Học sinh lớp chọn ngoài việc học tập thì vẫn có vòng tròn xã hội. Những nhóm lớn được chia thành ký túc xá nữ, học sinh nữ học ngoại trú, ký túc xá nam, và học sinh nam học ngoại trú. Những nhóm nhỏ hơn bao gồm bạn cùng bàn, bạn ngồi trước và sau – đều là những người thường xuyên tiếp xúc hằng ngày. Học sinh nội trú thường rủ nhau ăn cơm, còn học sinh ngoại trú thì cùng nhau về nhà, cứ thế tự nhiên trở thành bạn bè.
Còn Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh lại tự tạo thành một nhóm nhỏ riêng biệt, bị mọi người trêu chọc gọi là “nhóm học tập”.
Bởi vì hai người thực sự rất mê học. Khi ở trong lớp, họ chưa bao giờ ra ngoài chơi, luôn ngồi tại chỗ làm bài tập. Khi không ở lớp, họ sẽ chạy vội về ký túc xá, rồi đóng cửa lại học bài, tranh thủ từng giây từng phút.
Thậm chí, phòng ký túc xá của họ chưa bao giờ mở cửa, nói là để tập trung học tập, không được chơi đùa.
Thế này cũng khủng khiếp quá rồi nhỉ, họ là máy học tập hả? Họ không cảm thấy mệt mỏi à?
Bốn người ở phòng bên cạnh ngày nào cũng ăn uống thong thả thoải mái trong nhà ăn, lúc trở về đi ngang qua ký túc xá của hai người thì lại cảm thấy áp lực của câu nói “Khi bạn đang chơi thì người khác đang ngồi học” đè nặng.
“Chăm chỉ quá đi mất.” Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh không nhịn được mà cảm thán.
Sau khi cảm thán xong, cô bạn quay về phòng nói với mọi người: “Nhớ cất ấm đun nước đi, tuần này trường có thể sẽ kiểm tra các thiết bị điện trái phép.”
“Ký túc xá bên cạnh chắc không có thiết bị điện vi phạm đâu nhỉ?” Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh không muốn làm phiền họ học tập.
“Chắc là không đâu, máy học tập chắc không được tính là thiết bị điện vi phạm.”
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến kỳ thi tháng đầu tiên, hiện tại vinh quang của mọi người đều đến từ kỳ thi vào cấp ba. Trong lớp, dù Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh xếp cuối, nhưng thực tế điểm số cũng không chênh lệch nhiều. Vì vậy, các cô gái ở phòng bên cạnh cũng bắt đầu tranh thủ từng giây từng phút.
Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh xác nhận tiếng bước chân lúc nãy là của các bạn ở phòng bên cạnh.
Hai người vừa nghe thấy âm thanh liền luống cuống tay chân, lúc nào cũng sẵn sàng giấu đồ vào tủ đựng đồ.
Báo động được gỡ bỏ, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Mai Lộ Lộ đang cầm dao, thoáng chốc củ cải đã được cắt thành từng sợi. Bên cạnh còn có ớt, thân rau cải, gừng tươi và một chiếc bình thủy tinh lớn.
Hai người ngông nghênh quá rồi đấy! Thế mà còn muốn làm dưa muối!
Đông Phương Anh cúi xuống nhìn điện thoại: “Bước tiếp theo là… đổ rượu trắng vào để khử trùng dụng cụ…”
Đông Phương Anh bắt đầu khử trùng, còn Mai Lộ Lộ thì cắt nốt số củ cải còn lại.
Cả hai cùng nhau cho tất cả rau vào chiếc bình thủy tinh lớn.
Hai người cực kỳ cẩn thận, làm đủ theo từng bước hướng dẫn.
Sau khi hoàn thành, họ đặt bình dưa vào trong tủ. Ký túc xá của họ có hai tủ đựng đồ trống.
“Chắc khoảng hai, ba ngày nữa là ăn được rồi.”
“Đúng vậy, đến lúc đó sẽ tiện hơn nhiều.” Mai Lộ Lộ nói.
Hai cô gái nhìn tủ đồ đầy ắp, bên trong có mì sợi, một bao gạo, khoai tây, khoai lang, trứng gà…những thực phẩm dễ bảo quản…còn có đủ loại gia vị, bột hấp thịt, gói lẩu cay, gói lẩu cà chua, gói lẩu gà cay.
