- Tối qua anh đã đi gặp người của bbr, tâm trạng của bọn họ rất kích động, anh thấy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, Hân Mính, anh kiến nghị em nên lập tức hành động ngay bây giờ, bất luận có chứng cứ gì hay không cũng phải đi bắt người, bắt bao nhiêu được bấy nhiêu, như vậy cũng xem như là bảo vệ 3K!
- Không có chứng cứ em không thể bắt người, giờ em có thể đi xác nhận thân phận!
Chu Hân Mính nói.
- Việc này trước mắt cứ như vậy đi, đợi khi có tin tức mới em lại báo cho anh biết!
Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách suy nghĩ đến việc này, theo như Diệp Lăng Phi thấy được vụ án đẫm máu này sẽ không đơn giản như vậy đâu, đầu tiên là bang 3K không nên có được loại vũ khí quân sự với lô hàng lớn như vậy, từ trong cuộc điện thoại với Chu Hân Mính Diệp Lăng Phi có thể nghe ra được, vũ khí sử dụng trong vụ án đẫm máu lần này có khả năng là vũ khí quân sự dùng, nếu thật như vậy thì rõ ràng loại vũ khí này đã buôn lậu vào đây.
Mà theo như Diệp Lăng Phi nắm được thì bang 3K sẽ không có được loại vũ khí này, nếu không bbr sớm đã bị trừ khử rồi. Mặt khác, bang 3K là một bang hội bản địa, cho dù có loại vũ khí này cũng không thể dùng để đả kích Tiêu Triều Dương, đừng nói là bbr báo thù mà ngay cả cảnh sát Thành phố Vọng Hải cũng sẽ không bỏ qua cho bang hội 3K, bang hội 3K tuyệt đối không ngốc đến mức này đâu.
Điều quan trọng là người của bang 3K không nên để thi thể của đồng bọn mình ở lại hiện trường, nếu như vậy chẳng khác nào nói cho cảnh sát biết vụ đả kích lần này là do bang hội 3K làm, bất kì ai cũng sẽ không ngốc đến trình độ đó chứ.
Nếu đã như vậy có khi nào có kẻ nào đó cố ý làm như vậy muốn hãm hại bang hội 3K, từ đó sẽ khiến cho bang hội 3K và bbr tàn sát lẫn nhau.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến điểm này, nhưng hắn lại nghĩ không thông tại sao người của bang hội 3K lại đi đả kích những người khác của bbr, những hành vi này lại đứng ở góc độ khác chứng minh vụ đả kích lần này chính là do bang hội 3K đã sớm có kế hoạch từ trước.
Diệp Lăng Phi vốn không phải thần thánh, hắn không thể nào biết được sự việc rắc rối phức tạp bên trong nó, có thể nói bang hội 3K cũng chỉ là con cờ trong tay kẻ khác, Sở Thiếu Lăng là người thông minh như vậy cũng chẳng qua là bị người khác kéo mũi đi. Sở Thiếu Lăng tự cho rằng hành động lần này là tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn nào cả, thật không ngờ ngược lại đã giúp kẻ khác.
Sau khi Bạch Tình Đình ăn xong đã trở lại phòng khách thì thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi đờ đẫn trên ghế sô fa, chiếc ti vi trước mặt đang chiếu bộ phim tình cảm Hàn Quốc đang nóng thời gian gần đây, nhưng ánh mắt của Diệp Lăng Phi lại không nhìn vào màn hình ti vi.
Bạch Tình Đình cầm một chiếc gối nệm đặt trên ghế sô fa, cô cởi dép ra rồi lên ghế. Bạch Tình Đình đặt đôi bàn chân ngọc ngà trắng mượt thẳng tắp của mình lên đùi Diệp Lăng Phi, khẽ chu môi hỏi:
- Ông xã, anh hãy nói cái cô Tiêu Vũ Văn đó đi, nói thế nào thì tụi em cũng có gặp nhau rồi, cô ấy xảy ra chuyện lớn như vậy nhất định sẽ rất đau lòng đó!
- Ừm, Tiêu Vũ Văn chỉ có một người ông này, bố mẹ cô ấy đã mất rồi, từ nhỏ đến lớn đều theo ông nội, bây giờ ông nội cô ấy cũng mất, em có thể tưởng tượng được tâm trạng của Tiêu Vũ Văn lúc này!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, trong đầu hắn lại hiện lên cảnh Tiêu Vũ Văn nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, khuôn mặt trắng bệch đó của Tiêu Vũ Văn khiến hắn thấy đau lòng, từ xưa đến nay Diệp Lăng Phi không có quá nhiều tình cảm với Tiêu Vũ Văn, chỉ là do chuyện xảy ra đêm hôm đó mới khiến hắn cảm thấy mình đã nợ Tiêu Vũ Văn và bắt đầu quan tâm đến cô.
- Ông xã, nếu như vậy chẳng phải Tiêu Vũ Văn rất đáng thương sao?