Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 564: Thông đồng làm bậy



Thật ra, vụ án Miêu thị giả mạo người thân không phải tội rất nặng nhưng chuyện này do hộ vệ bên cạnh Hoắc đại nhân đích thân nhắc tới nên Huyện lệnh cũng không thể không cẩn thận một chút.

 

Vụ án này tương đối nhẹ nên được thẩm tra xử lý trước.

 

Miêu thị cũng là lần đầu tiên lên công đường.



Bà ta đương nhiên vô cùng sợ hãi, những người khác của Hoắc gia cũng giống như vậy, đều run lẩy bẩy.

 

"Nương, không phải ngươi nói Tống Anh là tẩu tử của bọn ta sao? Vì sao ngươi lại gạt ta?" Hoắc Tiểu Xảo thật sự không hiểu.

 

Sắc mặt Miêu thị tái xanh: "Ta, ta nhận nhầm người! Ta cho rằng Hoắc Nhung là nhi tử của ta... Đại nhân, dân phụ bị oan.

Phu quân đầu tiên và con của dân phụ không rõ sống chết, tình huống của nhà Tống Anh cực kỳ giống với nhà ta nên ta mới nhận nhầm..."

Huyện lệnh đại nhân sớm đã có chứng cứ rõ ràng, nghe thấy những lời này thì gõ kinh đường mộc xuống bàn, lạnh lùng nói: "Phụ nhân to gan còn dám nói dối! Phu quân đầu tiên của ngươi tên là Hoắc Đại Đầu! Diện mạo của hắn hoàn toàn không giống bức họa mà ngươi cung cấp! Nói! Là ai sai khiến ngươi làm ra chuyện lòng dạ hiểm độc như thế? Nếu còn dám giấu giếm thì dùng đại hình!"

Cơ thể Miêu thị run lên.

 

Cực kỳ sợ hãi.

 

Bà ta định giả vờ bất tỉnh nhưng có tình huống gì mà vị đại nhân này chưa từng thấy qua? Từ trước tới giờ, ông ta đã từng gặp không biết bao nhiêu phụ nhân đanh đá vô lại như thế.

Vì vậy, ông ta cười khẩy, cho người ấn Hoắc Đại Hổ và Hoắc Cường bên cạnh xuống đất rồi dùng gậy đánh.

 

Hoắc Cường kia là kẻ nhát gan, vừa thấy tư thế này thì lập tức khai ra: "Ta nói! Là, là mấy nam nhân hung dữ trông giống lưu manh! Nhưng mà cả nhà bọn ta nghèo túng chạy nạn tới đây nên hoàn toàn không biết đối phương là ai! Đại nhân tha mạng!" 

Huyện lệnh hơi cau mày: "Hoắc nương tử, ngươi có đắc tội ai không?"

"Hồi bẩm đại nhân, dân phụ có mở một cửa hàng bán xà phòng.

Chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai trong trấn vẫn luôn chướng mắt ta, trước đây còn từng tìm bảy, tám người tới bao vây ta, chẳng qua khi đó bên cạnh ta có một muội muội có sức lực lớn đã đánh bọn họ bỏ chạy.

Ta nghĩ..."

"Mấy tên lưu manh trong lời Hoắc Cường nói có lẽ chính là những người đó, nhưng mà ta cũng không quen biết bọn họ.

Nếu muốn tìm ra thì cũng không khó, chỉ cần mời chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai tới đây là được."

Thúy Nhan Trai?

Huyện lệnh nhất thời hơi khó xử.

 

Thúy Nhan Trai này giàu nứt đố đổ vách, làm quan huyện, ông ta thu được không ít thuế từ Thúy Nhan Trai, ngay cả ngày thường cũng được hiếu kính không ít.

 

Đương nhiên, ông ta cũng không phải hôn quan, hơn nữa còn có một Hoắc đại nhân đang nhìn chằm chằm.

Ông ta không dám nhận hối lộ, hiếu kính mà ông ta nói chỉ là một ít đồ vật chẳng hạn như son phấn đang được lưu hành...

Nghĩ đến Hoắc đại nhân, Huyện lệnh âm thầm rùng mình: "Người đâu, đi mời chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai tới đây một chuyến."

Nha dịch bên dưới lập tức đi làm.

 

Tống Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Đại nhân, hộ tịch của cả nhà Miêu thị hơi có vấn đề.

Nếu không có quan phủ hỗ trợ, e rằng không thể làm được."

"Ngươi có ý gì!? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy bản quan thông đồng làm bậy với những người này!?" Huyện lệnh lập tức nổi giận.

 

"Dân phụ không dám, chỉ là..."

Tống Anh còn chưa nói dứt lời, bên ngoài đã xuất hiện thêm mấy bóng dáng.

 

Huyện lệnh lập tức nhảy dựng lên, vội vàng tiến lên chắp tay: "Hoắc đại nhân."

Hoắc Triệu Uyên nhìn Tống Anh quỳ bên dưới, nhất thời trong lòng không vui.

 

Có điều, người ở trên công đường, nếu không có công danh thì không được đứng, hắn chỉ nói: "Dẫn người trông coi hộ tịch tới."

Huyện lệnh run lên, lập tức gật đầu.

 

Không quá một lát sau, người đã tới.

 

Huyện Lễ không lớn nên chỉ có ba người quản lý hộ tịch, lúc này đều thành thật quỳ bên dưới.



"Nói đi, việc này do ai làm? Nếu bị điều tra ra có điều giấu giếm thì xử theo trọng tội." Hoắc Triệu Uyên mở miệng nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.