Trước đây, Tống Tuân chưa từng nghĩ tới chuyện dựng vợ gả chồng, nhưng giờ khắc này, hắn cảm thấy bất kể có cưới ai thì cũng tuyệt đối không được cưới người lớn tiếng và có lòng đố kỵ mạnh mẽ như vậy.
Nhìn cảnh tượng trước mắt đi, giờ phút này, Đại bá nương và Tam thẩm thật sự hơi đáng sợ.
"Các ngươi ầm ĩ cái gì đấy?" Tống Anh đi tới, mở miệng hỏi.
Nàng vừa lên tiếng thì xung quanh lập tức yên tĩnh.
Sau khi mọi người đều đã yên tĩnh trở lại, Đại Diêu thị cũng cảm thấy rất mất mặt nên ngượng ngùng nói: "Không có gì, chẳng qua là ta nghĩ rằng Tuân ca nhi đã lớn rồi, tới lúc nên cưới vợ rồi."
"Đúng, đúng, đúng, ta cũng có ý này." Tiêu thị cũng lập tức nói.
Tống Tuân bất lực nhìn Tống Anh một cái.
Hắn rất tò mò, trong khoảng thời gian hắn học hành ở trên trấn, rốt cuộc trong nhà đã xảy ra bao nhiêu chuyện mà khiến hai người lợi hại như vậy nhìn thấy muội muội lại giống như chuột thấy mèo!
Dù sao thì bây giờ hắn cũng là người có công danh, nhưng hai vị này vẫn không hề kiêng kỵ hắn chút nào, thế mà lại... khách khí với muội muội như vậy.
"Hôn sự đã có cha nương ta lo lắng, các ngươi gấp cái gì? Chờ tới khi nương ta chọn được người thì cũng sẽ nói với các ngươi một tiếng mà?" Tống Anh cười nói.
Nghe thấy lời này, hai người đều hiểu rõ.
Nàng đang muốn nói với bọn họ rằng bọn họ bớt quản chuyện này đi.
"Nhị Nha, không phải ta nhất quyết giới thiệu chất nữ của ta cho bằng được, dù sao thì con cháu Diêu gia ta cũng không phải không gả đi được." Đại Diêu thị rất nhanh nhẹn nói tiếp: "Nhưng mà cha nương ngươi có thể làm được không? Cha ngươi chính là cái chày gỗ không đánh ra được một cái rắm nào*, có thể tìm cho ca ca ngươi cô nương thế nào chứ? Còn có nương ngươi nữa, mới nói mấy câu đã khóc rồi.
Tức phụ nhi nhà ai dám ở chung với bà bà như vậy?"
*Ý nói cha nữ chính là người vô dụng, cứng nhắc, thiếu sự linh hoạt và không có khả năng ứng biến hoặc giải quyết vấn đề.
"Cha nương ta bây giờ đã tiến bộ hơn trước nhiều rồi." Tống Anh nói, "Các ngươi chớ xem thường bọn họ quá."
Đại Diêu thị sửng sốt.
Cũng phải, mở tiệm buôn bán lâu như vậy rồi, có yêu ma quỷ quái gì mà chưa từng thấy qua? Đương nhiên là có tiến bộ hơn trước rồi.
Nhưng muốn tìm được một hôn sự tốt cho Tuân ca nhi sao? Bà ta vẫn không tin.
"Bây giờ ta... vẫn chưa có ý định thành hôn, có thể chờ thêm một thời gian nữa." Tống Tuân ở bên cạnh yếu ớt lên tiếng.
Nữ nhân trong nhà đều quá đáng sợ, hắn thật sự không thể trêu vào.
"Ngươi đã mười tám rồi mà còn chưa chịu thành hôn?! Con của muội muội ngươi đã lớn như vậy rồi!" Đại Diêu thị kinh hãi.
"..." Tống Anh.
Đó không phải do nàng sinh ra, đương nhiên là lớn rồi...
"Trước đây ta đã nói với nương ta rồi, hiện tại vẫn lấy việc học làm trọng." Tống Tuân nói thêm.
Mục tiêu của hắn trước giờ không chỉ là công danh tú tài mà thôi, kém cỏi nhất cũng phải là một cử nhân.
Chỉ cần có được tên tuổi cử nhân thì sẽ có tư cách làm quan.
Tuy rằng khả năng được làm quan không cao nhưng cũng có chút danh hào, đã có thể bảo vệ người nhà một chút rồi.
Hắn đã nghĩ kỹ từ lâu rồi, nếu có thể thi đậu trước năm hai mươi lăm tuổi là tốt nhất.
Nếu tới lúc đó mà hắn vẫn chưa thi đậu thì mới suy xét tới chuyện thành hôn.
Ngoài ra...
Hắn cũng không biết bản thân mình có tiềm lực tới đâu.
Từ góc độ ích kỷ mà nói, nếu hắn thật sự có thể thi đậu cử nhân, thậm chí là tiến sĩ thì thân phận của nhạc gia tương lai tất nhiên sẽ không quá kém.
Từ xưa đến nay có không ít thục nữ nhà cao cửa rộng nhìn trúng nam tử tài đức mà đồng ý gả cho người không môn đăng hộ đối.
Nếu hắn có số phận đó...
Nghĩ đến đây, trong lòng Tống Tuân tự giễu một phen.
Lục hiền đệ luôn khen hắn thanh cao, thành thật, nhưng trên thực tế, hắn chưa bao giờ là loại quân tử sạch sẽ thuần túy kia.
Hắn dốc sức học hành vì để có được danh lợi, quyền thế.
Tống Anh lại hơi nhíu mày.
Đầu óc của ca ca nàng không tốt lắm rồi.
Chờ mấy người Đại Diêu thị và Tiêu thị rời đi, Tống Anh dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Tống Tuân, nói: "Ca, chẳng lẽ huynh xem trọng thiên kim của Lục gia? Đừng nói huynh kết giao với Lục Giai là vì có mưu đồ khác đấy nhé?"