“Đây đều là thành quả do đôi bàn tay chăm chỉ của chúng ta gây dựng nên.” Đông Phương Anh chống nạnh, tự hào cảm thán.
Đông Phương Anh nghĩ, mẹ cô chắc chắn không thể ngờ rằng sau khi vào cấp ba, khả năng sinh tồn của cô lại tăng vọt như vậy. Biết nấu ăn, biết đun mì, biết làm bánh bao, thậm chí còn biết làm dưa muối.
Mai Lộ Lộ nhìn tủ đồ, đó là nguồn lương thực của hai người, là thứ họ tích trữ từng chút một.
Mai Lộ Lộ cảm giác ký túc xá bây giờ như một mái nhà vậy. Cô thậm chí có cảm giác như trở về lúc còn nhỏ, khi hoàn thành một việc gì đó thì lại không kìm được mà cảm thấy tự hào.
Đã lâu rồi cô không có kiểu vui vẻ đơn thuần chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, đột nhiên cảm thấy mình thật thông minh.
Bây giờ đồ ăn của hai người cũng đa dạng hơn, tất cả là nhờ vào chiếc điện thoại của Đông Phương Anh. Từ việc chỉ ăn lẩu, họ đã phát triển thành “nhà ăn trong ký túc xá” phong phú.
Bữa sáng có đủ các loại mì, từ mì trứng, mì sốt, mì lạnh, mì trộn…
Mì – tinh bột – chỉ cần tám tệ là mua được hai cân mì sợi nhỏ.
Rau xanh – rau muống – một tệ được cả một bó to.
Mỗi người một quả trứng, thêm chút sốt thịt băm đã làm sẵn.
Tính tổng chi phí cho một bát mì to cũng chỉ khoảng bốn tệ mà còn ăn rất no.
Hơn nữa còn rất tiện lợi, chưa đến 10 phút là nấu xong.
Bữa trưa và bữa tối ăn cơm với các loại rau củ, đậu hũ rẻ mà đầy đủ dinh dưỡng, hơn nữa còn cung cấp protein, tinh bột và chất xơ cho cơ thể.
Quan trọng nhất là với số tiền tiết kiệm được, hai người quyết định cuối tuần sẽ ăn những món phức tạp hơn, ngon hơn.
Cái gọi là “món ngon” chính là những món mà Đông Phương Anh tìm thấy trên điện thoại…
“Chúng ta không cần xào gì cả, chỉ cần hầm, hấp, luộc. Nhìn món này đi, rất hợp để hai người ăn trong ký túc xá. Gà hầm dành cho người lười, hoành thánh, bánh bao, món chân gà trộn này trông ngon quá…” Đông Phương Anh nuốt nước miếng: “Không biết chân gà có đắt không nhỉ?”
Mai Lộ Lộ cũng thấy thèm: “Nhìn bát mì bò dưa chua này cũng rất ngon.”
“Đúng, nếu chúng ta ăn mì thì còn rẻ hơn. Lần trước tớ thấy trong siêu thị, một bó mì sợi cũng chỉ khoảng 10 tệ, chắc ăn được nhiều bữa. Sau đó thêm ít rau, một quả trứng, một chút thịt, tổng chi phí chắc chỉ vài tệ.” Đông Phương Anh tính toán, thấy rất hợp lý.
“Món khoai tây hầm này cũng ngon, món đậu hũ cải thảo hầm này cũng rất ổn.” Mai Lộ Lộ nói.
“Vậy thì chúng ta lập một thực đơn đi, không ngày nào ăn giống ngày nào.” Đông Phương Anh vừa nói vừa kéo một tờ giấy từ bên cạnh: “Nếu mỗi tuần tiền thừa ra, chúng ta còn có thể tự thưởng một món ăn hơi đắt hơn một chút, ví dụ như món chân gà ngâm cay kia.”
Những món này trước đây Mai Lộ Lộ chưa từng ăn bao giờ nên rất tò mò.
“Được đấy, món cánh gà sốt coca này chúng ta cũng có thể làm. Hai đứa mình thông minh thế, cứ làm theo công thức chắc chắn không vấn đề gì.” Mai Lộ Lộ đầy tự hào, hai người họ đúng là thiên tài, chỉ cần xem qua công thức thôi mà đã thành công làm được rất nhiều món.
“Đúng vậy! Hai đứa mình siêu thông minh, không hổ danh là học sinh lớp chọn!” Cho dù xếp cuối lớp cũng là xếp cuối của lớp chọn!
