Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 588: Ngày sau phú quý chớ quên nhau



Hoắc Lâm cực kỳ nghe lời Tống Anh nên giờ phút này quỳ xuống vô cùng dứt khoát: "Cha! Vậy mà người đã sống lại rồi! Người không biết con nhớ người bao nhiêu đâu! Năm ngoái con còn thường xuyên lên núi đốt vàng mã cho người đấy! Khi đó con cứ sợ dưới lòng đất có sâu bọ sẽ gặm người, ăn người.

Bây giờ thì tốt rồi, xương cốt của người vẫn còn nguyên vẹn! Con yên tâm rồi!"

Tống Anh cong môi cười: "Con ta thật là ngoan ngoãn."

Nếu Hoắc Nhung là nam nhân bình thường thì có lẽ đã bị lời nói của nhi tử từ trên trời rơi xuống này chọc cho tức chết rồi.

 

Nhưng hắn vốn là người cô đơn, trước giờ luôn sống vô vị như nước, không có chút màu sắc nào cả.

 

Ngược lại còn cảm thấy hôm nay thật thú vị.

 

"Lâm ca nhi ngoan lắm.

Sau này phụ thân sẽ đích thân dạy dỗ con." Thái độ của Hoắc Nhung rất nghiêm túc.

 

Đứa nhỏ này trông cực kỳ đáng yêu, vừa nhìn đã biết là đứa thông minh.

Dù sao thì những thứ mà phu tử trong thôn có thể dạy cũng hữu hạn, sau này hắn dạy cả văn lẫn võ, tất sẽ khiến nó tài đức song toàn.

 

Thật ra Hoắc Lâm hơi sợ Hoắc Nhung, nếu không có Tống Anh ở đây thì nó đã sớm run bần bật rồi.

 

Bây giờ nghe thấy lời Hoắc Nhung nói, khuôn mặt nhỏ đau khổ nhăn nhó.

 

Tống Anh như có điều suy tư: "Tướng công, có câu nói là "Ngày sau phú quý chớ quên nhau", ngươi hiểu mà đúng không?"

Bây giờ lừa hắn đồng ý hứa hẹn, sau này khi trở thành thần tiên, hắn cũng sẽ nhớ về nhân sâm tinh, cho thứ tốt rơi xuống từ trên trời để nuôi nhi tử trắng trẻo, mập mạp, rồi nhân sâm tinh cũng phi thăng thành tiên.

Tốt biết bao nhiêu?

Hoắc Nhung sửng sốt nhìn nàng.

 

"Nếu ngươi đồng ý thì ta cũng sẽ không khiến ngươi thiệt thòi." Hoắc Nhung hiển nhiên đã hiểu lầm.

 

Phú quý của hắn chẳng qua chỉ là vương tước đánh đổi bằng mấy trăm bộ xương khô của Hoắc gia.



"Vậy ngươi nhất định phải nhớ kỹ lời nói hôm nay.

Bất kể là sống hay chết, ngươi đều là cha ruột của nó.

 

Cha ruột có tiền đồ thì không thể để nhi tử chịu thiệt được đúng không?" Hai mắt Tống Anh sáng quắc.

 

Còn nàng thì không cần lo lắng như vậy, ăn thịt là được rồi.

 

Đương nhiên, nàng không lấy không chỗ tốt mà sẽ trả tiền, chuyện này được gọi là tôn chỉ của hợp đồng.

 

Nhưng giờ phút này, Hoắc Nhung nghe Tống Anh nói như vậy lại cảm thấy trong lòng nóng lên.



Ánh mắt nhìn Hoắc Lâm cũng càng dịu dàng hơn.

 

Tuy Hoắc Lâm không phải là cốt nhục của hắn nhưng quả thực là truyền thừa của Hoắc Nhung, hơn nữa cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện.

 

"Nương tử yên tâm, nó là đích trưởng tử của ta, tuyệt đối không bao giờ thay đổi." Hoắc Nhung trịnh trọng nói.

 

Lúc này, Tống Anh mới vui mừng gật đầu.

 

Ngay sau đó, nàng bắt đầu sắp xếp phòng cho Hoắc Nhung.

 

Ở cùng một phòng là chuyện không thể.

Nàng thường xuyên phải mở hội nghị yêu quái lúc nửa đêm, nếu Hoắc Nhung ở cùng thì hơi phiền phức.

Ngoài ra, hậu viện là nơi nhân sâm tinh cắm rễ, hắn cũng phải cách xa một chút.

 

Tính tới tính lui, cuối cùng Tống Anh sắp xếp cho hắn căn phòng ở phía đông.

 

Hoắc Nhung cũng không tức giận, thành thành thật thật dọn vào ở.

 

Thật ra, Tống Anh muốn để hắn sống ở bên ngoài hơn nhưng nàng cũng biết đây là chuyện không thể.

Dù sao cũng là phu thê danh chính ngôn thuận, nếu hai người tách ra thì không biết bên ngoài sẽ đồn đãi thế nào đâu.

 

Không bao lâu sau, Hoắc Nhung bắt đầu ăn bữa cơm đầu tiên sau khi về quê.

 

Nhìn bàn đồ ăn, hắn hơi ngây người.

 

Gà, vịt, thịt, cá không thiếu thứ gì, còn có trái cây và bánh ngọt.

Hoắc Lâm hiển nhiên đã quen với chuyện này, nhìn thấy một bàn đồ ăn đầy ắp thì hoàn toàn không tham ăn, vô cùng bình tĩnh.

 

Nói cách khác, nàng ở nhà vẫn luôn sống như vậy sao?

Vậy thì 200 lượng mà hắn đưa... đủ ăn trong bao nhiêu ngày?

Vì vậy...

Hắn phải nghĩ cách kiếm tiền sao? Cũng không thể để nha đầu này bao nuôi đúng không?

Hoắc Nhung cau mày, sau khi động đũa thì tâm trạng càng phức tạp hơn.

 

Đồ ăn của Duyệt Phong Lâu chẳng qua cũng chỉ có như vậy, mà mâm cơm trước mắt... còn thơm ngon hơn đồ ăn của Duyệt Phong Lâu nhiều.

Chẳng hạn như món gà này, tươi mà không khô, không hề ngấy chút nào, hơi cay cay, nêm nếm vô cùng vừa miệng, ăn với cơm cực kỳ hợp.

 

Còn có món rau này nữa, tươi giòn ngon miệng.

 

Trái cây thì càng không cần phải nói.

Cho dù là ở phủ đệ của hắn ở thành Dung thì quản sự cũng chưa chắc có thể mua được trái cây tươi như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.