Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 472: Không tới lượt



 

Tống Phúc Sơn lúc này vô cùng buồn bực.

 

Cha hắn ta xuống tay rất tàn nhẫn, từng gậy đánh xuống đều cảm thấy đùi sắp bị đánh gãy!

Hắn ta đau tới mức nhe răng há miệng mà không thể phản bác được, vậy mà nha đầu thối Nhị Nha này còn ở bên cạnh xúi giục không ngừng, thật sự hận không thể khiến lão gia tử đánh chết hắn ta!

"Cha! Ta thật sự biết sai rồi! Sau này ta không bao giờ nói như vậy nữa!" Dù Tống Phúc Sơn có sĩ diện đến đâu thì lúc này cũng không thể không cúi đầu.

 

Bên trên hắn ta còn có cha, cho dù hắn ta đã năm, sáu mươi tuổi, nếu cha hắn ta muốn đánh hắn ta thì hắn ta vẫn chỉ có thể quỳ xuống nghe dạy dỗ.

 

Tống Anh khẽ cong môi: "Đại bá nương, tiền Đại bá mượn phải làm sao đây? Nếu sau này Đại bá không nhịn được mà muốn đi đánh bạc nữa thì e rằng lại đi mượn người khác đấy."

Đại Diêu thị đề phòng nhìn Tống Phúc Sơn.

 

Lão gia tử cũng cau mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ở nhà dưỡng thương mấy ngày, sau đó ta sẽ đi cùng ngươi tới phường nhuộm.

Ngươi phải trả tiền cho người ta và đảm bảo sau này sẽ không mượn tiền nữa ngay trước mặt ta !"

Chỉ cần nói năng uyển chuyển một chút thì cũng không đến mức mất mặt.

 

Nhưng nếu hắn ta không chịu, ông chỉ đành đích thân khiến hắn ta không còn thể diện.

 

Giữa thể diện và tiền đồ, tất nhiên cái sau quan trọng hơn!

Không thể bởi vì một nhi tử không biết cố gắng mà liên lụy cả nhà đúng không?

Sức khỏe của lão gia tử không tốt, chỉ đánh mấy cái đã thấy mệt nên ông ném gậy đi, hung dữ trừng mắt nhìn hắn ta: "Chuyện lần này ngươi phải cảm ơn Nhị Nha! Nhị Nha làm vậy đã kịp thời kéo ngươi lại.

Nếu không có nó, e rằng ngay cả quần áo trên người ngươi cũng đã thua sạch rồi!"

"..." Trong lòng Tống Phúc Sơn vô cùng bất đắc dĩ.

 

Nếu không có Tống Anh, hắn ta cũng không biết lúc này mình có lấy lại được mấy xu đã ném xuống chiếu bạc hay không.

 

"Đại bá, nếu người vẫn còn muốn đánh bạc thì cũng được.

Cùng lắm thì bán hết của cải, bị tộc Tống thị đuổi ra khỏi cửa mà thôi.

Sau khi người bị đuổi đi, cha ta chính là lão Đại, a gia ta sẽ do cha ta chăm sóc." Tống Anh cười tủm tỉm nói.

 

"Nhị Nha, Đại bá ngươi chỉ là nhất thời hồ đồ, tuyệt đối không có lần sau đâu!" Đại Diêu thị vội vàng nói.

 

Để Nhị phòng làm người phụng dưỡng cha nương thì mặt mũi của bà ta phải để ở đâu!

Lời này của Tống Anh cũng đâm vào tim Tống Phúc Sơn.

 

Lối dạy dỗ bất công của lão gia tử cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất đối với Tống Phúc Sơn mà nói, hắn ta đã quen làm Đại phòng, phải gánh vác trách nhiệm lớn nhất rồi!

"Ta đã nói không đánh bạc thì sẽ không đánh bạc! Hơn nữa, ta vốn dĩ cũng không muốn đi, chẳng qua mấy ngày trước có người nhờ ta đi đặt cược thay mà thôi.

Hắn nói hắn nhất định sẽ thắng nên ta mới vào..." Tống Phúc Sơn cả giận.

 

Khóe miệng của Tống Anh hơi cong lên.

 

Tống Lão Căn lại sửng sốt: "Có ý gì? Người khác bảo ngươi đi đánh bạc sao?"

"Mấy ngày trước, ở phường nhuộm có một huynh đệ nói vận may gần đây rất tốt, tới sòng bạc luôn thắng tiền, nhưng người nhà nhất quyết không cho vào nên mới nhờ ta giúp.

Hắn đưa cho ta 1 lượng bạc, ta đi đặt cược theo lời hắn nói, cộng thêm 30 văn của bản thân.

Tiền này vừa qua tay, ta đã kiếm lời được 60 văn, còn hắn kiếm được 3 lượng cả vốn lẫn lời..." Tống Phúc Sơn thở dài.

 

 

Vận may của người khác tốt như vậy đấy, không giống hắn ta, đang định thử thì đã bị bắt.

 

 

"Có phải ngươi là đồ ngốc không vậy?" Tống Lão Căn nghe xong thì chọc vào huyệt Thái Dương của hắn ta, "Người này muốn dụ dỗ ngươi đi đánh bạc đấy!?"

Ông sống ngần ấy năm, vẫn có chút hiểu biết!

"Không phải đâu? Hắn trùng hợp gặp ta, thái độ rất chân thành." Tống Phúc Sơn nói.

 

 

Tống Anh cười lạnh một tiếng: "Đại bá, người còn ngây thơ hơn cả Khang ca nhi nữa.

Người cảm thấy người nọ không có thân thích, hảo hữu sao? Đưa cho người 1 lượng bạc, không sợ người giữ tiền lời làm của riêng sao? Trên đời này không có chuyện tốt như vậy đâu, cho dù có thì cũng không tới lượt người." 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.