Cuối tuần trường cho nghỉ một ngày, sáng sớm hai người họ liền lao thẳng ra chợ, mua món chân gà mong chờ bấy lâu nay, còn mua thêm cả một quả chanh nữa.
Hai người đã lên kế hoạch sẵn, cuối tuần này cùng nhau đi ăn chân gà, sau đó cùng nhau làm bài tập.
Món chân gà ngâm rất đơn giản, chỉ cần rửa sạch chân gà rồi luộc chín. Đông Phương Anh làm theo từng bước, thêm gừng và rượu nấu ăn vào.
Những gia vị nhỏ như thế này đều do Đông Phương Anh tiện lấy từ nhà anh họ, còn hoa tiêu1 thì tiện lấy ngay trong trường. Trường có một cây hoa tiêu, thỉnh thoảng có mấy cô bác đến hái.
Mai Lộ Lộ đứng bên cạnh băm tỏi, ớt cựa gà và cắt chanh.
Chuẩn bị xong nguyên liệu rồi mà chân gà vẫn còn đang luộc.
Thế là hai người bắt đầu chơi trò chơi mà họ vẫn chơi mỗi ngày khi đợi cơm chín…
Đông Phương Anh bắt đầu trước: “Magie clorua ở trạng thái nóng chảy có thể dẫn điện, đúng hay sai?”
“Đúng! Vì magie clorua ở trạng thái nóng chảy là hợp chất ion, có các ion tự do, có thể dẫn điện.” Mai Lộ Lộ trả lời xong, lập tức hỏi ngược lại: “Nếu dung dịch nước của một chất có khả năng dẫn điện, vậy nó chắc chắn là chất điện ly đúng không?”
Đông Phương Anh suy nghĩ một chút: “Sai! Ví dụ như khí amoniac, dung dịch nước của amoniac dẫn điện là do phản ứng của amoniac với nước, nhưng bản thân nó không dẫn điện…”
Đây là trò chơi mà hai người nghĩ ra trong lần đầu tiên chờ cơm chín, vì lúc đó quá chán.
Bây giờ mỗi ngày, lúc họ đi học sẽ ghi lại những kiến thức quan trọng hoặc những phần có thể làm đối phương nhầm lẫn, rồi về kiểm tra lẫn nhau.
Đến khi cả hai đặt xong câu hỏi tiếng Anh, chân gà cũng đã chín.
Hai người đều là tín đồ ăn uống, một chậu chân gà ngập trong nước sốt, ớt và những lát chanh tỏa ra hương vị chua cay hấp dẫn, hai người nuốt nước bọt.
“Cần ngâm thêm nửa tiếng mới ngấm gia vị.” Mai Lộ Lộ nói. Đã ăn thì phải ăn thật hoàn hảo.
Cốc cốc cốc…Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Đông Phương Anh tưởng là bạn phòng bên cạnh, vừa định lên tiếng thì nghe thấy một giọng nữ lạ hoắc: “Có ai trong phòng không? Kiểm tra đột xuất của trường.”
Nhịp tim hai người bắt đầu tăng lên, họ nhìn nhau ngơ ngác
Bên ngoài lại gõ thêm hai lần nữa, thấy không ai mở cửa họ mới đi sang phòng bên cạnh.
Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh áp sát tai vào cửa, nghe thấy bạn cùng phòng bên cạnh mở cửa để đoàn kiểm tra đi vào.
“Mở cả tủ quần áo ra, chủ yếu kiểm tra xem có ấm siêu tốc hay thiết bị làm nóng nhanh không. Máy sấy tóc thì được.”
Tủ quần áo cũng phải mở sao???
Với các bạn ở phòng bên cạnh, đây chỉ là một cuộc kiểm tra bình thường, rất nhanh chóng là xong.
Sau khi nhóm kiểm tra rời đi, trưởng phòng bên cạnh ra ban công phơi đồ.
“Ngọc Nhi ơi…”
Trưởng phòng ký túc bên cạnh giật bắn mình, quay lại thì thấy Đông Phương Anh đang đứng ở ban công, ánh mắt đầy mong chờ, phía sau là Mai Lộ Lộ mặt lạnh.
Mai Lộ Lộ để tóc ngắn, cao 1m70, ít nói, trong mắt mọi người thì cô chính là hình tượng “cô gái cool ngầu”.
“Biểu cảm của cậu là sao vậy?” Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh thắc mắc.
