Mục Tiểu Đao cười nói: “Yên tâm, nàng ta sẽ không có chuyện gì”.
Diệp Huyên nhíu mày: “Thật sự?”
Mục Tiểu Đao nhàn nhạt nói: “Không ai trong Thần Đình Vũ Trụ có thể trừng phạt nàng ta, chỉ có pháp tắc tai ách mới có thể trừng phạt nàng ta, mà pháp tắc tai ách sẽ không thật sự làm tổn thương nàng ta, nhưng chắc hẳn sẽ tẩy não nàng ta, vì vậy, ngươi phải cẩn thận! Bởi vì lần sau gặp mặt, có lẽ nàng ta đã bị tẩy não thành công!”
Diệp Huyên thoáng nhìn Mục Tiểu Đao: “Ngươi thì sao? Ngươi có bị tẩy não hay không?”
Mục Tiểu Đao thản nhiên nói: “Cũng ngày ngày tẩy não cho ta, nhưng mà, ta chỉ nghe thôi. Cái thứ tín ngưỡng này, có thể có, nhưng vẫn phải lý trí, bởi vì rất nhiều người thích dùng tín ngưỡng nô dịch người khác. Dù sao, tín ngưỡng có lợi với ta, ta sẽ tín ngưỡng, không có lợi với ta, ta tín cái lông!”
Diệp Huyên giơ ngón tay cái: “Lợi hại!”
Hắn đột nhiên phát hiện, thật ra Mục Tiểu Đao này là người vừa chính vừa tà, cũng là một người vô cùng không biết xấu hổ!
Có lợi với ả ta thì ả ta nhận, không có lợi với ả ta thì ả ta không nhận…
Thần Đình Vũ Trụ cũng xui xẻo, thu phải một người như vậy!
Lúc này, bỗng nhiên Mục Tiểu Đao nói: “Ngươi vừa hỏi ta một vấn đề, ta cũng phải hỏi ngươi một vấn đề!”