Trương Dược cả đời phục vụ trong quân đội, ông ta có thể cảm nhận được khí chất quân nhân mạnh mẽ tỏa ra từ trong xương cốt của Diệp Lăng Phi, khí chất làm ông ta rất mực yêu thích này không phải là thứ có thể ngụy tạo nên được.
Nghĩ đến cả điểm này nên ông ta rất muốn làm thân với Diệp Lăng Phi, còn Diệp Lăng Phi hắn thì cũng không nghĩ sâu xa gì nhiều, nếu Trương Dược đã thích như vậy, thì hắn cũng chẳng khách khí, gọi ông ta một tiếng ông cũng chẳng sao.
- Ông ơi hiện giờ ông đang ở đâu ạ. Cháu đến gặp ông.
- Uhm, Tiểu Diệp, ta hiện nay đang ở bên khu điều dưỡng. Thế này đi, giờ cháu lái xe đến bệnh viện quân khu đi rồi vào trong khu điều dưỡng nhé. Ta đang xem kết quả chẩn đoán của con bé Tuyết Hàn nhà ta.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ông Trương, ông quên là khu điều dưỡng quân khu nằm ở khu vực cấm sao, cháu không được phép vào.
Trương Dược cười đáp:
- Yên tâm, cháu chỉ cần phóng xe đến đây thôi. Ta sẽ phái người ra đón cháu.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, day hai bên thái dương. Nghĩ thầm ông già Trương Dược này tính khí thật kích động, hôm qua mình mới hứa sẽ giúp ông ta tìm hiểu xem có loại thuốc nào bên nước ngoài có thể chữa được bệnh của cháu ông ta không thì hôm nay ông ta đã vội vàng sốt sắng bay từ Bắc Kinh đến đây. Xem ra tình hình này ông ta cũng không ở chỗ lão già lâu. Dù thế nào đi chăng nữa Diệp Lăng Phi vẫn phải đi gặp Trương Dược, hắn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định cứ đến khu điều dưỡng kia trước đã rồi có chuyện gì thì tính sau.
Khu viện điều dưỡng đó nằm trong khu vực cấm, nó được xây dựng ngay bên bờ biển, dựa vào vách núi. Diệp Lăng Phi cũng chỉ biết có một khu vực cấm ở đó chứ chưa từng đi qua. Nghe nói môi trường xung quanh đây rất tuyệt vời. Không khí trong lành, trăm hoa đua nở, chim chóc ríu rít, rất thích hợp cho việc điều dưỡng.
Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cổng quân khu, có hai anh lính gác vai vác súng đứng ở hai bên viện điều dưỡng. Tại chỗ chốt gác, có thêm một anh lính trẻ tuổi mặc quân phục chỉnh tề mắt không ngừng hướng về phía cổng canh. Vừa nhìn thấy chiếc xe Audi đen bóng nhoáng đỗ trước cổng, anh lính đó vội vàng chạy ra.
Anh lính kia chạy đến trước xe của Diệp Lăng Phi, hành lễ rất chuẩn với Diệp Lăng Phi đang ngồi trong xe, lịch sự hỏi:
- Xin hỏi, anh có phải Diệp tiên sinh không?
Diệp Lăng Phi gật đầu, anh lính kia vội vàng nói:
- Nào. Tới đây, để ông giới thiệu cho cháu một chút.
Thực ra không cần Trương Dược phải giới thiệu, chỉ cần nhìn màu áo của những quân nhân trong phòng hắn cũng có thể đoán ra được những người này đều là tướng lĩnh cấp cao, nghĩ cũng đúng, Trương Dược là ai, lần này đến Vọng Hải dù ông ta có khiêm tốn thế nào đi chăng nữa, thì cũng sẽ làm kinh động đến giới quân nhân thành phố biển này. Xung quanh thành phố không chỉ có các trường lục quân, hải quân, không quân, mà còn rất nhiều trường quân sự khác chưa kể các cán bộ cấp cao của viện điều dưỡng này, nhất định lúc này ở đây có bao nhiêu là cán bộ cao cấp của quân đội.
Trương Dược là trung tướng, lại là tư lệnh quân khu, chỉ cần ông xuất hiện một cái là có không ít tướng lĩnh cấp cao đi theo phò tá. Diệp Lăng Phi hiểu rõ quân trang của Trung Quốc. Chỉ cần nhìn vào quân phục của những người đứng trong phòng này hắn có thể phân biệt được quân hàm của từng người một. Diệp Lăng Phi nhìn một lượt, thầm nghĩ: “ ôi trời, cảnh này hiếm thấy quá à nha, quân hàm của ai cũng rất cao, nếu như tên nào mà được đến đây dạo một vòng, đừng nói là quan chức nhỏ địa phương, ngay đến thị trưởng và bí thư thành ủy của Vọng Hải cũng phải kính cẩn tiếp đón người ta.
Dù quân phương và địa phương là hai hệ thống khác nhau, nhưng từ trước đến nay thế lực của bên quân phương vẫn mạnh hơn. Người của quân đội phạm tội ở địa phương, thì địa phương không thể xử phạt nổi mà chỉ có thể dùng kỷ luật quân đội xử lý.
Còn xe của quân đội ở địa phương có thể không cần quan tâm đến luật lệ cũng là điều thường thấy, cho đến việc một vài quan chức địa phương luôn muốn gắn biển quân sự vào xe của mình, thậm chí những kẻ có thừa tiền rất thích bỏ ra khoản tiền lớn để có được biển xe của quân đội.