Đông Phương Anh nịnh nọt: “Cậu còn nhớ tớ từng nói là tớ và Mai Lộ Lộ ngày nào cũng học bài trong phòng không?”
“Hai cậu là cái máy học tập.” Trưởng phòng ký túc xá không nhịn được mà trêu chọc.
“Là thế này… bọn tớ muốn để ‘thành quả học tập’ của mình ở phòng các cậu một lát.” Đông Phương Anh dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn cô bạn.
“‘Thành quả học tập’ gì ? Phải để trong phòng bọn mình hả? Cậu mang qua đây đi.”
Sau đó trưởng phòng ký túc xá thấy Đông Phương Anh và Mai Lộ Lộ chạy vội vào phòng, một người ôm nồi cơm điện, một người ôm nồi lẩu điện, bên trong còn có cả gạo và rau.
Trưởng phòng trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mặt: “Hai cậu…”
Cô bạn chợt nhớ ra đang có đợt kiểm tra, giọng điệu vừa nâng lên liền lập tức hạ xuống: “Sao hai cậu lại có nhiều đồ thế này??”
“Ngọc Nhi à, lát nữa tớ giải thích cho cậu sau được không? Để bọn tớ gửi nhờ chỗ cậu một lát trước nhá. Phòng cậu đã kiểm tra xong rồi, chắc chắn không quay lại nữa đâu. Nếu họ có hỏi thì cậu cứ nói là đồ của bọn tớ, bọn tớ nhất định sẽ nhận trách nhiệm.”
Trưởng phòng ký túc xá tức giận nói: “Hai cậu bảo là mỗi ngày đóng cửa trong phòng học bài! Hai cậu bảo là học không ngừng nghỉ, làm bọn tớ ngủ cũng không yên!”
Trưởng phòng ký túc xá chưa bao giờ gặp tình huống này. Những người mà họ từng tiếp xúc trước đây đều chỉ lén lút học bài, sau đó giả vờ như chưa từng đọc sách hay ôn tập. Đây là lần đầu tiên họ gặp những người suốt ngày nói rằng mình học, không ngừng học tập, nhưng thực chất lại dành cả ngày trong ký túc xá để nấu ăn với vui chơi.
“Bọn tớ sai rồi, lát nữa tớ sẽ nghiêm túc xin lỗi cậu, bọn tớ sẽ đọc thuộc lòng văn cổ cho cậu xem. Nhưng trước tiên, hãy cứu bọn tớ đã.” Đông Phương Anh tỏ vẻ đáng thương nói.
Mai Lộ Lộ gật đầu rồi bắt chước vẻ mặt của Đông Phương Anh, nhìn chằm chằm vào đối phương.
Mai Lộ Lộ chưa bao giờ tỏ ra yếu thế trước bất kỳ ai, bởi vì lòng tự trọng của cô rất cao. Thế nhưng kỳ lạ thay, lần này cô làm vậy lại không cảm thấy khó chịu.
Một người bình thường luôn lạnh lùng như băng lại đột nhiên nhìn chằm chằm vào bạn như vậy.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng của Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh.
“Mau đưa qua đây.”
“Yeah! Cảm ơn trưởng phòng, bọn tớ yêu cậu lắm!”
Trưởng phòng ký túc xá gọi thêm ba bạn cùng phòng ra giúp, cùng nhau lấy nồi cơm điện, nồi lẩu điện, gạo, mì, khoai lang, khoai tây, cuối cùng là một bát lớn chân gà trộn cay.
Một người trong số họ quay về phòng, lấy ra cốc mì vừa mới úp của mình rồi đưa qua.
“Ký túc của bọn cậu bây giờ chắc mùi nồng lắm, dùng tạm cái này để đánh lạc hướng đi.”
“Cảm ơn nhiều nha.”
“Nhân tiện so sánh luôn, xem các cậu ăn gì, còn tớ thì ăn gì.”
Đông Phương Anh lập tức bật cười.
Mai Lộ Lộ chưa từng trải qua chuyện như thế này trước đây. Dù mọi người như đang trách móc, nhưng cô lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn thấy ấm áp, hơi buồn cười.
Quả nhiên lúc người kiểm tra ký túc xá bước vào, họ ngửi thấy mùi chua cay nồng nàn, sau đó nhìn thấy cốc mì đang bốc hơi.
Nhóm kiểm tra cũng không nghĩ ngợi gì thêm.
