Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 45: Bé Văn Phương



Trịnh Lan nhớ đến em trai, rồi lại nhớ đến những điều tốt đẹp trước kia của em ấy. Dù sao họ cũng là người một nhà, bây giờ em trai đã mất, mà chị – người chị cả – cũng chẳng thể giúp được gì khác. Sau một đêm suy nghĩ, cuối cùng chị vẫn quyết định đưa tiền cho mẹ vay.  

Trịnh Lan cầm thẻ ngân hàng và chứng minh thư, chuẩn bị đến xem tình hình của mẹ trước. Số tiền này rất quan trọng, chị cũng phải tìm hiểu xem luật sư kia có chắc chắn hay không, không thể để mẹ bị lừa mất tiền được.  

Vừa đóng cửa lại, điện thoại của chị vang lên.  

Hiển thị cuộc gọi đến: “Em hai”.  

Trịnh Lan nghe máy, giọng điệu cáu kỉnh của em gái lập tức truyền tới: “Chị, mẹ có đến tìm chị không?”  

Là chị em lớn lên bên nhau, chị hiểu rõ tính khí của em gái mình, bèn hỏi: “Mẹ đến tìm em à?”  

“Chứ còn gì, sáng sớm nay đã đến nhà em, còn mua ít hoa quả cho em nữa. Em đã thấy lạ rồi, không ngờ mẹ còn nhớ đến em, mua hoa quả cho em.”  

“Mẹ cũng không phải…”  

Trịnh Lan còn chưa nói xong, em gái đã ngắt lời: “Kết quả là mới nói được vài câu, mẹ đã khăng khăng nói cảnh sát bao che cho em dâu, muốn đi tìm người nào đó.”  

“Em nói mẹ bị mê muội thật rồi, di thư là do em trai tự viết, video trăn trối cũng là em ấy tự quay, di chúc cũng đã được công chứng.” Em hai tức tối nói: “Có tìm ai cũng vô ích thôi.”  

“Em hai, mẹ chúng cũng hết cách rồi, bây giờ em trai không còn nữa, mẹ chỉ còn lại hai chị em chúng ta…”  

“Chị, chị là đồ ngốc à? Chị không biết Trịnh Phong giàu có đến mức nào sao? Mẹ bây giờ không có tiền trong tay, nếu con trai cưng của mẹ chịu cho mẹ nhiều hơn một chút, thì mẹ đã không đến mức này rồi.” Em hai bỗng nhận ra điều gì đó: “Chị đừng nói với em là chị định đưa tiền cho mẹ đấy nhé?”  

Trịnh Lan hơi chột dạ: “Chúng ta là người một nhà, vốn dĩ nên giúp đỡ lẫn nhau…”  

“Chị, số tiền đó là để mua nhà cho Quả Quả mà.” Em hai nhắc nhở.  

“Bây giờ Quả Quả vẫn đang ở chung với vợ chồng chị, như thế này cũng tốt, chị có thể nấu cơm cho con bé. Đợi khi nào mẹ lấy lại được tiền, mẹ sẽ trả lại cho chúng ta.”  

Em gái Trịnh Tiểu Hoa giận đến mức mắng thẳng: “Chị tại sao cứ luôn tin là mẹ sẽ trả tiền cho chị vậy?”  

“Em hỏi chị nhé, hồi trước tiền học cấp ba của Trịnh Phong, chị cho vay hai ngàn tệ, chị và anh rể đã phải gánh than suốt hơn một tháng để gom đủ học phí. Khi đó bọn họ nói là vay, đúng không? Thế sau này có trả không?”  

“Trịnh Phong nói muốn khởi nghiệp, mượn chị mười ngàn tệ, chị nghĩ mình là chị gái nên ủng hộ nó năm ngàn, sau này có tiền rồi, nó cũng chỉ trả đúng năm ngàn thôi, có phải không?”  

“Lại nói tiếp, lúc Quả Quả thi vào cấp ba, chỉ thiếu hai điểm để đỗ vào THPT số 1, cần hai mươi nghìn tệ phí chọn trường, chị tìm nó mượn tiền, nó có cho không?”  

