Chạy liền một mạch hơn một dặm. Mấy cô gái này sống chết cũng không đi được nữa. Ba cô ngồi trên đất, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển.
- Làm thế nào đây?
Diệp Lăng Phi lo nghĩ. Nhìn điệu bộ này thì mấy cô gái chẳng thể đi được nữa, còn mình chỉ có thể cõng được một người. Bất luận là cõng ai thì cũng đều có ba cô gái sẽ ở lại đây. Mà nếu ở lại đây thì sớm muộn gì cũng bị chết cóng mất.
Diệp Lăng Phi lo nghĩ, tiếp theo sẽ phiền phức rồi đây. Đang trong lúc Diệp Lăng Phi lo nghĩ ở bên này thì nghe giọng của Dã Thú!
- Satan!
Diệp Lăng Phi sững sờ ngước mắt nhìn thì thấy hai tiểu tử Dã Lang và Dã Thú lưng đeo ba lô to đang vội vàng chạy lại, vừa nhìn thấy Dã Lang và Dã Thú Diệp Lăng Phi mới nhẹ cả lòng.
Dã Lang và Dã Thú đều đã đến cả, chắc chắn vấn đề trước mắt đã được giải quyết triệt để. Hai người đã mang đến quần áo và thực phẩm, sau khi tìm một chỗ an toàn ngồi xuống, mấy cô gái đó đang ăn còn Diệp Lăng Phi nói chuyện với hai người Dã Lang và Dã Thú mới biết được hai người này làm thế nào mà qua được.
Thì ra hôm đó sau khi Dã Thú xuống núi lập tức gọi điện thoại cho Dã Lang, kể chuyện Diệp Lăng Phi gặp khó khăn trên núi cho Dã Lang nghe. Dã Lang vừa nghe xong không nói thêm lời nào, ngay trong đêm từ thành phố Vọng Hải chạy đến đây.
Trên đường lên núi có rất nhiều chỗ bị sạt lở, thật sự chẳng có cách nào lên được trên núi để cứu nạn cả. Mấy người cứu nạn đó cho dù có đi bộ lên cứu nạn thì hiệu quả cứu nạn lại cực thấp, cần phải đối mặt với môi trường thời tiết ác nghiệt này, còn có thể ẩn náu rất nhiều nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng xảy ra sạt lở núi.
Dã Lang và Dã Thú vốn không chịu đợi đội cứu nạn lên núi cứu nạn, hai người bọn họ đeo theo đồ đạc lên núi. Hai người này đều là những người đã được thông qua huấn luyện đặc biệt, mọi người thấy Dã Lang vốn ít nói thế nhưng nhìn bộ dạng sốt ruột lo lắng của hắn cũng thấy được hắn lo lắng cho Diệp Lăng Phi biết bao.
Chướng ngại lớn nhất trên đường đi của hai người này chính là con sông đó, nước sông chảy cuồn cuộn khiến con người không một ai có thể băng qua sông được, vẫn là Dã Lang đã nghĩ ra cách, dùng sợi dây thừng an toàn trói quanh người hắn, trong lòng ôm một hòn đá to, Dã Thú túm chặt đầu còn lại của sợi dây thừng, Dã Lang từ từ mò qua sông.
Vừa tới bờ bên kia, Dã Lang liền buột sợi dây thừng trên thân cây bên bờ bên kia, Dã Thú cũng đã buột chặt đầu còn lại của dây thừng, Dã Thú đã túm chắc sợi dây thừng mà đi qua sông.
Hai người vừa qua được bên này, Diệp Lăng Phi vững dạ tin tưởng, xem ra thời tiết càng lúc càng lạnh, sau khi nghĩ ngơi một lúc Diệp Lăng Phi quyết định lập tức xuống núi.
Có sự giúp đỡ của Dã Lang và Dã Thú, lại cộng thêm việc không lo mấy cô gái này sẽ bị tổn thương do giá rét, thoát cả khó khăn này cũng không thành vấn đề.
