- Bà xã à, khi gặp thị trưởng Chu em phải kể tường tận một chút. Anh nghĩ thị trưởng sẽ nhanh chóng hiểu ra nguyên cớ của sự việc thôi.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi trên băng ghế sau xe, Bạch Tình Đình lo âu nói:
- Nhưng ông xã này, anh nói việc này thị trưởng Chu có thể tìm ra cách giải quyết được không?
- Nếu thị trưởng Chu không tìm ra cách giải quyết thì quả thật cái ghế thị trưởng mà ông đang ngồi sẽ không vững chắc được đâu.
Chu Hân Mính vẫn đang rất tức giận, nghe thấy Diệp Lăng Phi nói thế, cô bất mãn nói:
- Cái gì mà ghế thị trưởng ngồi không vững? Ba em dựa vào năng lực để làm thị trưởng, anh dựa vào cái quái gì mà nói như thế?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hân Mính, em không nghĩ xem, dự án nhà máy hóa chất là do ba em đề xướng, bây giờ dính phải phiền phức lớn, chẳng nhẽ ba em không bị ảnh hưởng. Hơn nữa, chẳng nhẽ không có ai nhòm ngó vào cái ghế thị trưởng của ba em, có biết bao nhiêu người đang để ý mọi hành động của ông, họ lại chẳng ước ba em vướng vào rắc rối nào đó quá ấy chứ. Anh thấy chuyện nhà máy hóa chất không còn đơn giản nữa, em nghĩ xem Lâm Tuyết có quan hệ gần gũi nhất với ai, chẳng phải Từ Hàn Vệ hay sao. Tại sao khi ba em đưa ra dự án này, Từ Hàn Vệ lại đồng ý, chính là vì muốn đưa ba em vào tròng thôi.
Chu Hân Mính nghe xong, bĩu môi, giữ im lặng. Mặc dù cô rất muốn tìm ra một lý do phản bác, nhưng lại tìm không ra, thực ra những lời Diệp Lăng Phi nói không hề sai, Chu Hân Mính cũng nghĩ mọi việc rất có thể đúng như suy đoán của Diệp Lăng Phi. Chu Hồng Sâm một mực ngồi trong thư phòng đợi Diệp Lăng Phi, những lời Diệp Lăng Phi nói ban nãy qua điện thoại làm ông ta nhận thức được rằng vấn đề đã trở lên vô cùng nghiêm trọng, bản thân ông ta có thể đã bị Từ Hàn Vệ đâm lén sau lưng.
Ông ta chỉ nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang đi về hướng thư phòng, còn đằng sau lưng họ, Chu Hân Mính đang nói chuyện với vợ ông ta. Có một khoảng thời gian Chu Hân Mính không về nhà, nhìn thấy mẹ mình đương nhiên cô rất muốn tâm sự vài câu. Tạm thời Chu Hồng Sâm không có thời gian nói chuyện phiếm với con gái mình, ông ta chỉ đang bận tâm đến con đường hoạn lộ trước mắt của mình.
- Tiểu Diệp, đến rồi à?
Chu Hồng Sâm không che giấu được sự nôn nóng trong nội tâm của mình, rồi sau đó lại cố tỏ ra bĩnh tĩnh, điềm nhiên như không, gọi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vào thư phòng.
Lúc này Chu Hân Mính mới theo vào. Cô cũng muốn nghe tường tận mọi việc. Chu Hồng Sâm nhìn sang vợ mình nói:
- Tiểu Vân, em rót cho Tiểu Diệp và Tiểu Bạch chén trà đi. À, lấy cái túi trà mà anh đem về từ Tây Hồ Long TĨnh pha nhé, dù gì cũng đã để lại, tiện đây pha cho hai đứa nó uống.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Thị trưởng Chu, không cần phiền phức như thế đâu ạ, giờ đã là nửa đêm rồi, chúng cháu chỉ qua đây một lát rồi về thôi ạ.
- Thị trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi. Tôi không biết.
- Ông lại còn nói không biết, được, tôi nói cho ông biết, công nhân nhà máy hóa chất kích động đứng đầy đường, đập phá tầng lầu giao dịch của Thế Kỷ Quốc Tế, đã thế lại còn đánh nhân viên người ta gây thương tích. Ảnh hưởng của việc này sẽ rất tồi tệ, ông thân làm cục trưởng mà an ninh trong thành phố không quản cũng không hỏi. Tôi nói cho ông biết, ngay lập tức ngày mai ông phải làm rõ chuyên này ra cho tôi, xem xem rốt cuộc ai làm ra những chuyện này, bắt ngay người đứng đầu.