Nghe đến chuyện cuối cùng, Trịnh Lan nói: “Lúc đó công ty của em ấy cũng gặp khó khăn, không có tiền để giúp. Thôi đừng nói chuyện này nữa, lần này không giống vậy, mẹ chỉ còn lại chúng ta.”  

“Chị có biết mẹ định dùng tiền vào việc gì không? Mẹ nghe lời một luật sư nào đó, muốn mua tài khoản seeding, muốn đối phó với Mai Lộ Lộ. Em nói cho chị biết, chị đổ tiền vào đó thật sự chẳng khác gì ném xuống sông, đến lúc đó một xu cũng không lấy lại được, đừng trách em không nhắc nhở chị.” Nói xong, Trịnh Tiểu Hoa tức giận cúp máy.  

Nhưng sau khi cúp máy, Trịnh Tiểu Hoa càng nghĩ càng tức, cuối cùng vẫn không nhịn được gọi lại. 

“Em hai?”  

“Chị còn cứng đầu hơn cả đá!” Trịnh Tiểu Hoa vẫn vì tình nghĩa chị em, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Số tiền đó, nếu mẹ bị bệnh, cần tiền cứu mạng, em không nói gì. Nhưng mẹ vay chỉ để làm những chuyện vô ích như vậy, đây đều là tiền mồ hôi nước mắt của chị, đừng vứt đi như thế.”  

“Chị nghĩ đến Quả Quả đi.” Nhắc đến Quả Quả, Trịnh Tiểu Hoa cũng cảm thấy xót xa: “Quả Quả chỉ có một tay, tìm việc đã khó, tìm người tốt để kết hôn cũng không dễ dàng. Số tiền này là chỗ dựa cho cuộc sống sau này của nhà chị.”  

“Tiểu Hoa, để chị suy nghĩ lại, em đừng tức giận nữa, lỡ huyết áp lại lên cao. Hôm nay em đã uống thuốc chưa?”  

Trịnh Tiểu Hoa thở dài: “Uống rồi. Haiz, em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi. Anh rể là người thật thà, anh ấy không nói gì, Quả Quả cũng luôn nghĩ cho chị, không nói gì, nhưng sau này thì sao? Nếu sau này mẹ không trả lại tiền, chị và anh rể cũng ngày càng lớn tuổi, lúc đó lấy đâu ra tiền nữa?”  

“Còn về phía mẹ, không phải chúng ta mặc kệ bà ấy.” Trịnh Tiểu Hoa lại thở dài: “Cảnh sát sẽ điều tra ra sự thật. Nếu đó là tiền của em trai, mẹ có thể lấy lại, em sẽ không lấy một xu. Nếu không lấy lại được, em cũng sẽ đảm bảo để mẹ không bị đói. Nhưng em sẽ không ném một xu nào xuống nước đâu.”  

“Số tiền đó không phải gió thổi đến, chị cũng không có cách nào kiếm lại từng ấy nữa đâu. Bây giờ công việc càng ngày càng khó tìm rồi.”  

Trịnh Tiểu Hoa phân tích từng chuyện rõ ràng cho chị gái nghe, đến khi đối phương đồng ý, chị mới cúp máy.  

Sau đó, Trịnh Tiểu Hoa chuẩn bị đến bệnh viện thăm Văn Phương.  

Chị suy nghĩ khác mọi người, người khác quan tâm liệu có phải Mai Lộ Lộ giết Trịnh Phong không, còn chị lại để tâm đến đứa trẻ Văn Phương này.  

Văn Phương hiện cũng đang ở bệnh viện, cảnh sát đã liên hệ với chị, bảo chị qua xem tình hình.  

Trịnh Tiểu Hoa lái xe máy tới đến bệnh viện, không thể gạt bỏ Trịnh Phong ra khỏi đầu.  

Dù sao cũng là người lớn lên bên nhau, em trai chị mất rồi, nói cảm xúc của chị không dao động là chẳng thể nào.  

Đến ngã tư, một con chó nhỏ bất ngờ lao ra, dọa chị giật mình phải lập tức dừng xe.  

Một bé gái từ bên cạnh chạy ra, vội vàng ôm lấy con chó, miệng liên tục nói: “Cô ơi, xin lỗi, cô ơi, xin lỗi.”  

Trịnh Tiểu Hoa nhìn cô bé và con chó, chợt sững người.  