Đường Hiểu Uyển lầm bầm nói, sau đó Đường Hiểu Uyển lại cười ha ha nói:
- Diệp đại ca, trưa nay có thời gian không? Mẹ em muốn mời anh đến ăn cơm!
- Mời anh ăn cơm?
Diệp Lăng Phi sững sờ, do dự nói:
- Hay là anh không đến sẽ tốt hơn, bố em rất ghét anh mà!
- Bố em lúc đó chẳng nói gì, mẹ em nói đã nợ anh nhiều lần rồi, nhất định phải mời anh đến nhà ăn cơm. Tối qua em gọi điện cho anh nhưng lại không hề có ai nghe máy cả. Diệp đại ca, anh không được từ chối đâu, mẹ em đã đi mua đồ ăn hết cả rồi, bà ấy bảo phải mời anh một bữa ra trò, Diệp đại ca, anh đến nghe!
Những lời đằng sau Đường Hiểu Uyển không nói nhưng Diệp Lăng Phi cũng rõ ý đằng sau đó của Đường Hiểu Uyển, đó là cô muốn nhân cơ hội này mối quan hệ của Diệp Lăng Phi với bố mẹ cô sẽ ấm lên.
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, giữa hắn và Đường Hưng Cường vốn chẳng có gì để nói cả. Người đàn ông lần đầu nhìn mình đã thấy chướng mắt rồi, mới yêu cầu Đường Hiểu Uyển không được tiếp xúc với mình nữa, cũng vì việc này mà Đường Hiểu Uyển thậm chí còn chuyển ra ngoài ở. Trước đây Diệp Lăng Phi còn tưởng Đường Hưng Cường là phần tử trí thức, nhìn không thuận mắt với loại người ba lăng nhăng như mình. Nhưng lần này sau khi nhìn thấy Đường Hưng Cường cùng với người phụ nữ đó, Diệp Lăng Phi đã thay đổi cách nhìn với Đường Hưng Cường. Trong lòng hắn rất coi thường loại người bề ngoài tỏ vẻ chính nhân quân tử nhưng trong tối lại là người đàn ông giả dối nam đạo nữ điếm.
- Có vấn đề gì chứ, bản thân bố em đã ghét anh, vậy Thái Hạo đến thêm, việc gì cũng đều do tâm tư của bố em cả, anh thấy bố em đã hận không có người con rể như vậy từ lâu rồi!
- Em không thích hắn, ghét cực luôn, giống như con ruồi ấy, bực chết đi được!
- Diệp đại ca, anh đừng có lừa em, em không phải ngốc nghếch, sao mà không nhận ra được quan hệ giữa anh và Vu Đình Đình không đơn giản như thế chứ. Hi hi, yên tâm đi, em không nói bậy đâu.
Đường Hiểu Uyển nói như thể tự cho mình là đúng:
- Em biết anh định theo đuổi người ta, em thấy Đình Đình đối với anh cũng rất tốt, có điều, Diệp đại ca, anh phải chú ý đấy, Đình Đình là một tiểu cô nương, anh không thể không nói cho người ta biết anh đã kết hôn rồi đó!
- Tiểu nha đầu em toàn nghĩ bậy đi đâu không à, sao anh có thể không nói với cô ấy chứ!
Diệp Lăng Phi thở dài nói.
- Anh rất đau lòng, Hiểu Uyển em nói người khác không hiểu anh, chẳng lẽ em cũng không hiểu anh, em cho rằng anh sẽ đi lừa tiểu cô nương nhà người ta sao?
- Diệp đại ca, em chỉ là đùa với anh thôi, em tin Diệp đại ca không phải là người như thế. Ừm, em và Đình Đình rất tốt, tối qua em còn gọi điện cho cô ấy nữa, cô ấy nói ngày mai sẽ từ dưới quê lên lại, Diệp đại ca, chúng ta đi đón cô ấy nha!
Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển, trong nhất thời hắn không rõ được tiểu nha đầu này rốt cuộc là đang có tâm tư gì đây.