Quả Quả không thích cậu. Mẹ đã kể rất nhiều chuyện cậu đối xử tốt với mẹ, chẳng hạn như năm đó mẹ gặp chuyện, hoàn toàn nhờ cậu lo toan xuôi ngược.
Nhưng Quả Quả không trực tiếp trải qua chuyện năm đó. Sau này, cậu khởi nghiệp, bận rộn vô cùng, trong khi cô và bố mẹ vẫn ở quê, chỉ biết mình có một người cậu rất giỏi nhưng không tiếp xúc nhiều.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đến công ty của cậu thực tập, có cơ hội thực sự chung đụng với “người cậu giỏi giang” ấy. Nhưng chỉ mất hai tháng, cô hoàn toàn xóa bỏ nốt chút tình cảm cuối cùng dành cho cậu.
Quả Quả không kể với mẹ rằng, ở công ty cậu, cô không thể nói chuyện với cậu, không thể gọi “cậu”, càng không thể để bất kỳ ai biết mình là cháu gái của ông chủ.
Lúc đó, cậu rất thân thiện, rất hòa nhã, cậu nói thế này…
“Đây cũng là vì tốt cho cháu, để tránh bị người ta nói là nhờ quan hệ mà vào. Cậu cũng là người nhìn cháu lớn lên, bây giờ cháu đã trưởng thành, không thể như hồi nhỏ mà không biết gì được, cháu phải tự mình đối mặt với thế giới bên ngoài. Nếu cứ mãi nấp dưới sự che chở của người lớn, sẽ khó mà lớn lên được. Nhưng nếu trong công ty có vấn đề gì không giải quyết được, nhất định phải tìm cậu. Đừng quên, chúng ta là một gia đình.”
Lời nói này nghe thật tốt biết bao.
Nghe thì không có vấn đề gì cả. Lúc ấy, cô vừa bước chân vào xã hội, đã tin rằng cậu đối xử với mình rất tốt.
Khi đó, cô cũng ở ký túc xá nhân viên, chưa bao giờ nói với ai rằng cậu chính là ông chủ của công ty. Cô sợ mất mặt, cũng sợ làm cậu khó xử. Nhưng mọi người đối xử với cô cũng khá tốt, vì cô chỉ còn một tay, nên làm việc vô cùng chăm chỉ, sợ mình làm ít hơn người khác.
Trong quý đầu tiên, cô thậm chí còn trở thành nhân viên xuất sắc của bộ phận hậu cần.
Cô đứng trên sân khấu, cậu sẽ đến phát giấy khen cho mọi người. Cô háo hức nhìn cậu, mong thấy vẻ ngạc nhiên của cậu, nhưng thứ cô nhận lại chỉ là sự tức giận cực độ của đối phương .
Cơn giận đó giống hệt như dáng vẻ cô rừng có khi xưa. Hồi đó, có người độc ác cắt rời ống tay áo bên phải của cô, để lộ phần cánh tay bị cắt cụt đến tận gốc. Khi đó, cô tức giận, căm phẫn, còn có chút nhục nhã và tuyệt vọng.
Cô vốn định gọi một tiếng “cậu”, nhưng khi đến lượt nhận giải, cô chỉ máy móc đứng đó. Cậu thậm chí còn cố ý ôm người bên cạnh để thể hiện sự thân thiện với nhân viên.
Cuối cùng, trong bức ảnh chụp tập thể, cậu đứng ở vị trí xa cô nhất.
Chụp ảnh xong, cô lặng lẽ theo sau cậu, đi vào văn phòng của cậu.
“Cậu…”
“Ở công ty đừng gọi thế.”
“Vâng ạ.” Cô nhìn bàn làm việc gỗ đỏ sạch sẽ gọn gàng của cậu, trên đó có một chấm đen nhỏ: “Giám đốc Trịnh, tôi muốn chuyển công việc.”
“Cũng được. Công ty đông người, quan hệ phức tạp, không thích hợp với cháu.” Cậu nói.
Lúc đó, Quả Quả chợt nhận ra. Không phải cậu sợ người khác nghĩ cô nhờ quan hệ vào làm, mà là vì trong công ty của cậu, rất nhiều nhân viên đều là bạn đại học của cậu, ai cũng biết, thậm chí còn lấy đó làm niềm tự hào.
Cậu chỉ là không muốn có bất kỳ quan hệ nào với cô.
Cậu cảm thấy cô làm cậu mất mặt mà thôi.
Một doanh nhân thành đạt có một cô cháu gái tàn tật. Cậu thấy mất mặt mà thôi.
Lúc đó, cô hiểu ra mối quan hệ giữa cậu và gia đình mình. Mối quan hệ đó mãi mãi giống như lúc cô còn học tiểu học, mỗi khi cậu gọi điện về nói thiếu tiền, mẹ lại dẫn cô vào thành phố, mang tiền và ít thịt hun khói cho cậu. Hai mẹ con đứng từ xa, chờ ở bên ngoài tòa nhà cao lớn.
Bởi vì, mẹ cô chỉ là một phụ nữ nhà quê, còn cô chỉ là một người tàn tật. Hai người không thể làm cậu mất mặt.
