Hạnh Phúc Mong Muốn - Thụ Linh Lung

Chương 102: Ngoại truyện 1



Tại một thị trấn nhỏ phía tây nam thành phố Y, ánh nắng tháng ba ấm áp chiếu qua cửa sổ vào người phụ nữ bụng kềnh càng đang tựa người vào chiếc ghế, hai tay khua khoắng trên bàn phím laptop trước mặt. Dưới âm thanh gõ phím đùng đùng, đoạn văn bản nhanh chóng xuất hiện trên màn hình.

[Đây chính là hạnh phúc vững chắc mà tôi mong muốn...]

Gõ xong những chữ này, người phụ nữ hít một hơi thật sâu, cũng không vội thở ra mà mím môi, nín thở, ánh mắt nhanh chóng quét qua những chữ cuối cùng trên màn hình, xác định không có lỗi gì mới thở ra một hơi, vặn vặn cái cổ cứng ngắc, nghe tiếng “lục cục” quen thuộc như xương vỡ bên tai, haiz, di chứng của việc ngồi lâu gõ chữ là vậy đó.

Đẩy laptop qua một bên, tìm một vị trí thoải mái, nửa nằm nửa ngồi, đưa tay khẽ vuốt cái bụng tròn xoe, theo lệ thường lại bắt đầu nói chuyện với bảo bảo:

“Bảo bảo, con thấy mẹ lợi hại không! Trước thời hạn 1 tháng đã hoàn thành nhiệm vụ! Mẹ chưa tính đến việc viết tiếp một cuốn mới, 2 tháng tới, mẹ đã có thể toàn tâm toàn ý đón con ra đời rồi! Bảo bảo có thấy vui không? Trong mắt mẹ chỉ có con thôi!... Cái gì? Con không tin à? Hừ bé con, mở mắt ra mà nhìn này, hơn nửa năm qua, bên cạnh mẹ chỉ có con, sau này con cũng chỉ có thể đi theo mẹ, đi với mẹ mới có sữa ăn, biết chưa? Ha ha…”

Gần trưa, cô có chút mệt, buổi sáng cô đã ăn 2 cữ, bây giờ cô ăn thành nhiều bữa nhỏ nên chưa thấy đói.

“Bạn học Tiểu Ái!” Cô cất cao giọng.

“Đây!”

“Mở nhạc thai giáo”

Âm nhạc nhẹ nhàng êm dịu phát ra, người phụ nữ thoải mái nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Khung cảnh thay đổi, người phụ nữ xuất hiện trong quán cà phê, người đàn ông đối diện vẫn thường hay tranh cãi với cô, đang tranh luận một cách vô tâm.

Người phụ nữ: “Nếu người phụ nữ anh không thích mà lại mang thai con của anh, anh sẽ làm gì?”

Người đàn ông: “Tiểu tỷ tỷ, cô nhìn tiểu gia tôi giống như một tên yếu đuối đáng thương vô lực sao? Không thích thì làm sao lên được? Không lên được thì sao có thể làm cho người ta mang thai? Cô cho rằng tiểu gia tôi có biệt danh “Tống tử Quan Âm” à?”

Người phụ nữ: “Thì đã nói là giả thiết, nếu như, chẳng may!”

Người đàn ông ngửa mặt 45 độ nhìn trời cau mày, như đang suy nghĩ, sau đó bĩu môi lắc đầu: “Không được, đã không thích người phụ nữ kia thì không thể nhận, còn đứa trẻ… chỉ có thể… ặc!” hắn làm động tác chém đầu: “Đàn ông có thể khắp nơi lưu tình, nhưng không được gieo giống khắp nơi, nếu không tôi sẽ chết rất khó coi, không được không được!” người đàn ông làm bộ rất sợ hãi, cả người run lên, liên tục lắc đầu.

Khung cảnh lại thay đổi.

Người phụ nữ ở nhà gõ chữ, điện thoại báo có tin nhắn, cầm lên mở ra xem.

Diệp tiểu gia: [Cứu mạng cứu mạng! Mau tới cứu mạng! Cà phê Vi ngữ phòng số 3!]

Người phụ nữ do dự mấy giây rồi đứng dậy thay quần áo.

20 phút sau, phòng số 3, cà phê Vi ngữ.

