Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 32: Ý nghĩa



Sau khi cuộc đình công ở căng-tin thành công, nó trở thành chủ đề bàn tán trong hai tuần tiếp theo.  

Hai tuần sau, cuộc sống của mọi người lại quay về guồng quay học tập. Mỗi tuần đều giống nhau: từ thứ Hai đến thứ Bảy, ăn cơm, học tập, rồi về ký túc xá nghỉ ngơi.  

Chủ nhật, mọi người cùng nhau ra ngoài mua sắm và ăn uống.  

Mỗi tháng có một kỳ thi lớn, mỗi lần như vậy, Mai Lộ Lộ lại nhận được tiền thưởng. Cứ thế từng tuần trôi qua, từng tháng trôi qua.  

Chớp mắt đã đến mùa đông.  

Sáng sớm, giáo viên chủ nhiệm thông báo buổi chiều sẽ có một buổi diễn thuyết về phòng chống lừa đảo dành cho thanh thiếu niên.  

Trường cũ của Mai Lộ Lộ chưa từng tổ chức những buổi diễn thuyết như vậy, cô nghiêng đầu hỏi Đông Phương Anh:  “Cái này là gì thế?”  

“Trước đây, chẳng phải có người trong trường bị lừa mất hơn 1000 tệ à? Sẽ có chuyên gia đến tuyên truyền về các thủ đoạn lừa đảo.”  

Mai Lộ Lộ thực sự kinh ngạc: “Cậu rốt cuộc lấy đâu ra nhiều chuyện hóng hớt thế?”  

Đông Phương Anh thản nhiên đáp: “Nghe người khác kể thôi.”  

Vì buổi diễn thuyết sẽ chiếm mất thời gian nghỉ trưa, nên sau khi ăn cơm, mọi người không quay về ký túc xá mà ở lại lớp nghỉ ngơi.  

Mai Lộ Lộ đang mơ màng ngủ thì nghe thấy có người nói chuyện.  

“Làm tớ sợ chết đi được.”  

“Sao vậy?”  

“Ký túc xá nữ có người định nhảy lầu.”  

Mai Lộ Lộ lập tức bắt được từ khóa, cơn buồn ngủ bay biến ngay lập tức, cô bật dậy: “Cái gì?”  

“Khi bọn tớ quay về thì cả tòa nhà ký túc xá đã bị phong tỏa. Có một chị lớp 12 định nhảy lầu, may mà được cứu kịp.”  

Mai Lộ Lộ thở phào nhẹ nhõm. May là cứu được 

“Chúng tớ còn nghe thấy chị ấy chửi bới ầm ĩ trên đó, mắng té tát thầy giáo dạy Hoá lớp 12A26”. Mấy cô gái từ phòng ký túc xá bên cạnh hùa theo. 

“Cái thầy dạy Hóa đó thật không phải người tốt! Ông ta quấy rối chị ấy, quấy rối không được thì quay ra đe dọa, nói rằng sẽ không cho chị ấy tốt nghiệp.”  

“Chị ấy suy sụp hoàn toàn. Hôm nay còn mua hẳn một cái loa, chạy lên tầng sáu, cả người đã bước ra ngoài rồi, liều mạng mắng chửi xong thì định kết thúc luôn. May mà lính cứu hỏa giữ được chị ấy, kéo lên lại, nghe nói còn bị trầy cả tay.”  

Mai Lộ Lộ cứng đờ cả người, nhưng cô không thốt lên một lời nào.  

Buổi chiều, tất cả mọi người đều bàn tán về chuyện này.  

Và ai nấy đều có cùng một quan điểm…  

“Không xứng làm giáo viên.”  

“Không phải con người.”  

“May mà được cứu, nếu chết vì loại người này thì quá không đáng.”  

Mai Lộ Lộ ngồi yên tại chỗ, nhìn những người xung quanh. Một vết thương… nào đó trong lòng cô lại âm thầm nhói lên.  

Dù đã qua rất lâu, dù cô đã đỗ vào một ngôi trường mà người khác không thể vào được, dù khi rời khỏi nơi đó, không ai còn nhắc đến chuyện cũ trước mặt cô nữa…  

Thế nhưng, chuyện đó vẫn luôn ở trong lòng cô, không thể nào xóa nhòa.  

Bởi vì cô chưa từng chữa lành vết thương của mình bằng thời gian, cũng không thể quên đi. Trí nhớ của cô quá tốt, cô nhớ rõ từng câu nói, từng chi tiết.  

Mai Lộ Lộ nghiêng đầu, thấy Đông Phương Anh đang ăn bánh mì bơ.  