Nhưng bây giờ, Quả Quả cảm thấy những chuyện đó không còn quan trọng nữa. Chỉ cần có thể có lại tay phải, cô thậm chí sẵn sàng để mẹ đưa số tiền đó cho bà ngoại.
Cả đêm Quả Quả không ngủ. Trong đầu cô toàn là chiếc tay giả của ngày hôm sau. Đã rất lâu rồi cô không nhìn thấy mình có hai bàn tay.
Khi còn nhỏ, trước khi gặp chuyện, cô từng có ảnh chụp. Nhưng sau này, cô đã xé hết.
Tối đó, cô nằm bên cạnh mẹ…
“Hồi đó con thật ngốc, chỉ có một tay mà cũng muốn xé ảnh, con vừa cắn vừa xé.” Quả Quả rất ít khi nhắc đến chuyện năm đó với mẹ, nhưng bây giờ cô cảm thấy như được giải thoát: “Mẹ, con xin lỗi. Lúc đó con không nên nói những lời khiến mẹ đau lòng.”
Năm Quả Quả bảy tuổi, vết thương đau nhức, da thịt mọc lên từng chút một, vừa ngứa vừa đau. Nhưng cô còn quá nhỏ, không chịu đựng nổi chuyện này. Ở quê lại không có bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, cô mất kiểm soát, liên tục cào vào vết sẹo, như thể mong rằng từ đó có thể mọc ra một cánh tay mới.
Trịnh Lan không cho cô cào, cô liền vừa khóc vừa làm loạn.
Trịnh Lan nhớ lại khoảng thời gian đó, con gái bị tàn tật, ai cũng nói cuộc đời nó coi như chấm hết, nước mắt chị lại trào ra: “Là mẹ có lỗi với con mới đúng. Nếu mẹ khấm khá, con đã không phải chịu nhiều khổ cực như vậy.”
“Giờ ổn cả rồi.” Trịnh Lan lau nước mắt, cả đêm chị không ngủ được.
Một hai năm đầu sau khi con gái gặp chuyện, chị cũng từng nhiều đêm không ngủ nổi. Mỗi lần nghĩ đến chuyện mai sau con phải làm sao, trái tim chị như bị thứ gì đó cào xé.
Nhưng bây giờ, nguyên nhân mất ngủ đã khác: Đó là niềm vui. Một niềm vui mỗi phút mỗi giây đều lớn dần lên. Nhưng cuối cùng, niềm vui trong lòng đó lại bắt đầu biến thành lo lắng…
Liệu có biến cố gì khác không?
Ngày mai đến viện nghiên cứu, liệu họ có nói là nhầm lẫn không? Hay liệu có nói là không phù hợp không?
Mẹ con hai người cùng chung tâm trạng ấy. Thế nên sáng hôm sau khi bước ra khỏi nhà, sự vui sướng cuồng nhiệt trong lòng hai người lại biến mất, thay vào đó là chút lo âu mơ hồ.
Viện nghiên cứu mở cửa lúc 9 giờ sáng. Hai người đã đến từ 7 giờ, ngồi trên hàng ghế bên ngoài.
Quả Quả lại bắt đầu tìm kiếm…
“Có ai đã đặt trước loại tay giả mới nhất nhưng cuối cùng phát hiện không phù hợp không?”
Quả nhiên, cũng có người khác đặt câu hỏi này.
Dưới phần bình luận toàn là…
“Không thể nào, lý do khó đặt trước là vì đây là hàng thiết kế riêng cho bạn.”
“Không đâu, yên tâm đi, đến giai đoạn cuối cùng thì cứ đi thôi.”
“Chỉ cần đến giai đoạn cuối rồi thì chắc chắn không có vấn đề gì nữa.”
Quả Quả thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại thấy một bình luận khác giữa rất nhiều bình luận…
“Cũng không chắc đâu, tôi có một người thân đã đến giai đoạn cuối cùng, nhưng cuối cùng lại bị phản ứng đào thải.”
Toàn thân Quả Quả chợt cảm thấy khó chịu, lo lắng sẽ xảy ra tình huống như vậy.
Dù phần lớn mọi người đều không gặp phải, nhưng Quả Quả cảm thấy bản thân rõ ràng không phải là người may mắn.
Thời gian cứ chậm chạp trôi qua trong sự thấp thỏm, từng giây từng phút như dài vô tận.
Cho đến khi nhân viên bước vào.
Quả Quả được mời vào trong, cô điền vào bảng thông tin, còn mẹ cô đứng bên cạnh thì bối rối, cố gắng tỏ ra thân thiện với nhân viên…
“Các bác sĩ vất vả rồi.”
“May mà có cậu của Quả Quả.” Trịnh Lan không biết nên nói gì, nhưng lại cảm thấy mình cần phải nói gì đó: “May mà nó đặt trước cho.”
Quả Quả đang điền thông tin trên máy tính, cô ngước mắt lên thì thấy mục “Người đặt trước”…
“Mai Lộ Lộ.”
