*Lưu ý: Lý do đổi xưng hô theo ký ức đã được giải thích ở chương 15
Có lẽ là do hormone tuổi dậy thì, cũng có thể là vì bầu không khí trong những cuốn tiểu thuyết đó – nơi có người tin tưởng bạn, ở bên bạn, yêu bạn – mà Tiểu Mai bắt đầu tò mò về tình yêu.
Bà Trần thấy hiếm khi Tiểu Mai hỏi về chuyện này, bèn kể cho cô nghe câu chuyện tình yêu của mình thời trẻ.
“Bọn bà hồi đó không giống bây giờ. Bây giờ ai cũng ăn no, có việc làm, chẳng còn mấy kẻ xấu nữa. Nhưng thời mấy bà, trên đường phố thị trấn thường xuyên có đám lưu manh, du côn lảng vảng.”
Năm đó, Trần Hương vừa tan ca ở nhà máy, đi chưa được bao xa thì bị chặn lại.
“Người đẹp, làm quen chút không?” Gã đàn ông dẫn đầu cười đểu, tiến đến gần Trần Hương.
Trần Hương hơi hoảng hốt. Bình thường cô chỉ ăn ngủ trong nhà máy, hôm nay vì Trương Anh bị cảm nên cô mới ra ngoài mua thuốc.
Cô không dám trả lời, vội bước sang hướng khác, nhưng gã đàn ông kia sải một bước dài, chắn ngay trước mặt cô.
“Người đẹp, đừng đi vội mà, thêm bạn thêm cơ hội chứ?”
Đúng lúc Trần Hương không biết phải làm sao, một giọng nam vang lên bên cạnh, rất sảng khoái tự nhiên.
“Thằng Thiết, thằng Cương, hai thằng đàn ông chúng mày mà lại đi bắt nạt một cô gái, không thấy xấu hổ à?”
Trần Hương nhìn sang, thấy một người đàn ông đi từ cuối con hẻm vào, ngược sáng. Anh ta cao khoảng 1m8, tóc húi cua, mặc áo ba lỗ trắng, quần lính, áo khoác vắt trên vai.
Hai tên du côn lập tức cười làm lành: “Anh Giả, bọn em chỉ đùa chút thôi mà.”
“Đi đi, đừng dọa người ta nữa.” Người đàn ông quay người bước đi, hai tên kia cũng lập tức theo sau.
Trần Hương trở về ký túc xá, Trương Anh vừa ho vừa hỏi: “Sao mặt cậu đỏ thế?”
Trần Hương xấu hổ không dám nhìn người khác, lắp bắp: “Không… không có gì.”
Tối hôm đó, cô nằm mơ thấy người đàn ông kia, nhưng không dám kể với ai.
Ngoại trừ Trương Anh.
Trương Anh là cô gái cùng làng, lén đưa cô rời quê, cùng bắt xe lên thị trấn, cũng là người đã nhờ quan hệ xin việc cho cả hai trong nhà máy này.
Trong lòng Trần Hương, Trương Anh là một người phụ nữ rất tài giỏi.
Cô rất muốn kể chuyện này với Trương Anh, nhưng dạo này Trương Anh đang bận, cô ấy đang học chữ.
Trương Anh muốn làm quản lý nhà xưởng. Cô ấy thông minh, nhà máy nhập về rất nhiều máy móc mới, có sách hướng dẫn nhưng mọi người đều không biết chữ, phải thuê người đến dạy.
Trương Anh nghĩ nếu biết chữ thì sẽ tiện hơn nhiều.
Bà Trần kể đến đây thì dừng lại, nhìn Mai Lộ Lộ đang chăm chú lắng nghe.
Chuyện của Trương Anh, bà chưa từng kể với ai.
Bà cũng sắp chết rồi, có lẽ sau này sẽ chẳng còn ai nhớ rõ là có một người như vậy nữa.
“Mãi sau này bà mới biết, trong nhà máy có một kẻ cũng muốn làm quản lý. Hắn ta uống rượu rồi đi nói xấu Trương Anh.”
Bà Trần không nói rõ rằng gã đó kể hắn đã ngủ với Trương Anh, còn nói Trương Anh qua lại với rất nhiều đàn ông trong nhà máy.