Đợi họ rời đi, Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh liền xách hộp mì qua phòng bên cạnh.
Vừa bước vào đã thấy bốn cô gái kia đang ngồi ngay ngắn nghiêm túc.
“Khai thật đi, bình thường hai cậu ở trong ký túc học bài hay nấu ăn?”
“Nấu ăn, nhưng nấu ăn cũng có học nữa.”
“Các cậu có biết các cậu đã làm tổn thương đến bọn tớ thế nào không?” Trưởng phòng ký túc xá lên án: “Mấy ngày trước, tớ cứ nói là nửa đêm ngửi thấy mùi lẩu, nhưng ba người này không tin, còn bảo tớ đói quá nên ảo giác!”
“Đó là do bọn tớ nửa đêm đói quá nên dậy nấu ăn.” Mai Lộ Lộ thẳng thắn.
Đông Phương Anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay là tớ luộc bắp ngô cho mấy cậu nhé?”
Bốn cô gái kia hiển nhiên đã bàn bạc với nhau, trưởng phòng nói: “Hai cậu có thấy cái nồi cơm điện của các cậu hơi lớn quá không? Hai người dùng có vẻ hơi lãng phí đấy.”
“Nồi lẩu điện cũng hơi to… mà người thì hơi ít… không tiện giấu.”
Đông Phương Anh và Mai Lộ Lộ nhìn nhau…
Hay là?
Thật ra cũng được đấy.
Đúng rồi, nếu họ tham gia, sẽ có thêm bốn người cùng góp tiền mua đồ ăn, có thể mua nhiều thứ hơn. Hơn nữa, đông người sẽ dễ giấu đồ, những lúc kiểm tra đột xuất cũng có thêm người giúp đỡ.
Nghĩ tới đây, đúng là lợi đủ đường.
Thế là, ngay tiết thứ năm hôm sau, khi giáo viên vừa nói tan học một cái.
Sáu cô gái đồng loạt lao ra khỏi lớp.
Buổi chiều, có người tò mò hỏi họ…
“Các cậu làm gì mà chạy nhanh thế?”
Bốn người mới tham gia liếc nhau một cái, đồng thanh nói: “Về học bài!”
Dần dần, nhóm nữ sinh nội trú hình thành một đội nhỏ. Đúng lúc đó, bạn cùng bàn của trưởng phòng ký túc xá bên cạnh là một bạn nữ học ngoại trú.
Cô gái sau khi về đến nhà liền kéo tay mẹ nói: “Mẹ ơi, con muốn bàn với mẹ một chuyện. Bạn con trong lớp đều ăn cơm ở ký túc xá rồi học bài, con cảm thấy ngày nào cũng về nhà ăn cơm tốn quá nhiều thời gian đi đường.”
“Ý con là sau này muốn ăn ở trường?”
“Đúng ạ, như thế tốt hơn, có thể tiết kiệm thời gian.”
“Cơm ở nhà ăn trường sạch sẽ chứ?”
“Sạch lắm ạ! Hoàn toàn sạch sẽ! Nếu không sạch, con còn ăn không nổi ấy chứ.”
“Được thôi.”
Mẹ cô bạn đồng ý, nhưng từ đó về sau, luôn có những chuyện kỳ lạ xảy ra. Ví dụ như bà nhớ rõ mình mua một túi nấm hương, nhưng hôm sau chỉ còn một nửa.
Các loại rau khác cũng vậy.
Người mẹ cảm thấy kỳ lạ, bèn rình xem, cuối cùng phát hiện con gái mình mỗi sáng đều mang theo một ít rau, còn cắt thêm chút thịt lợn vừa mua.
Bà không hiểu nổi, rốt cuộc con gái mình định làm gì? Thế là bà liền gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, hỏi xem trường có tổ chức hoạt động gì không.
Giáo viên chủ nhiệm còn ngơ ngác hơn, nhưng đến tiết học cuối cùng, bà thấy số người chạy ra khỏi lớp từ sáu đã thành bảy.
Người mới kia còn đeo cả cặp sách, không phải chính là nữ sinh mang rau và thịt từ nhà đi sao?
Ở trong ký túc xá, hôm nay bảy người dự định ăn lẩu, đơn giản mà vui vẻ.
Nồi nước lẩu vừa sôi, Mai Lộ Lộ liền thả viên thịt vào.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cùng với giọng của giáo viên chủ nhiệm: “Kiểm tra ký túc xá.”
***
Chú thích: