Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 6: Những điều về thầy giáo mới



Dư Minh, tốt nghiệp đại học danh tiếng, trước kia từng là giáo viên ở một trường cấp 2 trọng điểm tại thị trấn. Sau đó gã thi đậu cao học, rồi tốt nghiệp xong, gã bắt đầu khởi nghiệp, và cuối cùng trở thành một doanh nhân nổi tiếng. Ngoài ra Dư Minh còn một nghề khác, nắm bắt được cơ hội kinh doanh trong thời đại internet bùng nổ, gã trở thành giảng viên dạy học trực tuyến, và hiện là một người có tầm ảnh hưởng lớn với hàng triệu người hâm mộ.

Cảnh sát Lý đang xem xét hồ sơ của người bị hại trong văn phòng.  

Người này tử vong cách đây ba ngày, cái chết vô cùng thê thảm. Dư Minh bị một người phụ nữ không hề quen biết sát hại. Sau khi giết gã, người phụ nữ này đã hút một điếu thuốc tại hiện trường, rồi tự mình gọi điện báo cảnh sát.  

Nhưng cho đến hiện tại, không ai hiểu động cơ gây án của người phụ nữ đó là gì.  

Cảnh sát Lý cau mày, bà nghĩ đến thầy Dư trong ký ức của Mai Lộ Lộ. Liệu Dư Minh có phải là thầy giáo tiểu học của Mai Lộ Lộ không? Nhưng tại sao trong hồ sơ cá nhân của Dư Minh lại không tìm thấy thông tin này?  

Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?  

“Nói về chuyện này thì khó nắm.” Mai Lộ Lộ hầu như không nhắc đến tên người kia nữa.  

“Phần lớn trẻ con thường có tâm lý sùng bái tự nhiên đối với người lớn, đặc biệt là những đứa trẻ thiếu sự quan tâm của bố mẹ.” Trong phòng thẩm vấn, giọng nói của Mai Lộ Lộ không còn vui vẻ như trước.  

“Lúc nhỏ, thầy Dư là người trưởng thành tốt bụng nhất trong số những người mà tôi từng gặp. Khi ấy, tôi cực kỳ ngưỡng mộ con gái của thầy, nhưng tôi không biết thầy và vợ đã ly hôn, và vợ của thầy còn không cho thầy gặp con gái.”  

“Thầy ấy tên đầy đủ là gì?”  

“Dư Minh.”  

Ngày hôm đó, khi Dư Minh bước ra thì trời đang mưa lớn. Các học sinh khác trong trường đã lần lượt được đón về. Ở một góc của tòa nhà giảng dạy, vẫn còn một cô bé.  

Cô bé đứng một mình, đôi mắt sáng ngời nhìn ra cơn mưa bên ngoài, thỉnh thoảng đưa tay ra hứng những giọt mưa bay vào. Chỉ trẻ con mới có tâm trạng như vậy.  

Dư Minh thoáng khựng lại, rồi bước đến gần, hỏi: “Mai Lộ Lộ?”  

Mai Lộ Lộ quay lại, nhìn thấy người thầy mình yêu mến, đôi mắt cô sáng lên, lễ phép chào: “Em chào thầy ạ.”  

“Mẹ em không đến đón em hả?”  

Mưa hôm nay là mưa dông. Buổi sáng trời vẫn còn nắng nên các học sinh không mang theo ô, nên thành ra bây giờ là hầu hết được phụ huynh đến đón.  

Mai Lộ Lộ ngại ngùng nói mẹ có đến đón, nhưng vì em trai không giúp cô xin nghỉ nên hai chị em đánh nhau. Kết quả mẹ thấy em trai bị đánh thì nổi giận đùng đùng, cuối cùng chỉ đón mỗi em trai về.  

Thầy Dư nói: “Nhà em có xa không? Hay là để thầy đưa em về nhá?”  

“Không cần đâu ạ.” Mai Lộ Lộ không muốn làm phiền một người thầy tốt như vậy. Hơn nữa cô càng sợ thầy đưa cô về nhà, mẹ cô trách mắng cô trước mặt thầy, rồi sau đó chắc chắn mẹ sẽ nói là cô không ngoan các kiểu hơn.  

Tiểu Mai định chờ mưa tạnh rồi mới về, nhưng giờ cô lại sợ thầy cứ khăng khăng đưa mình về, thế là cô đội cặp lên đầu rồi chạy vào mưa.  

Nhưng Tiểu Mai mới chạy được vài bước, thì đã có một chiếc ô che lên đầu.  

“Thầy tiện đường đưa em một đoạn.” Thầy Dư cầm lấy cặp sách của cô, bước tới rồi nói.  

Mặt Tiểu Mai đỏ lên, càng lo lắng không biết lúc nữa mẹ nói với thầy giáo chuyện mình ở nhà không ngoan lại còn đánh em thì làm thế nào?

Thầy Dư hỏi thêm: “Thầy có một cô con gái tầm tuổi em, nhưng thành tích học của nó không giỏi bằng em đâu.”  

Nghe đến thành tích, Tiểu Mai thoáng tự hào. Điều cô tự hào nhất là sự thông minh và kết quả học tập xuất sắc của mình. Cô bắt đầu nói liến thoắng như máy: “Ban đầu em cũng học không giỏi đâu, em từng thi được 6 điểm đấy.”  

“Thật sao?” Thầy Dư tỏ vẻ rất ngạc nhiên, hỏi: “Em mà cũng từng thi được 6 điểm hả? Thầy cứ nghĩ em học giỏi từ đầu rồi chứ.”  