Nhiều năm trước, cũng có một bé gái từng ôm một chú chó.  

Tiếng chó sủa vang lên từ căn nhà đất, Trịnh Tiểu Hoa vừa từ trên núi vác bó dây khoai lang về. Đang đổ dưới mái hiên, thì lại nghe thấy.  

Đúng là tiếng chó sủa.

Chị còn chưa kịp uống nước, đã theo tiếng sủa đến gian trong. 

Trong phòng, Trịnh Phong đang đùa nghịch với một chú chó con trông khá quen.  

Trịnh Tiểu Hoa nhận ra ngay: “Đây là chó nhà Lệ Lệ!”

Lệ Lệ là con gái của thầy giáo, ngày nào cũng ăn mặc sạch sẽ, xinh đẹp, lại còn có một con chó nhỏ màu trắng.  

Con chó nhỏ màu trắng này rất đẹp, ngày ngày đi theo Lệ Lệ.  

Trịnh Phong giật mình, quay đầu lại nhìn Trịnh Tiểu Hoa, trong mắt có chút chột dạ, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Cậu ấy tặng em.”  

Trịnh Tiểu Hoa không tin: “Sao có thể chứ? Lệ Lệ thích con chó này nhất. Có phải em trộm chó nhà người ta không?”  

“Chị phải đi méc mẹ!”  

“Đồ hay đi méc!” Trịnh Phong sợ bị méc nên cố ý dọa: “Chị mà méc mẹ, em sẽ đi méc thầy giáo nói chị chưa có hộ khẩu, đến lúc đó chị không được đi học nữa, chị là người không có hộ khẩu hợp pháp1!”  

“Không có hộ khẩu hợp pháp” là nỗi đau lớn nhất của Trịnh Tiểu Hoa. Vừa nghe thấy thì chị đã tức giận: “Không cho phép em nói!”  

“Chị chính là người không có hộ khẩu, chị chính là người không có hộ khẩu, mẹ nói rồi, nếu không phải vì sinh em ra, thì mẹ đã không sinh chị!”  

Trịnh Tiểu Hoa tức giận lao thẳng vào cậu ta.  

Chị lớn hơn Trịnh Phong bốn tuổi, cao hơn hẳn một cái đầu, lúc Hồ Quyên về đến nhà thì Trịnh Phong đã bị đánh.  

Hồ Quyên tức giận giậm chân, hùng hổ cầm lấy cây gậy bên cạnh…  

“Tao bảo mày về sớm trông em trai, mày lại còn đánh nó!”  

Trịnh Tiểu Hoa cũng hoảng sợ, lập tức bỏ chạy, vừa chạy vừa hét: “Em trộm chó nhà người ta!” Chị hy vọng mẹ có thể nghe cô nói.  

Hôm đó, từ bắp chân đến mông của Trịnh Tiểu Hoa không chỗ nào lành lặn, bị đánh sưng đỏ hết cả lên.  

Chị bị nhốt trong phòng để kiểm điểm, nằm sấp trên giường khóc.  

Rất nhanh sau đó, chị nghe thấy chị gái Trịnh Lan đi chặt củi về.  

Một gánh củi nặng bị ném xuống đất.  

“Mẹ, em trai làm sao vậy?”  

“Con bé ngốc Tiểu Hoa đánh đấy.”  

“Thế còn Tiểu Hoa đâu?”  

“Ở trong phòng kiểm điểm, tối nay nó không được ăn cơm!”  

Trịnh Lan dạ một tiếng, rồi nói tiếp: “Tiểu Phong, đi lấy cái bát lại đây, chị nhặt được nhiều sung đất2 lắm.”  

Giọng mẹ vang lên: “Vẫn là Đại Lan tốt, biết nghe lời, sao Tiểu Hoa lại chẳng biết cái gì như thế!”  

“Tiểu Hoa còn nhỏ, lớn lên sẽ ngoan thôi.”  

Trịnh Tiểu Hoa càng nghe càng khó chịu, nước mắt rơi từng giọt xuống.  

Chị cứ khóc như vậy rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.  

Sau bữa tối, Trịnh Lan về phòng, nhỏ giọng gọi: “Tiểu Hoa?”  

