- Anh không để ý đến điều này, sao anh lại cảm thấy Tình Đình rất thích như vậy nhỉ. Hơn nữa, em và cô ấy đều là người phụ nữ của anh, như vậy thì đã làm sao, nếu không phải Tình Đình luôn lo rằng anh làm tổn thương cô ấy, thì không biết chừng hiện nay chúng ta có thể chơi…
- Thế có là gì. Em vì yêu anh nên mới như vậy, còn anh cũng vì yêu em nên cũng đâu ngại ngần bất cứ việc gì. Anh thấy, da thịt trên người em chỗ nào cũng làm anh phát điên lên mất.
Chu Hân Mính lè lưỡi, tỏ vẻ khó tin. Nhưng Chu Hân Mính ngẫm lại quá khứ của Diệp Lăng Phi nên cô cũng cảm thấy không phải không thể chấp nhận chuyện này. Hành động lè lưỡi đáng yêu quyến rũ chết người của Chu Hân Mính vô tình lọt vào mắt Diệp Lăng Phi khiến hắn không nhịn được cũng giơ lưỡi ra liếm lấy phần lưỡi ngọt ngào đang thè ra của cô. Lưỡi của Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi cứ cuốn lấy nhau đùa nghịch một hồi Chu Hân Mính mới kéo lưỡi lại rồi cô lại dính sát lấy người Diệp Lăng Phi, để hạ thân cô chạm vào bộ phận đàn ông kia của Diệp Lăng Phi, nói:
- Vậy anh đến Bắc Kinh làm gì?
- Đi gặp Nhạc Lâm Sơn và lão già, anh nghĩ anh có thể yên ổn, vui vẻ sống ở đây không thể không nhờ đến sự giúp đỡ của hai người bọn họ, nói gì thì nói cũng nên đi gặp họ một chút.
Diệp Lăng Phi đáp:
- Hơn nữa, cha vợ của bà xã đại nhân lại là thị trưởng, anh thường xuyên đi lại với họ, nói không chừng lại có thể giúp nhạc phụ đại nhân thăng chức ấy chứ!
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói bà xã đại nhân cô còn tưởng hắn đang nhắc đến Bạch Tình Đình. Nhưng nghe câu sau cô mới rõ là Diệp Lăng Phi đang ám chỉ mình, bèn nũng nịu nói:
- Anh đừng nói linh tinh, như vậy Tình Đình sẽ không vui đâu.
- Anh nói gì linh tinh, ai bảo anh không thể cưới hai vợ, em đừng quên, anh có thân phận đa quốc gia, một trong số đó hình như là thân vương của quốc gia nào đó nha, ôi, suýt nữa anh quên mất, hình như là Thái Lan hay Campuchia gì đó. Anh phải kiểm tra lại việc này mới được. Tóm lại, anh có thể lấy nhiều vợ.
- Anh còn là thân vương?
Chu Hân Mính kinh ngạc hỏi, cô không thể tưởng tượng nổi điều này.
Diệp Lăng Phi ngẩn người, hỏi:
- Có vấn đề gì sao?
- Đương nhiên có vấn đề, sao em lại chẳng cảm thấy cốt cách quý tộc của anh nhỉ?
Diệp Lăng Phi cười xòa:
- Hóa ra là như vậy, vậy thì em không hiểu rồi, ở nước ngoài, chỉ cần có tiền em có thể có được tất cả những thứ mà em muốn. Ngày xưa anh có được danh hiệu quý tộc ấy cũng rất đơn giản, chỉ là giao dịch vài thứ vũ khí thôi ấy mà. Mà em phải hiểu là đối với anh danh hiệu đó phải cho anh được những ưu đãi gì thì anh mới nhận.
Chu Hân Mính cười, cô kinh ngạc nhận ra những thứ mà cô không biết quá nhiều, nhưng ở bên Diệp Lăng Phi cái cảm giác ấy cũng trở nên quên thuộc rồi. Cô mềm giọng nói:
- Em phải về phòng rồi, em không thể ở đây quá lâu được, nếu để Tình Đình bắt gặp thì chẳng hay chút nào. À, còn chuyện này em muốn nói với anh, Tình Đình dạo này không được vui vẻ cho lắm, anh cố gắng nói chuyện hỏi han cô ấy xem sao.
- Anh thấy việc này anh có nói cũng chẳng ích gì, có lẽ ba em đích thân ra mặt giúp đỡ thì tốt hơn.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh thấy cái ghế thị trưởng ba em đang ngồi không được yên ổn cho lắm, không ít người đang cầu mong ba em bị lật đổ. Em nên nói chuyện nhiều hơn với ba, xem ba em có dự định gì không, chỉ có biết được ý định của ba em thì anh mới có thể can thiệp được.