“Chẳng bao lâu, chuyện lan truyền ra khắp nơi. Trương Anh bị gọi lên nói chuyện, họ bảo cô ấy có vấn đề về tác phong. Cô ấy tức giận lao vào đánh tên kia, nhưng cô ấy gầy yếu, không đánh lại được.”
“Thôi, chúng ta không làm ở đây nữa.” Trần Hương vừa khóc vừa giúp Trương Anh bôi thuốc.
“Cậu cứ ở lại đi, điều kiện ở đây tốt. Hơn nữa cậu không đắc tội với họ, không cần phải đi. Tớ ra ngoài tìm việc khác, nếu tìm được chỗ tốt hơn thì cậu theo tớ qua đó.” Trương Anh nói.
Dù giận, nhưng cô ấy là người xuất thân từ nông thôn, từ nhỏ đã quen với gian khó. Con đường này không đi được thì đi con đường khác.
“Lúc đó, bọn bà không ý thức được rằng, đối với một người phụ nữ, khi danh tiếng bị bôi nhọ thì có nghĩa là gì.”
Ở thời đại ấy, một người phụ nữ có tiếng xấu về mặt này đồng nghĩa với việc có thể bị bất cứ ai đối xử tùy tiện.
Không lâu sau, Trương Anh tìm được một nhà máy sản xuất bóng đèn.
Trần Hương muốn đi cùng cô ấy. Họ đã cùng nhau rời quê, thì cũng phải ở cùng một chỗ.
Nhưng Trương Anh không đồng ý, chỉ nói điều kiện ở đó không tốt lắm, cô ấy sẽ tìm thêm.
Trần Hương luôn tin tưởng Trương Anh, nên cũng đồng ý.
Hôm ấy, nhà máy cho nghỉ, Trần Hương đi tìm Trương Anh.
Cô ấy ở ký túc xá của nhà máy khác.
Trương Anh đã biết đánh vần, đang học chữ. Trần Hương rất vui, nghĩ rằng lần trước cô ấy đã học được rất nhiều chữ, chắc bây giờ biết còn nhiều hơn nữa.
Nhưng khi cô đến nơi, Trương Anh đã chết.
Chết từ mấy ngày trước rồi.
Hôm đó, một nhóm đàn ông trong nhà máy uống rượu, lại nhắc đến những lời đồn về Trương Anh ở xưởng giày cũ. Men rượu bốc lên, cả đám kéo nhau đi tìm Trương Anh.
Cô ấy chống cự, đập đầu vào thành giường, chảy rất nhiều máu.
Những kẻ đó đều bỏ chạy. Đến khi có người phát hiện, cô ấy đã tắt thở. Ký túc xá nơi Trương Anh từng ở bị bỏ trống. Không ai dám ở nữa.
Trần Hương vào phòng lấy di vật của cô ấy.
Cô ấy chẳng có gì nhiều: mấy bộ quần áo, một chiếc khăn quàng cổ, hai cuốn sách tập đọc chữ Hán đã sờn rách.
Tiểu Mai nghe đến đây, nước mắt đã chảy đầy trên mặt.
“Sau khi Trương Anh mất, không ai nhận thi thể của cô ấy, nên cô ấy bị hỏa táng.”
“Anh Giả là bảo vệ của nhà máy, nên đã đi cùng bà nhận hũ tro cốt.”
“Lúc đó, bà nghĩ quẩn. Vì giúp bà mà anh Giả đánh nhau với đám người kia, lại đắc tội với họ, cuối cùng bị sa thải. Anh ấy hỏi bà có muốn về quê với anh ấy không. Khi đó, bà cũng chẳng có nơi nào để đi, nên đã theo anh ấy về đây, ở lại suốt bốn mươi năm.”
Bà Trần nói tiếp: “Sau này nếu cháu lấy chồng, đừng cưới người hay uống rượu. Anh Giả cũng vì uống rượu mà lúc về, bước không vững, ngã xuống ao chết đuối.”
Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ kể lại chi tiết câu chuyện năm xưa của bà Trần.
Cảnh sát Lý hỏi: “Khi đó cô có mong chờ sẽ có một người như vậy xuất hiện trong đời mình không?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Khi đó tôi chỉ nghĩ đến Trương Anh. Cô ấy còn chưa kịp báo thù, chưa kịp làm quản lý xưởng.”