Trịnh Tiểu Hoa bị tiếng động làm tỉnh, vừa nhìn thấy chị gái, thì chị đã tức giận, bực bội nói: “Đừng chạm vào em!”  

“Nhỏ giọng thôi.” Trịnh Lan lấy từ trong túi ra một củ khoai lang nướng: “Em có đói không?”  

“Không đói!” Trịnh Tiểu Hoa bực bội lăn vào trong, không muốn nói chuyện với chị.  

“Còn cái này nữa.” Trịnh Lan lại lấy ra một túi vải nhỏ: “Chị để dành cho em đấy, là sung đất.”  

Những củ sung đất chín hồng tỏa ra mùi thơm ngọt ngào.  

“Mau ăn đi.” Trịnh Lan vừa nói, vừa chậm rãi bóc vỏ khoai lang nướng.  

Trịnh Tiểu Hoa do dự một lúc, cuối cùng vẫn bắt đầu ăn.  

Trịnh Lan lúc này mới lên tiếng: “Em trai còn nhỏ, em đừng đánh nhau với em trai nữa.”  

Trịnh Tiểu Hoa vừa ăn vừa nói: “Chị, nó đâu có nhỏ nữa? Nó còn biết đi trộm chó nhà người ta rồi kìa.”  

“Em trai nói không phải trộm, mà con chó tự chạy theo nó về.” Trịnh Lan nói.  

Trịnh Lan không còn đi học, đương nhiên không biết tình hình của Trịnh Phong ở trường thế nào.  

Trịnh Tiểu Hoa nhìn dáng vẻ của chị gái, tức đến mức không muốn ăn nữa.  

Trịnh Lan tưởng Trịnh Tiểu Hoa ăn không ngon miệng, liền nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ khàng đi ra ngoài.  

Rất nhanh sau đó, Trịnh Lan cầm bát đũa quay lại, đi đến bên cạnh vại dưa muối trong phòng, nhẹ tay nhẹ chân mở nắp vại, gắp ra mấy cọng rau muối.  

“Thế này sẽ ngon hơn một chút.” Trịnh Lan nói.  

Trịnh Tiểu Hoa ăn khoai lang nướng kèm với rau muối, cũng không nói gì nữa.  

“Còn sung đất nữa.” Trịnh Lan nói: “Hôm nay lúc đi chặt củi, chị nhặt được rất nhiều.”  

Trịnh Tiểu Hoa không hiểu chị mình, mỗi lần lên núi, chị gái nhặt được sung đất thì lại mang về chia cho chị và em trai, mà nhặt được trái dại cũng mang về chia nốt.  

Nếu là chị, chị sẽ ăn một mình cho xong.  

“Chị không ăn à?”  

“Chị ăn rồi, em ăn đi.”  

“Chúng ta chia đôi đi.” Trịnh Tiểu Hoa chia một nửa cho Trịnh Lan: “Em ăn khoai lang rồi, không ăn hết nhiều thế này đâu.”  

Trịnh Lan nuốt nước bọt, cũng chậm rãi ăn, những củ sung đất to, vừa ngọt vừa thơm.  

Cuối cùng, trong bóng đêm, hai chị em nằm cạnh nhau, Trịnh Tiểu Hoa nhỏ giọng nói: “Chị…”  

“Hửm?”  

“Không có gì.” 

“Ngủ sớm đi, sáng mai chị ra ngoài sớm một chút, đến lúc đó chặt củi xong sớm, buổi chiều về giúp em cắt dây khoai lang. Đợi chúng ta cắt xong thì có thể đi tìm sung đất rồi.”  

“Chị, chị thực sự không muốn đi học nữa sao?” Mông của Trịnh Tiểu Hoa vẫn còn rất đau, nhưng trong lòng chị lại không cảm thấy khó chịu như trước nữa.  

Trịnh Lan chỉ học đến lớp ba, vì nhà bận rộn, mà Trịnh Tiểu Hoa lại không chăm chỉ, ngoan ngoãn như chị, nên Trịnh Lan phải nghỉ học về nhà phụ giúp.  

Hồ Quyên cũng không yên tâm để Trịnh Phong một mình đi học, thế là cô con gái nghịch ngợm, không nghe lời như Trịnh Tiểu Hoa phải đến trường, sử dụng hộ khẩu của chị gái để đi học.  

“Không muốn, chị học không giỏi, không có khiếu học hành, em với em trai phải học hành cho tốt.”  

“Bíp…” Chiếc xe phía sau bấm còi giục giã.  

Trịnh Tiểu Hoa thoát khỏi dòng hồi tưởng, tiếp tục lái xe máy vượt qua ngã tư, rẽ ở góc đường tiếp theo. Bệnh viện nơi Văn Phương làm việc đã hiện ra trước mắt.  

Văn Phương có người đi cùng, nhìn thấy Trịnh Tiểu Hoa. Tinh thần của cô hiện tại rõ ràng không còn tốt như trước.  

Trịnh Tiểu Hoa ngồi xuống trước mặt cô, hỏi: “Cô còn nhớ mình là ai không?”  

“Tôi nhớ tôi là Mai Lộ Lộ, nhưng mọi người đều nói tôi là Văn Phương.” Người phụ nữ nói.  

Trịnh Tiểu Hoa nói: “Có lẽ cô đã có ký ức của Mai Lộ Lộ, những ký ức ấy đã lấn át ký ức thật của cô, vì Văn Phương không thể nào giao tiếp với tôi như thế này.”  

Thì ra là tự kỷ.  

“Vậy chị có biết quá khứ của tôi không?” Người phụ nữ hỏi.  

Trịnh Tiểu Hoa biết, chị biết rất rõ. Nhưng chị chỉ nói: “Cô chỉ cần nhớ rằng có ký ức của Mai Lộ Lộ sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với có ký ức của Văn Phương.”  

Năm hai mươi sáu tuổi, đến Tết, nhờ chị gái nói mà Trịnh Tiểu Hoa mới biết mẹ họ đã nhận nuôi một bé gái.  

“Cái gì cơ?” Trịnh Tiểu Hoa không thể tin nổi. Mẹ của họ, một người có tư tưởng trọng nam khinh nữ đến từng tế bào, lại đi nhận nuôi một bé gái ư?!  

“Chị đang nói đến mẹ của chúng ta? Hồ Quyên?! Chắc chắn chứ?” Trịnh Tiểu Hoa cảm thấy thế giới này đúng điên, hoặc có thể chị gái cô ấy đang gặp nguy hiểm và cố tình dùng ám hiệu báo cho chị biết?  

“Là do em trai yêu cầu.”  

“Ồ!” Trịnh Tiểu Hoa chợt hiểu ra: “Vậy thì chính xác là bà mẹ ruột của chúng ta rồi.”  

“Có thời gian thì chúng ta cũng đến xem thử đi.”  

“Thôi bỏ đi.”  

“Sao thế? Em cũng lâu rồi chưa gặp mẹ, cũng chưa gặp em trai nữa.”  

“Chị vừa nói ra hai lý do luôn rồi đấy, em vừa không muốn gặp mẹ, cũng không muốn gặp em trai.”  

“Đừng như vậy, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, giờ em trai cũng lớn rồi, biết hơn rồi.”  

Cuối cùng chị vẫn đi, đi xem đứa bé gái bất hạnh bị nhận nuôi kia.  

Cô bé gầy gò, nhỏ xíu, đôi mắt to tròn, bị nhốt trong phòng. Em trai cô ấy đứng bên cạnh, tay cầm một cây roi tre…  

“Sai một lần, đánh một cái.”  

Đứa bé dường như không hiểu gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn những dòng chữ trên tấm bảng đen.  

Thật kỳ lạ, thực sự rất kỳ lạ.

***

Chú thích:

  1. Là những người không được đăng ký trong hệ thống hộ khẩu của nhà nước, dẫn tới việc không có căn cước công dân, không được đảm bảo quyền lợi về y tế, giáo dục công lập hay bảo hiểm xã hội, khó tìm việc hay tiếp cận dịch vụ công. Trẻ em không có hộ khẩu thường là do được sinh ra không có kế hoạch. ↩︎
  2. Cây Sung Đất (Ficus tikoua) là loại cây dược liệu quý với nhiều công dụng trong y học cổ truyền. Được tìm thấy ở các vùng cao của Việt Nam, Trung Quốc và Lào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.