Hiện giờ quan binh đã tới, đương nhiên chuyện giả mạo này chính là sự thật.
Các thôn dân đều trở nên kích động.
"Ta nói mà, Hoắc Nhung kia là đại thiện nhân tâm địa lương thiện, sao có thể có nương ruột không hiểu chuyện như vậy chứ!?"
"May mà bây giờ đã bị phát hiện, nếu không, để cả nhà này thật sự bước vào nhà của Hoắc nương tử thì sau này Hoắc nương tử còn sống yên ổn được sao? Chỉ e rằng mẫu tử hai người đều sẽ bị cả gia đình ác độc này hại chết!"
"Đúng đấy.
Chỉ mới tới ba, bốn ngày mà lúc thì phóng hỏa, lúc lại đánh người, bây giờ còn hại cả mạng người nữa! Ta thấy... khả năng cao là lão thái thái này bị Miêu thị gi.ết ch.ết! Hoắc nương tử đâu phải người tâm địa ác độc!"
"Đúng, đúng, đúng! Không phải ngỗ tác cũng đã nói rồi sao? Miệng vết thương không đúng!"
"Tuy rằng lão thái thái đã chỉ tội vào phút cuối nhưng nói không chừng là bị sai khiến thì sao? Lão thái thái vốn dĩ không còn sống được bao lâu nữa, sau khi chết còn có thể kéo theo Hoắc nương tử, khiến Hoắc nương tử không có kết cục tốt.
Đến lúc đó, nhi tử, tôn tử của bà ấy sẽ có thể chiếm được món hời lớn!"
Vừa nghe thấy vậy, mọi người lập tức bừng tỉnh!
"Quan gia! Lão thái thái chắc chắn do Miêu thị gi.ết ch.ết! Ngài không được xử oan Hoắc nương tử!" Mọi người khẩn thiết nói với quan binh.
Miêu thị sửng sốt, sau đó cực kỳ sợ hãi: "Mấy người các ngươi đừng có thiên vị! Bà bà ta đã nói là do nàng làm mà!"
"Bà bà ngươi đương nhiên sẽ cùng một giuộc với ngươi, lời bà ấy nói không đáng tin!"
"Quan gia, Hoắc nương tử thật sự là người sống hòa thuận với tất cả mọi người, là người dịu dàng nhất.
Nếu không tin, ngài cứ tới từng nhà hỏi là biết ngay.
Người già và trẻ nhỏ ở thôn bọn ta đều quý nàng! Sao nàng có thể giết người được chứ?" Có một bà tử lập tức lên tiếng.
Mọi người đều vội vàng gật đầu.
Tống Anh không quá dịu dàng nhưng người già và trẻ nhỏ rất quý nàng là sự thật.
Còn về những đứa trẻ đó... Bọn chúng sợ Tống Anh.
Bởi vì trước đây Tống Anh và Lý Tiến Bảo có mâu thuẫn dẫn tới việc Lý Tiến Bảo bị quan phủ xử chết nên trong mắt trẻ con, nàng chính là một tiểu tức phụ nhi không thể chọc vào.
Hơn nữa, Tống Anh có năm, sáu huynh đệ ở nương gia, còn có thúc thúc hung dữ, lưu manh, ngay cả nhi tử của nàng cũng là cục cưng được khắp thôn yêu mến nhất...
Người như vậy, trẻ con như bọn chúng làm sao dám chọc!
Ngoài ra, bản thân Tống Anh cũng là người lợi hại vì tất cả mọi người trong thôn đều học theo cách dạy con của nàng.
Hàng ngày, khi trời vừa sáng, mọi người sẽ được Đại Hoàng đánh thức.
Thế nhưng cuộc sống quá gian nan, mỗi khi cha nương bọn chúng dạy dỗ bọn chúng đều lấy Tống Anh và Hoắc Lâm ra làm gương...
Đây chính là người còn đáng sợ hơn cả phu tử.
Nhóm quan binh thấy Hoắc nương tử này có danh tiếng tốt như thế thì nói: "Các vị yên tâm, vụ án này sẽ giao cho Huyện lệnh đại nhân thẩm tra và xử lý, chắc chắn sẽ bắt được hung phạm."
"Quan gia, ngài thấy bọn ta có thể tìm vài người đi cùng nha đầu này không? Thật sự là tiểu cô nương một mình tới nha môn không phù hợp." Tống lý chính mở miệng nói.
"Tất nhiên là được." Quan gia nói.
Nghe vậy thì Tống lý chính đã yên tâm rồi.
Chỉ là thẩm án chứ không phải bắt người giam vào ngục, hẳn là không đến mức bị huỷ hoại danh dự.
Còn chọn ai đi cùng thì...
Lão gia tử Tống gia lập tức xung phong, cha nương của Tống Anh không có ở đây nên sẽ để Đại bá và Đại bá nương của Tống Anh đi cùng.
Đương nhiên, ông ấy cũng sẽ đi theo.
Trong thôn xảy ra vụ án giết người là chuyện lớn, Tống lý chính cũng không thể ở lại thôn, tất nhiên cũng phải đi cùng.
Vì thế, không ít người đi theo lên trấn.
Tuy Tống Anh bị nghi ngờ nhưng dù sao thì nàng cũng không phải phạm nhân, lại vô cùng phối hợp với quan phủ trong quá trình phá án nên lúc đi có thể tự đánh xe lừa của nhà mình đi, nhưng cả nhà Miêu thị thì không may mắn như vậy.
Chuyện bọn họ giả mạo người khác nhằm lừa gạt tài sản đã có chứng cứ rõ ràng nên bị trói tay, lôi thẳng tới huyện nha.