Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 590: Chân chạy



Lúc về quê, hắn chỉ mang theo một tay nải đơn giản.

 

Bên trong chỉ có mấy bộ quần áo mà thôi, ngoài ra thì có thêm một vũ khí sắc bén mang theo bên người là dao găm bằng nanh sói.

 

Vốn định dùng con dao găm bằng nanh sói này để đi săn thú nhưng lại phải dẫn theo nhi tử miễn phí Hoắc Lâm này.

 

Bên trong núi sâu rất nguy hiểm, hắn chỉ định đào mấy cái bẫy thú ở bên ngoài mà thôi, nếu vận may tốt thì có thể bắt được mấy con thỏ, lại không ngờ tiểu tử Hoắc Lâm này thoắt cái đã nhấc chân chạy vào sâu trong núi.

 

"Cha, ở đây có linh chi.

Người hái đi." Hoắc Lâm chỉ vào phía dưới một gốc cây, nói.

 

Hoắc Nhung sửng sốt, sau khi hái... linh chi còn có thể trồng tiếp được không?

"Cha, ở đây có mấy cây hoàng kỳ này." Sau khi hái linh chi không bao lâu, Hoắc Lâm lại nói.

 

Hoắc Nhung nheo mắt, cảm thấy không chân thật.

 

Nhưng hoàng kỳ này... hắn nhận ra được.

 

Trước mắt quả thực có một đám cây hoàng kỳ.

 

"Cha, chỗ đó có hai cây nhân sâm nhỏ xíu.

Người đào cẩn thận một chút, đừng chặt đứt rễ của nó!" Sau khi đi được nửa khắc, Hoắc Lâm chỉ vào chỗ cách đó ba thước.

 

Hoắc Nhung nhìn sang.



Đúng là cây nhân sâm nhỏ xíu, nhỏ tới mức suýt thì không nhìn thấy.

Không biết làm sao mà tiểu tử này phát hiện ra được.

 

"Cha, chúng ta đi tới chỗ rừng thông tìm chút nấm chân to để hái về ăn đi.

Thứ đó hầm chung với gà thơm lắm, cho dù không hầm với gà, chỉ dùng lửa nướng lên thì cũng rất thơm ngon." Nhân sâm tinh lại nói.

 

Hoắc Nhung rất muốn từ chối.

 

Nếu chỉ có một mình hắn đi tới đi lui trong núi sâu rừng già thì cũng không sao, nhưng tiểu tử này...

Tuy nhiên, hắn còn chưa kịp mở miệng thì Hoắc Lâm đã bước đi nhanh như chớp rồi.

 

Dường như nó biết rất rõ đường đi ở đây, cong cong quẹo quẹo một lát đã tới cánh rừng thông.

 

Nó đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng thật sự thu hoạch được một mảng lớn nấm chân to bên dưới tán lá thông.

 

"Dường như con vô cùng quen thuộc với cánh rừng này." Hoắc Nhung cũng nhận ra điều không bình thường.

 

"Nương con nói con là nhi tử của thợ săn, núi sâu chính là nhà con.

Nàng còn nói đã nhặt được con ở chân núi nên con nhất định là đứa trẻ mà Thần Núi trao cho nàng!" Nhân sâm tinh ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, tiếp tục lừa gạt: "Cha, nương con nói con là con của Thần Núi chuyển thế, chắc chắn được núi lớn phù hộ! Người xem, sự thật chứng minh nương con đã nói đúng.

Con chỉ cần đi vào trong núi, muốn cái gì thì có cái đó!" 

Nương nó còn nói nếu người cha miễn phí này không tin thì ra sức khinh bỉ hắn một phen.

 

Hoắc Nhung vốn dĩ không tin chuyện yêu ma quỷ quái.

 

Nhưng giờ khắc này, hắn đột nhiên nhớ tới cảnh tượng ở ngôi chùa năm ngoái.

 

Khi đó, trên bầu trời quả thực có thứ như quỷ hồn bay tới bay lui, chứng tỏ có thứ mà hắn không tin chưa chắc đã không tồn tại.

 

Hoắc Nhung rũ mắt suy nghĩ sâu xa, cuối cùng hơi gật đầu: "Con nói có lý.

Nếu con ở trong núi như cá gặp nước thì chứng tỏ con thật sự có duyên với ngọn núi này."

Ngoài chuyện này ra, hắn còn có thể nói thế nào chứ?

Nghi ngờ đứa trẻ nhỏ bé này đã lên kế hoạch từ lâu, cố ý giả thần giả quỷ sao?

Không thể nào.

Ở đây chính là núi sâu, tùy tiện đi một chút sẽ bị lạc đường.

Cho dù trước đó có đào sẵn bẫy, nhưng lần sau đến khó tránh được chuyện không tìm thấy bẫy nằm ở đâu.

Ai lại có thể sắp xếp mấy thứ như linh chi, nấm chân to… không sai không lệch một chút nào như thế chứ?

Nếu nói rằng nó là yêu quái...

Hoắc Nhung càng không tin.

Nếu là yêu quái thì có lẽ đều hận không thể che giấu thân phận thật kỹ, sợ bị người khác phát hiện, sao có thể phô trương như thế được?

Hơn nữa, bất kể nhìn thế nào thì đây cũng chỉ là một đứa trẻ đơn thuần, đáng yêu.

 

Nhân sâm tinh cong môi cười ha ha.

 

Vẫn là nương nó lợi hại.

 

Phụ tử hai người tới khi trời tối mới về tới nhà, ngoại trừ một sọt dược liệu thì không bắt được bất cứ con vật hoang dã nào.

 

Biểu cảm của Hoắc Nhung cũng hơi cứng đờ.

 

Tống Anh cười như không cười, nói: "Tướng công đặc biệt đi làm chân chạy vặt giúp ta sao? Ta đã nhìn kỹ rồi, ngoại trừ những thứ ta muốn thì... ngay cả một sợi lông chim cũng không mang về?" 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.