Trịnh Lan vẫn tiếp tục nói, cố gắng giảm bớt sự lo lắng của mình: “Đây là em trai tôi đặt trước lúc còn sống, giờ nó mất rồi, di sản để lại cho vợ nó, sau này vợ nó có đòi lại không?”
Nhân viên – một cô gái trẻ – đáp: “Không đâu.”
“Vậy thì tốt.” Trịnh Lan thở phào nhẹ nhõm.
Nhân viên nói tiếp: “Đây là do Mai Lộ Lộ đặt trước, dù tài khoản thanh toán là tài khoản cá nhân của sếp Trịnh, nhưng sẽ không ai đòi lại.”
Câu này có thể hiểu là…
Người đặt trước là Mai Lộ Lộ. Nếu Mai Lộ Lộ chết mà Trịnh Phong còn sống, vì tài khoản thanh toán là của Trịnh Phong, nên Trịnh Phong có quyền đòi lại.
Nhưng giờ Mai Lộ Lộ vẫn sống, còn Trịnh Phong đã mất, toàn bộ tài sản của Trịnh Phong thuộc về Mai Lộ Lộ, đương nhiên Mai Lộ Lộ có toàn quyền quyết định tài sản đó.
Quả Quả bỗng có một cảm giác kỳ lạ, Mai Lộ Lộ đặt trước sao?
Cô và Mai Lộ Lộ chẳng quen biết gì cả, cô chỉ nhớ đối phương là một người phụ nữ cao ráo, lạnh lùng, có một đôi mắt rất đẹp. Nhưng mỗi lần cô chỉ dám lén nhìn, không dám chạm mắt đối phương vì sợ sẽ thấy sự ghét bỏ trong ánh mắt ấy.
Cô chỉ gặp đối phương hai lần, mỗi lần đều thấy cậu mình mỉm cười lấy lòng Mai Lộ Lộ.
Điều đó khiến cô cảm thấy Mai Lộ Lộ là một người khó gần.
Nhưng đối phương lại giúp cô đặt trước cánh tay giả này.
Quả Quả nhanh chóng nhìn thấy tay giả của mình, cô không kìm được mà chạm vào: thật đến đáng sợ. Có thể nhìn thấy cả đường vân da, sờ vào có cảm giác giống hệt tay trái của cô.
Việc lắp tay giả mất bốn tiếng đồng hồ, nhân viên nhiều lần đảm bảo rằng sẽ không có bất kỳ vấn đề gì, bảo cô cứ yên tâm, nhưng cô không thể. Trong đầu cô toàn là hình ảnh cậu và Mai Lộ Lộ.
Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy đây là quyết định của Mai Lộ Lộ, còn cậu có lẽ thậm chí còn không biết. Vì cơ thể không lành lặn, từ nhỏ cô đã rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác.
Dù nhân viên tiếp đón họ đã cố che giấu cảm xúc của bản thân, nhưng Quả Quả vẫn cảm nhận được, khi mẹ cảm ơn cậu, nhân viên ấy hơi khinh thường.
Khi bước ra khỏi phòng điều trị, tay áo bên phải của cô không còn trống rỗng nữa.
Quả Quả đưa tay phải ra, khoác lên tay mẹ: “Mẹ, mẹ xem này, linh hoạt lắm.”
Như thể cô chưa bao giờ mất đi cánh tay này, như thể những ký ức đau khổ suốt mười mấy năm qua chưa từng tồn tại.
Trịnh Lan lập tức bật khóc: “Tốt rồi, cuối cùng cũng tốt rồi.”
Trịnh Lan nói: “Chúng ta đi gặp cậu con nhé.”
“Mẹ, con nghĩ có thể đây không phải ý của cậu.”
Trịnh Lan nói: “Sao có thể không phải? Mẹ đâu có quen với mợ con, không phải cậu con nói thì sao cô ta lại đặt trước giúp con được? Dùng cũng là tiền của cậu con mà.”
“Con đừng nghe dì hai con nói xấu cậu con. Lúc con gặp chuyện, cậu con đã chạy đôn chạy đáo giúp đỡ con, còn đi nhờ bạn học đại học làm luật sư để kiện tụng, sau đó cái công viên giải trí khốn kiếp ấy mới chịu bồi thường một trăm nghìn tệ. Cậu con lại đi vay thêm năm mươi nghìn tệ.”
Trong mắt chị, Trịnh Phong mới thực sự là người thân của gia đình, Trịnh Phong là cậu của Quả Quả, vậy làm sao có thể không thương yêu cháu gái mình? Chị vẫn nhớ lúc đó công ty của Trịnh Phong mới khởi nghiệp, vì lo cho Quả Quả mà trì hoãn rất nhiều việc.
Trịnh Lan nhắc đến chuyện này rồi lại nhớ đến chuyện khác: “Mẹ chuẩn bị đi xem chuyện luật sư mà bà ngoại con nói.”
“Mẹ, mẹ định đưa số tiền đó cho bà ngoại à?”
“Cậu con mua cho con tay giả này, số tiền đó so với cái này còn kém xa.”
Quả Quả nhìn tay phải của mình, không tìm ra lý do để từ chối.