Chiều nay có vẻ cậu ấy hơi đói, ăn không ngừng. Thấy Mai Lộ Lộ nhìn mình, Đông Phương Anh hỏi: “Cậu có muốn ăn không? Ngon lắm.”  

Mai Lộ Lộ bẻ một miếng nhỏ, mùi thơm của bơ giúp cô bình ổn lại chút.  

Cô do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng hỏi đối phương một số chuyện.

Buổi diễn thuyết buổi chiều về phòng chống lừa đảo ban đầu, giờ đã biến thành buổi diễn thuyết về trân trọng sinh mệnh.  

Thế giới của người lớn đúng là không thẳng thắn chút nào… 

Cả buổi diễn thuyết vòng vo, mơ hồ, cứ có cảm giác thiếu thiếu gì đó. Không nhắc đến chuyện giáo viên quấy rối học sinh, cũng chẳng đề cập đến chuyện tự sát.  

Tất cả mọi người ngồi trên bãi cỏ sân vận động, gió lạnh thổi ù ù.  

“Ý nghĩa của cuộc sống chắc là được ngồi trong lớp học, ấm áp mà học hành.” Có học sinh bắt đầu lẩm bẩm oán trách.  

Đông Phương Anh mang theo một chiếc chăn nhỏ, định đắp lên chân trong lớp học. Vì hai người họ ngồi ở hàng đầu tiên, cửa cứ mở ra đóng vào khiến gió lùa vào, lạnh buốt chân.  

Thế là, Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh cùng nhau đắp chăn, nghe giáo viên trên kia nói về ý nghĩa của sinh mệnh là được sống.  

“Ý nghĩa của sự sống không nằm ở niềm vui. Niềm vui không tạo ra ý nghĩa cho cuộc đời bạn, nhưng đồng thời, đau khổ cũng không thể tước đoạt mạng sống của bạn”

Đông Phương Anh nhỏ giọng lầm bầm: “Nói vòng vo mãi chẳng nói vào trọng điểm gì hết. Sao không nói thẳng ra nếu gặp phải loại giáo viên đó thì nên làm gì? Cứ giấu giấu giếm giếm làm gì chứ?”  

Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh ghé đầu qua, hạ giọng nói: “Nếu là tớ, tớ tuyệt đối không tự nhảy xuống. Trước tiên tớ phải giết hắn đã…”  

Mấy người xung quanh giật mình, đồng loạt quay sang nhìn cô bạn.  

Trưởng phòng ký túc xá nhướng mày: “Chẳng lẽ các cậu không nghĩ như vậy sao? Mai Lộ Lộ?”  

Mai Lộ Lộ lập tức đáp: “Tớ biết tại sao cậu lại gọi tớ.”  

Dù sao, trong nhóm người này, cô là người bạo lực nhất, nhìn vào đã thấy kiểu gì cũng sẽ làm ra chuyện đó.  

Nhưng thực tế, Mai Lộ Lộ không có suy nghĩ ấy.  

“Tớ sẽ không giết hắn. Tớ sẽ trở thành thẩm phán, để tất cả mọi người biết được tội ác của hắn, rồi đẩy hắn vào tù, bắt hắn phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.”  

“Lộ Lộ, sau này cậu chắc chắn sẽ là một thẩm phán giỏi.” Đông Phương Anh nói.  

Cô bạn phẩy tay một cái, lại bắt đầu lý luận lệch lạc của mình: “Tớ thì khác, tớ muốn làm một cú lớn. Đầu tiên tớ sẽ mua một sợi dây thừng, sau đó…”  

“Sau đó đi bắt cóc hắn?” Trưởng phòng ký túc xá tiếp lời: “Thế thì cũng giống tớ rồi, cậu bắt về, tớ xử hắn.”  

“Không phải, sau đó tớ sẽ treo cổ ngay trước cửa nhà hắn. Hắn vừa mở cửa ra là thấy tớ thè lưỡi, ngũ quan đầm đìa máu, dọa cho hắn cả đời ám ảnh tâm lý, để tất cả mọi người chỉ trỏ hắn.”  

Đông Phương Anh thở dài, ra vẻ sâu xa mà nói: “Dù sao thì cái chết đôi khi cũng là một sự giải thoát. Sao tớ có thể để kẻ tớ căm hận được giải thoát chứ?”  

“Bé Anh à, cậu đỉnh thật đấy!” Trưởng phòng ký túc xá cảm thán: “Lối suy nghĩ này, không phải người bình thường nào cũng nghĩ ra đâu.”  

Mấy người đùa giỡn, cười nói ầm ĩ, chẳng ai buồn nghe bài diễn thuyết.  

Nhưng khi quay đầu lại, họ phát hiện Mai Lộ Lộ từ lúc nào đã bắt đầu chăm chú lắng nghe.  

…“Ý nghĩa của sinh mệnh không phải là thành công, cũng không phải là sự hoàn hảo, mà là được sống. Mỗi khoảnh khắc bạn sống đều có ý nghĩa, chỉ là bạn chưa nhận ra vì thời điểm ấy chưa đến mà thôi.”  

Mai Lộ Lộ trước nay chưa từng suy nghĩ về vấn đề ý nghĩa này.  

Cô chưa bao giờ nói ra, nhưng mục tiêu của cô vẫn là trở thành thẩm phán, bởi vì cô muốn báo thù.  

Nhưng bây giờ thì sao?  

Quá khứ của cô có ý nghĩa không? Những trải nghiệm nhục nhã, đau đớn mỗi khi nghĩ đến đều khiến tim cô nhói đau, những ngày tháng đó đều có ý nghĩa sao?  

Ý nghĩa của những ngày tháng đó là gì?  

Khiến cô đau khổ? Gia tăng sự đa dạng của nỗi đau con người?  

Giáo viên trên kia đã bắt đầu gọi học sinh lên tương tác…  

“Bạn học đang đắp chăn kia, đúng, chính là em.”  

Mọi người quay đầu lại, nhìn về phía Đông Phương Anh. Micro cũng được đưa tới.  

Đông Phương Anh lập tức nuốt nước bọt, căng thẳng không chịu nổi. Nhiều ánh mắt như vậy đồng loạt nhìn chằm chằm thế, tay cầm micro của Đông Phương Anh bắt đầu run lên.  

Mai Lộ Lộ nhận ra, lập tức cầm lấy micro thay cô bạn.  

Hai người ở chung một ký túc xá, đây là lần đầu tiên Mai Lộ Lộ phát hiện hoá ra  khi có nhiều người Đông Phương Anh lại nhút nhát như vậy.  

“Nếu em được lựa chọn, em có muốn xóa bỏ những ký ức không vui trong quá khứ không?”  

Mai Lộ Lộ đáp: “Không muốn.”  

“Xem ra em đã hiểu rằng quá khứ đối với em là có ý nghĩa và giá trị.”  

“Không phải, lý do em không muốn xóa là vì không thể quên kẻ thù.”  

Mọi người lập tức bật cười.  

Thầy giáo trên bục thầm nghĩ, lứa học sinh này, người sau lại càng cá tính hơn người trước. Thầy nói: “Đây cũng được coi là một kiểu ý nghĩa vậy.”  

Mai Lộ Lộ không quá để tâm đến cách nói này.  

Dù sao thì buổi diễn thuyết này cũng là tổ chức tạm thời, không quá chuyên sâu. Cảm giác mọi người nghe xong rồi cũng quên đi.  

Không biết vì sao, đáng lẽ nên trực tiếp nói với học sinh rằng nếu bị giáo viên hoặc người lớn quấy rối thì phải lập tức tìm người đáng tin cậy để cầu cứu. Nhưng nhà trường lại né tránh vấn đề m, như thể đây là một chuyện khó nói ra.  

Ba ngày sau, toàn trường ra thông báo: Giáo viên dạy Hóa lớp 12 XXX đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp, hiện đã báo cảnh sát, chờ xử lý thêm.  

Nhưng ngay cả từ “quấy rối học sinh” cũng không được nhắc đến.  

Mai Lộ Lộ bất giác nhớ đến trấn nhỏ được bao bọc chặt chẽ bởi núi non xa xôi kia, nhớ đến dòng sông đã mang lại cho cô sự bình yên trong những lúc đau khổ nhất.  

Cô nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi. Khi chiếc xe lên đến đỉnh núi, cô nhìn xuống, cô đã không còn thấy những người từng mang đến cho cô nỗi đau nữa rồi.  

Dường như chưa từng có ai nhìn thấy những nỗi đau ấy. Trong đầu Mai Lộ Lộ lại hiện lên những con người đó, và cả những chuyện đã xảy ra.  

Trước đây cô không hiểu vì sao mình phải trải qua những chuyện đó. Rõ ràng cô không làm gì sai.  

Câu nói của thầy giáo trên bục giảng bỗng vang lên…

“Sẽ có một ngày, em sẽ hiểu rằng tất cả những gì em đã trải qua đều có ý nghĩa.”  

Trong tâm trí Mai Lộ Lộ đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ xa lạ, một suy nghĩ khiến dòng máu trong cô bất giác sôi trào.  

Có lẽ… cô sinh ra là để thay đổi tất cả những điều đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.