“Từ ngày đó, tôi càng cố gắng rèn luyện cơ thể, thậm chí học võ qua tiểu thuyết kiếm hiệp. Tôi có một nỗi sợ hãi sâu sắc. Thậm chí tôi sợ cả thị trấn, sợ rằng có một ngày mình cũng sẽ bị gi3t chết như vậy.”
“Anh ấy là người đầu tiên khiến tôi có cảm giác an toàn. Có lẽ cũng vì anh ấy nho nhã lịch sự, đánh không lại tôi.”
“Cô… nghĩ gì về cái chết của anh ta?” Cảnh sát Lý hỏi.
Người phụ nữ đáp: “Đây không phải lần đầu tiên tôi trải qua chuyện như vậy. Sau đau khổ, tôi vẫn phải tiếp tục bước tới, vì tôi còn những chuyện quan trọng hơn cần làm.”
Cô nói thì nói vậy, nhưng vẫn có thể nhìn ra nỗi đau sâu thẳm trong mắt cô.
Nữ cảnh sát trẻ hơi xót xa. Mọi người đều biết cô bé Lộ Lộ sắp mất đi bà Trần. Thuở nhỏ mất đi người thân duy nhất yêu thương mình, đến khi trưởng thành lại mất đi người đàn ông yêu mình.
Dù vậy, nữ cảnh sát trẻ vẫn tin rằng, Mai Lộ Lộ và chồng cô ấy đã từng yêu nhau.
Nhưng đến giờ nghỉ trưa, chuyện khiến nữ cảnh sát trẻ kinh ngạc đã xảy ra…
“Có người tố cáo chồng của Mai Lộ Lộ chắc chắn không thể nào tự sát vì tình. Người tố cáo khẳng định cô ấy mới chính là người yêu thực sự của chồng Mai Lộ Lộ.”
Chồng của Mai Lộ Lộ đã qua đời, còn Mai Lộ Lộ thì vẫn đang hôn mê. Người tố cáo chính là thư ký của chồng Mai Lộ Lộ trong công ty.
Cô ta không còn quan tâm đến danh tiếng của chồng Mai Lộ Lộ nữa, dù sao thì anh ta cũng đã chết rồi, điều quan trọng nhất là phải vạch trần bộ mặt thật của Mai Lộ Lộ.
“Anh ấy chắc chắn không thể nào tự sát vì tình.”
“Anh ấy hoàn toàn không yêu Mai Lộ Lộ, anh ấy cưới cô ta chỉ để đảm bảo quyền sở hữu bằng sáng chế MLL530 thuộc về công ty. Anh ấy sao có thể tự sát vì tình được chứ?”
“Bây giờ anh ấy chết rồi, chắc chắn là do Mai Lộ Lộ giết, sau đó ngụy tạo thành hiện trường tự sát vì tình.”
Người tố cáo lập tức đưa ra bằng chứng mang tính quyết định: “Video trong lễ cưới của họ là do chồng Mai Lộ Lộ thuê người phát.”
Nữ cảnh sát trẻ nghe xong cuộc thẩm vấn của tổ bên cạnh, trong lòng không khỏi thương cảm cho Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ thật sự quá đáng thương.
Nữ cảnh sát trẻ không kìm được mà nhớ đến Tiểu Mai của nhiều năm trước, nhớ đến lúc cô ấy lắng nghe câu chuyện tình yêu của bà Trần. Cô ấy miệng nói không mong đợi tình yêu, nhưng chắc hẳn cũng đã từng hy vọng, đúng không?
Nhiều năm trước, Tiểu Mai ngồi bên trong bàn, lắng nghe cuộc đối thoại bên ngoài giữa bà Trần và các con trai của bà.
Hai người con trai của bà Trần đều đã trở về.
Nguyên nhân là vì bà Trần đã bỏ ra năm nghìn tệ để mua đất chôn cất cho mình, và bà không định muốn được chôn cùng chồng.
Người trong họ đương nhiên không đồng ý. Hai vợ chồng sao có thể không được chôn cùng nhau? Như vậy chẳng phải là phá vỡ phong thủy của dòng họ à?