Tiểu Mai càng thêm tự hào. Trước giờ chưa có người lớn nào lắng nghe cô nói nghiêm túc như vậy, hệt như cô cũng là người quan trọng như em trai: “Em chưa từng đi học mẫu giáo. Năm lớp 1, lúc mới bắt đầu học, em còn không biết thi là gì, cứ nghĩ đó là mọi người tụ tập để sưởi ấm.”  

Thầy Dư bật cười. Bên ngoài trời mưa lớn, Tiểu Mai giẫm chân trong nước, trên gương mặt non nớt tràn đầy niềm vui: “Vì em không học mẫu giáo nên lúc đầu em ngồi ở mấy hàng ghế cuối, thành ra không nhìn thấy bảng. Lần thi đầu tiên, em chẳng hiểu gì cả, chỉ được có 6 điểm.”  

“Vậy sau này em làm sao để hiểu được bài?” Giọng thầy Dư hơi khoa trương.  

“Sau khi nghe hai tiết, em hiểu được cách đọc phiên âm, rồi thì hiểu hết luôn.” Tiểu Mai nói.  

“Em đỉnh thật đấy.” Thầy Dư khen ngợi: “Giá mà con gái thầy thông minh được như em thì tốt biết mấy rồi.”  

Tiểu Mai hơi ngại ngùng. Tiểu Mai – từ trước đến nay luôn kiêu ngạo tự mãn, cho rằng không ai có thể hơn mình – đã lần đầu tiên nói lời an ủi người khác: “Có lẽ bạn ấy chưa tập trung vào việc học. Nếu bạn ấy chăm chỉ học, chắc chắn cũng sẽ học giỏi thôi ạ.”  

Hai người bước trên đường phố. Trên đường, các bạn nhỏ khác đang đi bên cạnh bố mẹ mình. Có bạn thì tự cầm một chiếc ô nhỏ, mẹ cầm một chiếc ô lớn, nhìn là biết họ là một gia đình. 

Còn một số bạn lại đi chung ô với bố mẹ.  

Tiểu Mai đi bên cạnh thầy giáo. Dù ô của thầy khá lớn nhưng nước mưa vẫn bắn vào người cô, thế nhưng cô vẫn rất vui vẻ.  

Cho đến khi trong cơn mưa vang lên một giọng nói… 

“Mai Lộ Lộ.”  

Mai Lộ Lộ ngẩng đầu lên thì thấy mẹ mình đang cầm ô đi về phía này.  

Dù mẹ cô đang giận, nhưng sau khi về nhà thấy trời vẫn mưa, nên bà quyết định quay lại đón con gái.  

“Lại đây mau, sao lại làm phiền thầy giáo thế hả?”  

Mai Lộ Lộ sợ thầy Dư và mẹ nói chuyện với nhau, nên vội vàng chạy vào dưới ô của mẹ.  

Nhưng đã không kịp nữa rồi.  

Thầy Dư nói: “Tôi thấy cháu một mình ở trường không có ai đón nên mới định đưa cháu về.”  

Mẹ nghe vậy thì cảm thấy như thể thầy giáo đang trách móc mình vì không đón con gái, thế là bà lập tức đáp: “Nó đánh nhau với em trai, làm em chảy máu mũi. Tôi bảo nó xin lỗi mà nó không chịu, thế là tôi giận quá…”  

Tiểu Mai đỏ bừng mặt: “Là do em không giúp con xin phép nghỉ học, nó còn mách cô chủ nhiệm rằng con trốn học đi bắt cá dưới sông, làm con bị cô chủ nhiệm mắng.”  

“Mày nói bậy gì thế!” Mẹ cô quát.  

Thầy Dư nhìn Tiểu Mai, Tiểu Mai ấm ức sắp khóc đến nơi rồi. Thật ra, cô không hề muốn đánh em trai, nếu em không gây sự trước, cô chắc chắn sẽ không làm vậy.  

Thầy Dư lên tiếng: “Chắc là em trai không giúp xin phép thật. Hôm nay cháu nó còn bị cô chủ nhiệm mắng đấy.”  

Thầy Dư khéo léo nói: “Mẹ Mai Lộ Lộ, đôi khi trẻ con sẽ nói dối. Phải sửa từ nhỏ, không thì lớn lên sẽ khó thay đổi.”  

Mai Lộ Lộ lập tức hiểu, thầy đang ám chỉ em trai cô nói dối.  

Mặt mẹ Mai Lộ Lộ thoáng vẻ xấu hổ, bà chỉ có thể nói: “Để tôi về hỏi lại nó.”  

Thầy Dư nhìn Mai Lộ Lộ. Mai Lộ Lộ mặc áo ngắn tay màu trắng, sau khi bị mưa làm ướt, chiếc áo dính vào cơ thể nhỏ bé gầy gò, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.  

Mai Lộ Lộ vui vẻ vẫy tay chào thầy, trên gương mặt bầu bĩnh thoáng chút vui vẻ: “Tạm biệt thầy Dư, cảm ơn thầy đã đưa em về!”  

“Tiểu Mai, mai gặp lại. Về nhà nhớ nghiêm túc làm hết bài tập nhé.”  

“Em đã làm xong hết ở trường rồi ạ.” Tiểu Mai ưỡn ngực, tự hào nói.  

Thầy Dư cười tít mắt vẫy tay chào, ánh mắt dõi theo bóng dáng cô bé nhảy nhót vui vẻ trong mưa dần khuất xa.  


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.