Trịnh Khả Nhạc ôm lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi đi ra khỏi cửa, lúc đi qua chỗ ở trước kia của Hứa Tư Tư, Trịnh Khả Nhạc thấp giọng nói:
- Diệp đại ca, nghe nói căn phòng này buổi tối có ma, có người nghe thấy giọng của đàn ông vào nửa đêm canh ba. Chủ nhà đã tìm người đến tu bổ lại nhưng giờ vẫn chưa có ai thuê cả, những người biết rõ ai dám ở phòng đó chứ!
Lúc Trịnh Khả Nhạc nói đến đây toàn thân vẫn còn run rẩy, tiếp theo sau đó là ôm chặt lấy người Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi bĩu môi hừ lạnh nói:
- Khả Nhạc, em có biết trên thế giới này đáng sợ nhất không phải là ma mà là người không, em có nghĩ qua chưa, trên thế giới này một ngày có bao nhiêu người bị người giết chết, lại có bao nhiêu người bị ma giết chết không?
- Sao em biết được!
Trịnh Khả Nhạc thúc giục nói.
- Thôi đừng có ở đây bàn về vấn đề này nữa, không biết tại sao em luôn cảm thấy ở đây khiến người ta lạnh xương sống, đừng có ở đây nữa!
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc thật sự sợ hãi, hắn cũng không nói tiếp nữa mà cùng Trịnh Khả Nhạc xuống lầu. Sau khi lên xe Trịnh Khả Nhạc mới cảm thấy đỡ hơn chút. Sau khi thắt dây an toàn xong cô nói:
- Diệp đại ca, em thật sự sợ lắm, nếu không em cũng sẽ không giục anh tìm phòng giúp em, tối qua lúc em về thật sự nghe thấy bên trong có âm thanh, lúc đó em sợ đến tim đập loạn xạ, vội chạy lên lầu, thật khủng khiếp quá!
Diệp Lăng Phi khởi động xe, cười cười nói:
- Anh biết gan em nhỏ mà, à, đúng rồi, anh nhớ ra một chuyện, vẫn chưa hỏi em muốn sống ở đâu?
- Ở đâu cũng được!
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Tốt nhất là có thể gần công ty, như vậy em đi làm cũng tương đối tiện!
- Để anh nghĩ thử!
Diệp Lăng Phi nói.
- À, hay qua bên gia viên Dương Quang đi, ở đó cách tập đoàn Tân Á cũng không xem là xa lắm, ngồi một tuyến xe buýt là tới tập đoàn Tân Á rồi. Hơn nữa bên gia viên Dương Quang còn có một tiểu khu mới xây, hơn nữa nhà Lý Khả Hân cũng ở đó!
- Lý Khả Hân?
Trịnh Khả Nhạc sau khi nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này xong thì suy nghĩ, hình như cái tên này rất quen, nhưng nhất thời lại nhớ không ra. Nghĩ cũng đúng thôi, Khả Hân rời khỏi tập đoàn Tân Á lâu như vậy rồi, lúc Trịnh Khả Nhạc nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này thì cũng chỉ cảm thấy cái tên này rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh nói nè Khả Nhạc, trí nhớ của em kém thật đó, ngay cả Lý Khả Hân cũng không nhớ. Trước kia Lý Khả Hân cũng làm ở tập đoàn Tân Á, chỉ là sau đó đã rời khỏi tập đoàn Tân Á rồi, anh nhớ ngày đó tụi em còn cùng nhau ăn cơm nữa mà, nhớ kỹ đi, xem thử có nhớ ra được gì không?
- À, là cô ấy, em nhớ ra rồi!
Trịnh Khả Nhạc cười nói.
- Diệp đại ca, cái này cũng không thể trách em được, Lý Khả Hân rời tập đoàn Tân Á một thời gian lâu như vậy rồi, anh lại đột ngột nhắc đến cái tên Lý Khả Hân đó, em nhớ không ra cũng là bình thường mà. Sao Lý Khả Hân cũng sống ở gia viên Dương Quang rồi?
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu nói.
- Lý Khả Hân mua nhà ở gia viên Dương Quang, hiện nay đang sống cùng bố mẹ ở gia viên Dương Quang, nếu như em cũng ở bên gia viên Dương Quang thì sẽ gặp mặt tkh thường xuyên, điều quan trọng hơn là em có thể đi dạo phố cùng với Lý Khả Hân rồi!
- Vậy thì quá tốt rồi!
Trịnh Khả Nhạc cười nói.
- Sau này em sẽ không còn sầu tìm không được người cùng đi dạo phố rồi!
Diệp Lăng Phi lái xe đến gia viên Dương Quang, ở đây còn có không ít những căn nhà giá trung bình. Giá nhà trung bình hiện giờ nhiều vô số kể, xem thị trường bất động sản của một thành phố có thịnh vượng hay không chính là xem nhà với mức giá trung bình có nhiều hay không. Mấy năm trước lúc thị trường bất động sản không tốt thì hầu như không có tòa nhà với giá trung bình. Giờ lại khác rồi, hướng mắt nhìn ra đều toàn là tòa nhà với giá trung bình cả, nếu một tiểu khu không nhìn thấy có tòa nhà với mức trung bình ngược lại là một chuyện rất kỳ quái.