Hai vợ chồng mà không được chôn cùng nhau, thì về sau đời con cháu cũng khó mà hòa thuận.
Người lớn trong nhà tìm đến khuyên nhủ, nhưng bà Trần chỉ nói rằng đất đã mua rồi, bà sẽ chôn ở đó.
Thế là, bậc bề trên trong họ gọi điện cho hai người con trai.
Hai người con trai liền vội vàng trở về.
Người con trai út hỏi: “Mẹ không muốn chôn cùng bố, ít nhất cũng phải có lý do chứ?”
Bà Trần chỉ đáp: “Không muốn thì không muốn, chẳng có lý do gì cả.”
Người con cả có trí nhớ tốt hơn chút, liền nói: “Là vì lúc đó bố con nóng tính phải không? Nhưng chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi mà.”
“Chôn cùng nhau cũng tiện. Đây là mộ tổ tiên, sau này ngày lễ ngày tết về thăm viếng cũng tiện hơn.”
“Lúc đó bố con còn trẻ, phải nuôi sống gia đình, khó tránh khỏi có lúc nóng nảy.”
Hai anh em mỗi người nói một câu, bà Trần không lên tiếng. Bà cúi đầu, đôi bàn tay già nua đặt trên đầu gối, hơi bồn chồn nắm chặt lại, trông như một học sinh tiểu học làm sai chuyện đang bị thầy cô giáo trách mắng.
Tiểu Mai muốn chạy ra giúp, nhưng cô không còn là trẻ con nữa, cô biết hai người kia là con trai ruột của bà Trần, nếu cô ra ngoài tranh cãi với họ, bà Trần cũng sẽ khó xử.
Mà vấn đề họ đang tranh cãi, cũng chính là điều mà Tiểu Mai luôn trốn tránh không muốn nghĩ đến.
Dù ba năm trước quan tài đã được chuẩn bị sẵn, dù phần mộ cũng đã được xác định xong.
Nhưng Tiểu Mai vẫn không muốn đối diện với chuyện này.
Trong thế giới của cô ấy, chỉ cần ngày mai thức dậy, bà Trần vẫn sẽ ở bên cạnh cô.
Việc bà Trần còn sống giống như mặt trời mỗi ngày đều mọc lên, là một chân lý bất biến.
Bên ngoài, hai người con trai nói rất nhiều, cuối cùng bà Trần cũng lên tiếng: “Thôi được rồi, mẹ sẽ chôn cùng bố con.”
Hai anh em thở phào nhẹ nhõm, để lại một đống thực phẩm chức năng rồi quay về thị trấn.
Buổi tối, Tiểu Mai trằn trọc không ngủ được, mở mắt lẩm nhẩm đọc văn cổ.
…”Lo phạt sợ gièm, thê lương đầy mắt, đau buồn u uất làm sao!1”
Mai Lộ Lộ đang lẩm nhẩm đoạn trong Nhạc Dương Lâu Ký thì bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng động, sau đó là giọng nói đầy hoảng loạn của bà Trần…
“Đừng đánh tôi! Đừng đánh tôi, tôi đưa hết tiền cho ông rồi!”
Tiểu Mai giật mình, lập tức bật dậy, vươn tay cầm lấy thanh sắt bên giường, chạy thẳng đến phòng bà Trần.
Trong phòng bà Trần không có ai khác.
Mai Lộ Lộ bật đèn lên, ánh sáng lập tức tràn ngập khắp phòng.
Bà Trần nằm nghiêng trên giường, miệng vẫn còn đang nói mớ…
“Tôi không dám chạy nữa, tôi không dám chạy nữa.”
Bà Trần… đang gặp ác mộng sao?
“Bà?”
Tiểu Mai đặt thanh sắt xuống, nhẹ nhàng đẩy bà Trần một cái, muốn đánh thức bà khỏi cơn ác mộng.
Nhưng cảnh tượng trong mơ của bà Trần lại bắt đầu thay đổi.
Bà dường như nhìn thấy cảnh tượng người đàn ông chết đuối trong ao.
…Người đàn ông trợn trừng mắt, nhìn bà chằm chằm, như thể giây tiếp theo sẽ lao đến đánh chết bà vậy.
***
Chú thích: