Ngày hôm sau Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu đi ra ngoài biệt thự, Bạch Tình Đình chạy xe chở Vu Tiêu Tiếu đi dạo phố, chẳng qua cũng chỉ là đi dưỡng da. Vốn Bạch Tình Đình cũng định rủ theo Chu Hân Mính cùng đi, tuy Chu Hân Mính là phụ nữ mang thai, nhưng vốn không nói phụ nữ mang thai không thể đi dưỡng da. Có điều giờ Chu Hân Mính chỉ ru rú trong nhà. Vì đứa con trong bụng, Chu Hân Mính đã hy sinh rất lớn, ngoài việc đi lòng vòng trong biệt thự ra Chu Hân Mính hầu như không hề rời khỏi biệt thự.
Phòng của Chu Hân Mính bày đầy ắp sách, nào là nuôi nấng trẻ sơ sinh, dinh dưỡng... đủ loại trên dưới cũng năm sáu chục quyển, Chu Hân Mính cả ngày từ sáng đến tôi chỉ là nghiên cứu những cái này, mô phỏng theo câu nói của Diệp Lăng Phi thì Chu Hân Mính sắp thành chuyên gia nuôi nấng trẻ sơ sinh rồi. Diệp Lăng Phi còn nói đùa đợi sau khi Chu Hân Mính sinh con xong thì mở một công ty nuôi nấng trẻ sơ sinh cho Chu Hân Mính, chủ yếu nhằm vào các bà mẹ đang mang thai.
- Ông chủ Diệp, anh đừng đi, em thật sự rất buồn ngủ, nếu anh không tin có thể nhìn mắt em nè, trong mắt em đều là những đường máu!
- Em thức tới hơn bốn giờ sáng mới ngủ, mắt em không có đường máu mới lạ!
Diệp Lăng Phi không đi ngồi xuống lại bên giường, nhìn Trịnh Khả Nhạc một cái nói:
- Em sắp thành gấu trúc rồi kìa, anh thật không hiểu, rốt cuộc cái game ghẻ đó có đáng để em phí công sức chơi như thế không, có ý nghĩa gì chứ!
- Em không chơi game thì có thể làm gì chứ!
Trịnh Khả Nhạc ngáp, nói:
- Ông chủ Diệp, em thật sự buồn ngủ chết đi được, anh cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa đi, em bảo đảm nửa tiếng sẽ dậy!
- Anh thấy em ngủ thêm mấy tiếng nữa cũng không muốn dậy!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em đi tắm đi, sẽ tỉnh táo hơn, anh lái xe chở em đi hóng gió, như vậy em sẽ tỉnh ngay!
- Không đâu, em chỉ muốn ngủ thêm một chút nữa thôi!
Qua một lúc thì cuối cùng Trịnh Khả Nhạc cũng đã tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, tay cô cầm chiếc khăn lau mái tóc ướt của mình, thúc giục:
- Ông chủ Diệp. Tối qua em đã chấm được một bộ trang bị, tên đó đòi giá bảy nghìn tệ, thật khốn nạn, có điều bộ trang bị đó quả thực rất tốt, giờ em đi gọi tên khốn đó xem thử hắn có lên mạng không, nếu có em sẽ mua bộ trang bị đó, đến lúc cần thì phải dựa vào người giàu có anh rồi!
- Được rồi, anh làm người tốt đến cùng, mau làm cho xong chúng ta còn phải ra ngoài công chuyện nữa. À, lúc đầu anh không nên nhận lời giúp em, đâu ngờ sẽ có phiền phức thế này!