- Anh chính là đồ lưu manh. Tôi sẽ không thay đổi cách gọi đâu!
- Không đổi thì không đổi!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Cho dù Diệp Lăng Phi có cõng Trương Lộ Tuyết nhưng tốc độ leo núi của hắn nhanh hơn ba cô gái kia nhiều. Lúc Diệp Lăng Phi đã đứng trên núi, ba cô gái kia vẫn còn thở hồng hộc leo lên.
Diệp Lăng Phi đứng trên đỉnh núi rút điện thoại ra, may quá, đã có một vạch sóng. Hắn vội vàng gọi điện thoại cho Dã Thú. Sau khi Dã Thú nghe được giọng của Diệp Lăng Phi, kích động hét lớn lên:
- Lão đại, anh ở đâu, em lập tức đến cứu anh!
- Chúng ta chỉ cần đi về hướng tây, đến được con sông đó là ok rồi. Đừng có mong ngóng gì mấy nhân viên cứu nạn đó có thể đến được đây. Nếu như chúng ta cứ ở đây đợi tiếp chỉ có thể chết cóng ở đây thôi!
Ba cô gái đó thở phào một hơi, lúc nãy thật mệt bở hơi tai. Diệp Lăng Phi nhìn thấy ba cô gái này mệt thành bộ dạng như vậy hắn không nhẫn tâm. Nhưng lúc này Diệp Lăng Phi cũng không còn cách nào khác. Nếu không để cho ba cô gái đó vận động nhiều lên, vậy chỉ có thể càng lúc càng lạnh thôi.
- Đi thôi, tôi kể chuyện cho mọi người nghe!
Diệp Lăng Phi nói rồi dẫn mọi người cùng đi xuống núi. Hắn vừa đi vừa nói:
Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến cho mấy cô gái cười hả hê một trận. Tiếng cười này dường như thổi tan đi không khí lạnh xung quanh. Mọi người rõ ràng cảm thấy cơ thể mình ấm lên rồi.
- Câu chuyện là nói về cuộc thử nghiệm thực lực của cảnh sát ba khu vực Mỹ, Hồng Kông và Trung Quốc đại lục. Liên hiệp quốc bỏ ba con thỏ trong rừng sâu, xem cảnh sát của ba khu vực này ai bắt được con thỏ trước!
- Đến lượt cảnh sát Hồng Kông. Bọn họ phái ra hơn một trăm đặc nhân và hơn hai mươi chiếc xe cảnh sát bao vây khu rừng. Có người dẫn đầu rống lên nói với con thỏ. Ngươi đã bị bao vây rồi, mau ra đây đầu hàng đi. Kết quả đợi sau khi bọn họ tiến vào trong khu rừng, con thỏ đó nhân lúc gọi hàng đã chạy mất tiêu. Cuối cùng đến đội cảnh sát Trung Quốc. Trung Quốc chỉ phái ra bốn cảnh sát. Bốn cảnh sát này đầu tiên là đánh mạt chược cả một ngày, đến lúc hoàng hôn mới mỗi người cầm một cây côn cảnh sát đi vào rừng, chưa đầy năm phút thì nghe trong rừng vọng ra tiếng kêu thảm thiết của động vật. Không lâu sau bốn cảnh sát này mỗi người hút một điếu thuốc vừa nói vừa cười đi ra. Theo sau còn lôi một con gấu mặt mũi bầm dập. Con gấu đỏ thoi thóp nói đừng có đánh nữa, tôi chính là thỏ đây.
Sau khi Diệp Lăng Phi kể xong, bốn cô gái đó ngậm chặt miệng, mặt đỏ bừng lên. Cố gắng nhịn cười, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn không nhịn được bật cười ha ha.
Nhìn thấy bốn cô gái cười, Diệp Lăng Phi cũng cười ha ha theo.
Nhưng bốn cô gái này lại không có thể lực tốt như Diệp Lăng Phi. Lại cộng với con đường này khó đi. Có một số nơi còn bị mấy tảng đá lăn từ trên núi xuống chặn lại, mấy cô gái này nhanh chóng không thể chèo chống tiếp được nữa. Đường Hiểu Uyển thở hồng hộc nói:
- Diệp đại ca. Tìm một nơi nào đó nghỉ ngơi đi!
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Không được, chúng ta phải nhanh chóng đến con sông đó. Ai biết được đằng sau sẽ phát sinh ra những chuyện gì nữa. Anh thấy trời lạnh còn dễ giải quyết, chỉ sợ sạt lở núi.