Tống Tuân sửng sốt, sau đó lập tức nói: "Đương nhiên không phải.
Lục Giai rất có tài học, huynh thật sự coi trọng bản lĩnh của hắn.
Còn về tiểu thư Lục gia, nàng hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện này.
Ta chẳng qua chỉ mới nhìn thấy nàng từ xa hai lần mà thôi."
"Được.
Nếu như thế thì tại sao huynh lại trì hoãn hôn sự của mình?" Tống Anh hỏi.
"Chỉ là chưa gặp được người thích hợp mà thôi." Tống Tuân cười cười, "A Anh yên tâm, trong lòng huynh biết rõ."
"Huynh đừng nói với muội là huynh biết rõ sau này tên huynh sẽ nằm trên bảng vàng, rồi huynh sẽ được danh môn vọng tộc nhìn trúng và cưới nữ nhi của người ta đấy nhé?" Tống Anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu hắn.
Thật ra nàng và Tống Tuân ở chung không nhiều, mỗi lần gặp mặt cũng chỉ nói mấy câu mà thôi.
Nhưng từ những chuyện xảy ra trước đây, rất nhiều lúc nàng có thể nhận ra được Tống Tuân bề ngoài thì dịu dàng, hiền hậu nhưng trên thực tế cũng không phải quân tử thuần khiết, không biết bày mưu tính kế.
Cứ lấy chuyện ở Lục phủ lúc trước ra để nói, có thể lập tức uy hiếp đến vận mệnh của người khác thì chắc chắn là người có đầu óc linh hoạt.
Nói đơn giản, hắn là người mang thù!
Nàng cảm thấy tính cách này cực kỳ tốt, không cần lo lắng sau này hắn bị người ta bán đi.
Nhưng cũng chính vì Tống Tuân không đơn giản nên chắc chắn hắn luôn ghi tạc chuyện hầu phủ trong lòng, thời thời khắc khắc chưa bao giờ quên.
Hơn nữa, lúc trước khi nàng khuyên Tống Tuân đọc sách, cũng vì nhắc tới chuyện hầu phủ nên hắn mới đồng ý.
Vì vậy, từ lúc bắt đầu, hầu phủ đã là kẻ thù của Tống Tuân!
"Ca, nếu có một ngày, muội nói là nếu, huynh thi đậu tiến sĩ rồi ra làm quan, vận may cũng không tệ lắm, có thể thật sự làm hoặc leo lên chức vị cao, một bước lên mây thì huynh sẽ làm gì?" Tống Anh thấy Tống Tuân không nói gì thì hỏi hắn tiếp.
"Tất nhiên là chăm sóc người nhà thật tốt, dạy dỗ bọn đệ đệ, nỗ lực tiến tới, khiến cho nhà chúng ta mấy đời không suy." Tống Tuân cười cười.
"Vậy còn Diên Bình hầu phủ thì sao?" Tống Anh cười như không cười.
"..." Tống Tuân trầm mặc một chút.
Hắn không có tự tin lớn như vậy, nhưng lại có mấy phần chấp nhất.
Cho dù không thể khiến người của Diên Bình hầu phủ chịu thiệt thòi lớn thì cũng phải tìm cách khiến người đã cắt ngón chân của muội muội hắn lúc trước nếm mùi đau khổ!
Huống chi...
Tống Tuân nhìn Tống Anh.
Hắn và muội muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hắn biết rất rõ tính cách của A Anh nhà hắn thế nào.
A Anh có bản tính đôn hậu, không thích tranh cãi, cũng không thong dong, hờ hững như vậy, chỉ là một nữ tử nhà nông bình thường.
Dù ở hầu phủ hai năm thì cũng không đến mức biến thành người khác...
Huống chi, hai năm đó, nàng vẫn luôn phải chịu khổ, sau khi trở về thì triền miên trên giường bệnh, tính cách càng thêm trầm lặng, u tối.
Thế nhưng đột nhiên có một ngày, nàng giống như đã nghĩ thoáng, trở nên cởi mở, hiền hoà.
Hắn cũng từng thử tin tưởng muội muội cái gì cũng biết hiện giờ là A Anh.
Nhưng...
Nàng không phải, hoặc là nói, nàng không hoàn toàn phải.
Nàng có ký ức của A Anh, có dung mạo của A Anh, nhưng khí chất, cách nói chuyện và tính cách đều hơi khác biệt.
Nàng vẫn là nữ nhi của cha nương, là muội muội của hắn, nhưng lại không hề thuần túy là con cháu của Tống gia bọn họ...
"A Anh lúc trước phải chịu khổ nhiều như vậy, sao có thể nở một nụ cười rồi xóa tan thù hận chứ? Chỉ vì nhà hắn là hầu phủ, nhà ta là nông hộ thì có thể tùy ý khinh nhục sao? Không muốn thì ném con tới đây, muốn thì cướp về.
Cướp về còn không biết quý trọng, lúc phải gả cho Vương gia háo sắc sắp xuống mồ, khi lại chê mệnh của A Anh xui xẻo.
Trên đời này, không có ai làm người như vậy cả.
Muội nói có phải không?" Tống Tuân mỉm cười nhìn nàng.
Tống Anh đối diện với ánh mắt của hắn.
Sau đó cũng mỉm cười.
Tống Tuân, quả thực là người... giả vờ thật thà nhưng thật ra lại rất thông minh.
"Châu chấu đá xe, nếu không thành công thì sao?" Tống Anh hỏi.
"Thử chính là đã thành công rồi, chưa thử sẽ áy náy cả đời." Tống Tuân thản nhiên đáp.