Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 568: Hữu kinh vô hiểm*



*Hữu kinh vô hiểm: gặp chuyện đáng sợ nhưng không có nguy hiểm

Đều là kịch bản cả!

Tống Anh đột nhiên cảm thấy mình có thể giữ được mạng sống dưới tay Hoắc Triệu Uyên đúng là có vận may tốt.

 

Giờ phút này, nhớ tới thỏa thuận mua bán thịt hôm qua, Tống Anh liếm liếm môi, đột nhiên hơi sợ hãi.

 

Mệnh của nàng thật tốt, sau khi đưa ra yêu cầu đó, vậy mà Hoắc Triệu Uyên lại không gi.ết ch.ết nàng ngay lúc đó!

So sánh với cái mạng nhỏ này, trăm vạn lượng bạc trắng thì tính là gì?!

Tống Anh nhìn về phía Hoắc Triệu Uyên, cong môi nở nụ cười lấy lòng.

 

Hoắc Triệu Uyên cau mày, cho rằng nàng đang khen ngợi hắn làm việc thỏa đáng thì sung sướng trong lòng.

 

Mà đám người Hoắc Cường thì hoàn toàn không cần thúc giục, bắt đầu chỉ điểm ngay lập tức.

 

"Là một mình nương làm! Không liên quan gì tới bọn ta..."

"Là bà ta giết nương ta, còn xin đại nhân làm chủ!" Hoắc Đại Hổ cũng vội vàng đẩy Miêu thị sang một bên.

 

Hoắc Tiểu Xảo cũng giống như vậy, ngay cả Hoắc Bình cực kỳ lớn gan lúc này cũng sợ tới mức cúi đầu.

 

Hoắc Triệu Uyên gật đầu: "Rất tốt.

Nếu đã như thế thì đưa ra phán quyết đi.

Miêu thị giết người, ngoài ra đám người này biết mà không báo xem như đồng lõa, còn Hoắc Tống thị vô tội được thả ra.

Mau đứng dậy đi!"

Quỳ lâu như vậy, không biết đầu gối có bị đau hay không.

 

Cũng tại nha đầu này bướng bỉnh, nếu không chọn một trăm vạn lượng bạc mà chọn ở bên cạnh hắn thì làm gì có chuyện phiền toái thế này? Thậm chí quan huyện gặp nàng còn phải quỳ lại đấy!

"Đa tạ... các thanh thiên đại lão gia!" Tống Anh rất biết điều.

 

Bây giờ nàng không phải thần tiên, chỉ là một nông phụ bình thường, lúc nên quỳ thì phải quỳ.

Không phải chỉ là hai đầu gối chạm đất thôi sao? Bình thường, ngày nào hai chân của nàng cũng phải đi đường mà còn chưa kêu oan thì đầu gối thỉnh thoảng tiếp xúc với mặt đất tính là gì chứ?

Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng.

 

"Các" là dư thừa.

 

Nếu không có hắn, Huyện lệnh ngu xuẩn này còn phải lề mề thêm mấy ngày mới có thể kết án.

 

Không chừng cuối cùng còn phán án sai, vậy mà còn không biết cảm tạ người ta, đồ vô lương tâm.

 

Cả nhà Miêu thị đều trợn tròn mắt.

 

"Bọn ta không biết, không biết... Lúc nãy nói nhầm rồi!" Đám người Hoắc Cường lại hô lên.

 

"Muốn lật lọng à? Các ngươi xem công đường là chỗ nào? Nên đánh chết để răn đe cảnh cáo." Thậm chí Hoắc Triệu Uyên còn không buồn ngước mắt lên dù chỉ một chút.

 

Các hộ vệ nghe thấy vậy thì ai nấy đều đằng đằng sát khí.

 

Chỉ trong nháy mắt, tất cả đều yên tĩnh.

 

Huyện lệnh nuốt nước miếng, dè dặt phán: "Miêu thị mưu sát bà bà, hãm hại Hoắc Tống thị, tâm địa ác độc, phán xử chém.

Gia quyến Hoắc Đại Hổ, Hoắc Cường, Hoắc Tiểu Xảo và Hoắc Bình xem như đồng lõa, biết mà không báo, dung túng Miêu thị mưu hại bề trên, đi ngược lại luân lý cương thường, tất cả phạt ba mươi đại bản..."

Nói tới đây, ông ta nhìn thoáng qua Hoắc đại nhân rồi vội vàng bổ sung: "Lưu đày, lưu đày viễn châu."

Viễn châu là nơi rất xa, vô cùng hoang vắng, gần như người ở đó đều là tội phạm, không có lấy một ai bình thường.

 

"Lui, lui đường." Mí mắt của Huyện lệnh giật giật.

 

Tống Anh bái các đại nhân một cái thật sâu rồi mừng rỡ chạy tới chỗ người nhà.

 

Tống Lão Căn thở phào nhẹ nhõm: "Tốt rồi! Hữu kinh vô hiểm! Mau mau về nhà để Đại bá nương ngươi nấu một nồi nước thả ít lá ngải cứu vào, lại bước qua chậu than để trừ tà!"

"Không cần.

Dù sao cũng đã lên tới trấn rồi, ăn trước, sau đó xử lý chút chuyện nhỏ rồi mới quay về." Tống Anh lập tức nói.

 

"Còn chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện trừ tà giải hạn chứ? Ngươi nha đầu này đừng có mà không hiểu chuyện.

Gần đây ngươi xui xẻo tột đỉnh, không biết có phải đã phạm vào điều kiêng kị gì hay không.

Ta thấy không chỉ phải trừ tà mà còn phải tìm một cái miếu tới cúng bái để Đại La thần tiên chiếu cố một chút." Lão gia tử vô cùng không vui.

 

"Bái thần tiên sao?" Tống Anh ngẫm nghĩ, "Được.

Hay là a gia ở lại trấn mấy ngày đi, chỗ ca ca ta vẫn còn phòng trống đấy.

Chờ tới khi ta giải quyết xong thì đưa người và ca ca ta tới đạo quan cúng bái." 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.