Tống Phúc Sơn cảm thấy lời này của Nhị Nha rất quái gở.
"Người ta chỉ muốn nhờ ta giúp một chút thôi mà..." Tống Phúc Sơn khó hiểu, hắn ta giúp người khác mà còn bị mắng, "Tức phụ nhi của hắn tìm người trông chừng rất chặt, nếu bị người khác nhìn thấy hắn vào sòng bạc thì cả nhà sẽ không yên, đương nhiên không thể nhờ người quen giúp được rồi."
"Không thể có chuyện trùng hợp như vậy được, chắc chắn là có người muốn hại ngươi." Lão gia tử quả quyết, "Nhị Nha, có khi nào do người của cửa hàng kia làm không?"
"Cũng có thể." Tống Anh gật đầu.
"Cửa hàng gì?" Tống Phúc Sơn sửng sốt.
"Nhưng cho dù bị người khác cố ý dẫn dắt thì cũng chỉ có một lần, lần thứ hai là do bản thân Đại bá tự nguyện tới, bị a gia đánh cũng không oan." Tống Anh bồi thêm một câu.
"..." Tống Phúc Sơn.
Lão gia tử cũng cảm thấy có lý, vậy mà nhi tử này thật sự bị sòng bạc hấp dẫn, không chừng kẻ ra tay đằng sau còn đang cười nhạo người Tống gia bọn họ không biết tự kiềm chế đấy!
"Quỳ!" Tống Lão Căn hừ một tiếng, "Được rồi, mọi người ăn cơm tiếp đi!"
Nói xong, người Tống gia lúc này mới quay về bàn ăn.
Tống Phúc Sơn không hiểu gì, lúc này quỳ đối diện cửa nhà chính, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy lớn nhỏ ngồi trong nhà ăn cơm.
Điều càng khiến hắn ta không chịu nổi chính là không biết Tam đệ muội hôm nay bị trúng gió gì mà nấu một nồi cơm lớn!
Quá lãng phí, ngay cả tức phụ nhi của hắn ta cũng không dám tùy tiện dùng nhiều gạo như vậy!
Huống hồ, cho dù bây giờ không ăn cơm thì cũng có thể chịu được tới sáng mai, sao Tiêu thị không chỉ không bủn xỉn mà còn hào phóng như thế??
Tống gia quả thực đã thay đổi rồi!
Tống Phúc Sơn thật sự quỳ một đêm, đến sáng, hắn ta cảm thấy chân mình như bị gãy.
Trên người cũng đau rát, may mà lão gia tử vẫn còn lý trí nên chỉ đau da thịt bên ngoài chứ không hề tổn thương đến xương cốt, nếu không e rằng lúc này đã tàn phế rồi.
Nhưng dù vậy, khi bước vào phòng, nhìn thấy trước cửa phòng treo hai khúc xương lớn, Tống Phúc Sơn vẫn run rẩy trong lòng.
"Sao lại treo thứ này ở đây!?" Tống Phúc Sơn sắp điên rồi.
"Nhị Nha nói treo ở đây để ngươi nhớ kỹ, nếu còn đánh bạc thì lấy xuống nấu, ăn gì bổ nấy." Nói tới đây, không ngờ Đại Diêu thị lại bật cười.
"..." Mặt Tống Phúc Sơn biến sắc, "Ngươi còn cười được hả? Ta thấy các ngươi đều bị nha đầu kia mê hoặc tâm trí hết rồi!"
"Đương gia, nếu ngươi còn nói bậy thì sẽ khiến lão gia tử tức giận.
Nếu lão gia tử tức giận rồi ngất xỉu thì có lợi gì cho ngươi chứ? Hơn nữa, Nhị Nha làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi thôi.
Nha đầu này có tình cảm với nhà ta nên mới làm như thế, nếu đổi thành người khác, ngươi cho rằng nàng sẽ phí công sao?" Đại Diêu thị ăn ngay nói thật.
Tống Phúc Sơn nhìn tức phụ nhi của mình, hơi ngây ra.
"Nhị Nha cũng thật lợi hại, chẳng trách lại chọc thủng trời, đều do các ngươi nuông chiều mà ra." Tống Phúc Sơn cảm thấy hôm qua mình quá mất mặt.
Đại Diêu thị nghe vậy thì ném đồ trong tay lên bàn: "Ta thấy ngươi chính là không nhớ lâu.
Nhị Nha người ta bận rộn biết bao nhiêu, ngươi cho rằng nàng thích quản chuyện của ngươi chắc!? Ngươi đừng có mà không biết tốt xấu! Đạt ca nhi nhà ta còn hiểu chuyện hơn ngươi!"
"..." Tống Phúc Sơn nhìn Đại Diêu thị bằng vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
"Nếu ngươi dám cản trở tương lai của nhi tử nhà ta, ta sẽ liều mạng với ngươi!" Đại Diêu thị hung dữ trừng mắt nhìn Tống Phúc Sơn.
Tống Phúc Sơn theo bản năng đưa tay che mặt.
Trên mặt hắn ta còn có mấy vết cào đấy! Không biết đến ngày đi làm lại đã lành hết chưa nữa!
Tống Phúc Sơn nghẹn khuất trong lòng nhưng không thể nói với Đại Diêu thị, đành đi tìm Tống Dần Sơn.
Nhưng Tam phòng lại càng không đếm xỉa tới hắn ta.
Tống Dần Sơn vừa nghe hắn ta mở miệng nhắc tới Nhị Nha đã quay đầu đi, còn dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn hắn ta.
Đây chính là chuyện từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra!