Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 38: Tương lai sẽ trở nên tốt đẹp hơn



Vì vụ việc liên quan đến người chưa thành niên, nên để bảo vệ quyền riêng tư của trẻ vị thành niên, chính quyền đã ẩn danh tính nạn nhân. Dù mọi người có tìm kiếm thế nào thì cũng không thể tìm ra bất kỳ thông tin nào về Đông Phương Anh.

Bởi vì cô ấy đã mãi mãi ở tuổi mười bảy, vĩnh viễn chỉ là vị thành niên.

Tuy nhiên, thông qua lời kể của người phụ nữ trong phòng thẩm vấn, một số người bắt đầu nhận ra điều gì đó.

Bôi nhọ và lăng mạ một thí sinh của một chương trình? Một học sinh trung học?

Internet có ký ức, rất nhanh sau đó có người đã tìm lại được một số ghi chép nghi vấn từ năm đó…

“Mau vào xem đi, chính con lợn béo này, nó dám mơ tưởng đến anh ấy.”

“Nghe nói đã tự sát rồi, không biết thật hay giả, nếu là giả thì mong là thật, nếu là thật thì chỉ có thể nói là đáng đời, chết đi là tốt nhất.”

“Không biết con bạn của nó lúc nào thì chết nữa, chưa ai đào ra bạn của nó là ai sao? Nó lấy đâu ra gan mà dám đánh người! Tôi tức đến mất ngủ, anh ấy đã vất vả để đi đến được ngày hôm nay, vậy mà lại bị hai con điên phá hủy.”

“Chỉ là một kẻ giả vờ kể khổ, loại gái ngành như nó thì chỉ biết bán thân thôi, tâm lý mạnh lắm, sao có thể tự sát được?”

“Chín phần mười là giả chết để gây chú ý, loại lẳng lơ thích tỏ vẻ đáng thương này sao có thể tự sát được. Chúng ta nên lắng cho tâm trạng của anh ấy thôi, anh ấy đáng thương quá rồi, không dễ gì mới được như này, sắp đến đích thì mọi thứ lại tan tành trong chớp mắt.”

“Tích đức chút đi, nghe nói là nó thật sự tự sát rồi đấy. Chắc vài ngày nữa sẽ lên báo.”

“Lên báo kiểu gì? Đưa mấy tấm ảnh đi làm gái ngành của nó lên cho mọi người hưởng lợi à?”

“Nó làm ầm lên thế này chắc chắn chỉ để rao bán mấy tấm ảnh ngày trước của nó. Giờ thì nó đã béo thành con lợn rồi, còn mà còn dám mơ làm gà, không làm gà thì cũng làm heo, không thể làm người à?”

“Chắc chắn là tự sát thật rồi, nếu là mày, mày mà thấy hình ảnh làm bộ làm tịch của mình tràn lan trên mạng, lại còn miễn phí, không ai trả tiền cho mày, rồi cả đống ảnh béo như lợn, bị chửi là xấu, là kinh tởm, người bình thường chắc chắn chịu không nổi. Nhưng đây cũng là nghiệp báo của nó thôi.”

“Xin lỗi nhé, tôi là người bình thường, tôi không chụp mấy bức ảnh như vậy. Tôi được 8 điểm ngoại hình, cao 1m65, nặng 42,5 cân, tôi sẽ không bao giờ béo như con lợn mà vẫn ăn uống thả ga, cũng sẽ không đi bôi nhọ và lăng mạ một chàng trai đang theo đuổi ước mơ. Bản thân thối nát mà còn dám đứng lên chửi người khác, gan cũng to thật đấy. Nếu không phải dạo đó anh ấy có bạn gái đứng ra làm sáng tỏ, thì không biết sự việc sẽ đi về đâu nữa.”

“Chỉ có mình tôi cảm thấy nó hơi đáng thương sao? Nó chụp mấy tấm ảnh đó khi còn chưa đủ tuổi mà, có lẽ chẳng biết gì cả.”

“Tỉnh lại đi, mày còn không hiểu à? Tao thấy nó cởi đồ trông vui lắm mà? Chết cũng đáng đời thôi, làm gái ngành chẳng phải do nó tự chọn sao? Béo như con lợn còn không được chửi hả? Giờ tao chỉ quan tâm có thể tìm ra con bạn muốn làm thẩm phán của nó không thôi? Làm bạn với loại người bị tha hóa về nhân cách như vậy, nó cũng không thể là người tốt được. Nghe nói nó học giỏi lắm, nếu mà nó thực sự vào ngành tư pháp thì đúng là một mối nguy hại. Trường Trung học số 1 bị điên rồi sao? Sao không đuổi cổ loại người này đi, muốn để người ta nói đây là lò đào tạo gái ngành à?”

“Chắc không tìm thấy bạn nó được đâu, nó thực sự đã chết rồi. Nghe em gái tôi nói, cả trường Trung học số 1 đều biết chuyện này, bọn họ hận đám dân mạng chết đi được, cảm thấy là do cư dân mạng ép chết nó, sao có thể nói cho mấy người biết bạn nó là ai chứ?”

“Cái trường này bị điên rồi, từ giáo viên đến học sinh đều thối nát cả rồi sao?”

“Cái gì mà do chúng ta ép chết? Mọi chuyện là do nó tự làm, chẳng lẽ không cho chúng ta nói?”

Mọi người càng đọc càng thấy rùng mình, đây là bài đăng cuối cùng về sự việc này, nhưng trước đó đã xảy ra những gì, vẫn chưa ai biết được.

Toàn bộ vụ việc năm đó chỉ lan truyền trong một nhóm nhỏ, chưa bao giờ thực sự xuất hiện trước công chúng, nếu nó lan ra rộng rãi, chắc chắn sẽ không ai cho phép một đám người đối xử với một đứa trẻ vị thành niên như thế này.

Rất nhanh sau đó, có người đào được những thứ từ trước đó nữa, những thứ còn kinh khủng hơn.

“[Video đã bị xóa] Mau xem nhanh đi, lát nữa có thể bị gỡ mất. Con bé này bị bóc phốt từng làm gái ngành, chụp đủ loại ảnh và video lẳng lơ.”

“Đây là cùng một người à? Trời ơi, ngay cả ông trời cũng không chịu nổi nên mới để mặt nó tởm như vậy sao?”

Trong đó có hàng loạt ảnh chụp màn hình, không thể nào nhìn nổi. Có lẽ vì khi đó quản lý mạng còn lỏng lẻo, không ai báo cáo, nên nó vẫn cứ tồn tại.

Vô số lời lẽ độc địa tuôn ra, kèm theo đó là thông tin cá nhân bị tiết lộ…

“Số điện thoại đây, ai cần thì liên hệ nhé.”

Điện thoại của Đông Phương Anh reo liên tục, những bức ảnh và ảnh chụp màn hình video mà cô không bao giờ muốn nhớ lại cứ thế được gửi tới, kèm theo đủ loại câu chữ ghê tởm…

…”Thật lẳng lơ.”

…”Sao mày còn chưa đi chết đi?”

…”Đi chết đi.”

…”Nếu tao là mày, tao không còn mặt mũi nào để sống nữa.”

…”Ba mẹ mày có biết mày chụp mấy tấm ảnh như vậy không?”

…”Bạn cùng lớp của mày thấy mấy bức ảnh này có thấy xấu hổ khi học chung với mày không?”

Những chuyện trong quá khứ cô không thể chịu nổi, còn bây giờ là hình ảnh cô chạy trên sân vận động, cô đứng trên sân khấu hát…

…”Con lợn đang chạy kìa.”

…”Nếu tao là mày, tao đã tự sát ngay tại chỗ rồi, mày lấy đâu ra can đảm để sống tiếp vậy?”

“Con lợn béo kia, mỗi ngày nhìn thấy bộ dạng xấu xí này của mình trong gương, mày không muốn chết sao?”

Cô không còn một nơi nào để trốn nữa.

Điện thoại của cô không ngừng đổ chuông.

Nhiều năm sau, cùng một số điện thoại ấy vẫn reo không ngừng.

Một người phụ nữ đi làm về, sau một ngày dài mệt mỏi, mở điện thoại ra liền phát hiện hàng chục nghìn tin nhắn chất đống…

“Làm ơn, cậu hãy sống tiếp nhé.”

“Cậu rất đáng yêu, cậu thực sự rất đáng yêu.”

“Đừng nghe bọn họ nói bậy, cậu nhất định phải sống tiếp. Tương lai sẽ trở nên tốt hơn, trong tương lai bạo lực mạng sẽ bị coi là phạm pháp, tương lai việc bảo vệ trẻ em sẽ được tăng cường.”

“Tương lai sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn, vậy nên mong cậu hãy sống tiếp nhé.”

“Lúc cậu chạy trông cậu rất đáng yêu, lúc cậu hát cũng rất dễ thương.”

“Những chuyện khi còn nhỏ không phải lỗi của cậu, đừng nghĩ nhiều nữa, hãy sống tiếp được không? Mình mời cậu đi ăn lẩu nhé.”

“Đông Phương Anh, cậu hãy sống tiếp nhé, được không?”

Người phụ nữ sững sờ. Đông Phương Anh là ai? Là chủ nhân trước đây của số điện thoại này sao? Cô ấy đã trải qua chuyện gì? Tại sao lại có nhiều người nhắn tin cho cô ấy như vậy?

Cô lên mạng tìm kiếm cái tên Đông Phương Anh. Rất nhanh sau, cô đã nhìn thấy cái tên nọ, nhìn thấy hoàn cảnh của cô gái đó, người đáng lẽ phải nhận được những thông tin này.

Người phụ nữ thở dài. Nếu như cô gái ấy có thể sống đến hôm nay, nhìn thấy những tin nhắn này thì tốt biết bao.

Vẫn có người thích Đông Phương Anh, thích một cô gái đã qua đời từ nhiều năm trước.

Có rất nhiều cô gái đã mang theo hoa đến nơi mà năm xưa Đông Phương Anh đã rời đi.

Họ trải hoa đầy mặt đất, như thể những bông hoa này có thể vượt qua thời gian và không gian để đến trước mặt cô gái tuyệt vọng ấy.

Năm mười bảy tuổi, cô gái ấy ngồi trên cây cầu, nhìn xuống dòng sông đen đang chảy cuồn cuộn bên dưới.

Dưới màn đêm, những con sóng cuồn cuộn chỉ có một màu đen kịt, không một tia sáng có thể xuyên qua. Trong mắt cô, nó cũng giống hệt như thế giới này.

Thì ra, dòng sông tràn ngập ánh nắng chưa từng xuất hiện trong ký ức của cô. Cô không xứng đáng, cô quá yếu đuối, quá vô dụng, quá ngốc nghếch.

Cô đã tự tay hủy hoại cả cuộc đời mình, còn liên lụy đến mọi người: bố mẹ, thầy cô, bạn bè trong trường, và cả người bạn thân nhất của cô, Mai Lộ Lộ.

Cô gái dùng tay véo mạnh vào phần da trên cánh tay, dường như muốn xé toạc nó đi, trên tay là từng mảng đỏ ửng, nhưng cô lại không hề cảm thấy đau.

Dòng sông đen gầm thét ngày càng dữ dội. Cô cứ nhìn mãi, nhìn mãi, đến khi cả cơ thể rơi vào trạng thái mê muội.

Lúc này, trong mắt cô chỉ còn lại dòng nước đen sâu hun hút ấy. Cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác, càng không thể thấy được nhiều năm sau, ngay tại chỗ cô ngồi hôm nay, có người đã đặt những bông hoa xuống. Những con người xa lạ ấy, họ chưa từng quen biết cô, nhưng họ mong có thể an ủi cô, chữa lành cho cô.

Năm xưa, cô chết đi giữa vô số ánh mắt thờ ơ, mang theo sự nhục mạ “con lợn béo” mà người ta gán cho.

Về sau, cô xuất hiện trong một câu chuyện, cô được vô số người lắng nghe, và trở thành Đông Phương Anh một lần nữa.

Chỉ là Đông Phương Anh mà thôi.

***

Lời của tác giả: 

Lúc tôi viết thật sự thấy rất xót xa và đau lòng, hôm nay gần như suốt cả ngày tôi đều khóc, đã sửa đi sửa lại rất nhiều lần. Tôi sẽ đợi đến khi bình tĩnh lại rồi xem có thể sửa lại hai chương này không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.