể tin nổi, chỉ là một mảnh giấy cầu duyên mà thôi, vì sao ngay cả thứ này của cậu cũng bị cướp đi, vì sao ngay cả niềm hy vọng duy nhất của cậu cũng bị lấy mất, không để lại cho cậu một chút gì!?
Hạ Khâm cố chấp kiểm tra nhiều lần, tay cậu run bần bật không cầm vững điện thoại.
Không có, trên giường không có, dưới đất cũng không có.
Những bông hoa lê ngoài cửa sổ bắt đầu hé nở, khẽ khàng đung đưa trong gió. Mùa xuân đến lặng lẽ.
Đúng vậy không còn nữa.
Rốt cuộc thì trong thế giới hoang vu, cậu đã trì độn nhận ra điều này.
Bây giờ không còn.
Tương lai cũng không còn.
Không còn ai như thế.
Cậu sẽ không bao giờ gặp được ai đối xử tốt với mình đến vậy nữa.
Tiếng máy bay ầm vang bay qua bệnh viện, để lại vệt trắng dài.
Có thể là bay tới Pháp, có thể là bay tới Anh.
Cậu thiếu niên mặc đồ bệnh nhân bất ngờ tan vỡ giữa tiếng vang rền, nước mắt trào ra sau nhiều tháng bị trì hoãn. Trong phòng bệnh vắng lặng, Hạ Khâm cảm nhận được cảm xúc của mình vỡ vụn. Vai cậu run rẩy dữ dội, kìm nén cơn khóc òa.
Cậu biết.
Trong thời gian cậu và Tạ Tinh Lan trưởng thành, không kịp nói một lời tạm biệt.
Cứ thế lạc mất nhau, một cách vô lý và đầy hỗn loạn.