“Diệp Khanh, cái đồ cặn bã này, anh lại đến đây, để tôi xem lần này anh định chạy đi đâu! Tôi cực khổ sinh con cho anh, anh lại chạy đến đây uống cà phê với cô ta à? Nhìn xem hôm nay tôi có diệt anh không!” Trong tay người phụ nữ vẫn là chiếc túi xách, bắt đầu vung lên đập loạn xạ, bị người đàn ông nắm lấy hai vai kéo ra ghế sofa, đồng thời vội vàng ra hiệu cho cô gái kia rời đi, nguy cơ cứ như vậy bị giải trừ.

“Trong túi cô để cục gạch đấy à? Nặng thật đấy, định đập hư tiểu gia tôi luôn sao?” Diệp Khanh đỡ vai Tống San San để cô ngồi vững trên ghế, sau đó buông tay, đưa trả túi xách cho cô: “Chị gái, chúng ta chỉ giả bộ thôi, chứ cô đập tôi hỏng thật là cô phải nuôi cả đời đó, ha ha!”

Tống San San tức giận liếc hắn một cái, đưa tay chỉnh lại đầu tóc, quần áo vừa bị kéo rối bời.

“Hiểu rồi!” Diệp Khanh ấn chuông, người phục vụ bước vào rất nhanh.

“Một ly latte!”

“Không cần, một ly nước chanh là được rồi”, Tống San San sửa sang lại đầu tóc quần áo, mỉm cười nói với người phục vụ.

Người phục vụ cùng Diệp Khanh có chút sửng sốt, Tống San San gật đầu, người phục vụ liền rút lui.

“Chị San San, chị sao thế? Cai rồi à? Có nghị lực! Tại hạ bội phục!”

Người phục vụ rất nhanh mang một ly nước chanh đến, Tống San San uống mấy hớp, ổn định lại tâm trạng.

“Tháng này là lần thứ mấy coi mắt rồi? Tôi sắp trở thành nhân viên cứu hộ rồi đấy! Cậu không cân nhắc trả lương cho tôi à? Tôi nói này, bằng không cậu cứ chọn đại một người phù hợp đi, chỉ cần bề ngoài không tệ, gia thế tương đồng, cắn răng, nhắm mắt đi lĩnh chứng, còn hơn là sống vật vã như thế này!”

Chân mày Diệp Khanh nhíu lại có thể kẹp chết một con ruồi:

“Tôi nói này tiểu tỷ, cô không biết kết hôn đáng sợ như thế nào đâu! Cô nghĩ là Tiểu Lâm… à không, Tiểu Tĩnh Tĩnh, cô nghĩ là ai cùng giống như Tiểu Tĩnh Tĩnh cùng chồng cô ấy sao? Cô không biết đại ca, nhị ca nhà tôi đều là coi mắt rồi kết hôn, mấy người kia trước khi cưới là con cừu nhỏ, sau khi cưới trở thành mẫu dạ xoa hết cả! Trong nhà bị bọn họ làm náo loạn hết, người ngoài không biết nhìn vào còn tưởng nhà tôi đang độ kiếp thăng thiên đấy! Tấm gương sáng loáng trước mặt như thế, tôi tuyệt đối không dẫm vào vết xe đổ đó!”

Cảm giác buồn nôn trào lên, Tống San San vội uống hai ngụm nước chanh để đ.è x.uống, may quá, chặn được rồi.

“Vậy cậu nhanh chóng tìm một người yêu đi, chạy được mùng một cậu nghĩ cậu trốn được ngày rằm à? Chẳng lẽ cậu…” Tống San San bĩu môi, ánh mắt quái dị quét từ trên xuống dưới người đàn ông.

Diệp Khanh cảnh giác hai tay ôm ngực, hai chân co lên cuộn tròn thành một khối trong góc sofa, trên mặt là vẻ sợ hãi: “Cô, cô, cô nghĩ gì vậy? Tiểu gia tôi được sinh ra dưới hồng kỳ đó! Hậu duệ rõ ràng, sức khoẻ đàng hoàng đó!”

Tống San San khinh thường hứ một tiếng: “Tôi nói cái gì? Tôi không có nói gì nhé. Bằng chứng đâu…”

“Cô! Tôi phải nói với chị Tiểu Tĩnh, cô ăn hiếp tôi!”

“Ừ, nhanh đi tố cáo đi, tranh thủ nhìn xem sữa bột còn hay không, tôi mua cho cậu một hộp”

“Tiểu thư tỷ tỷ này, cô có biết tại sao cô không gả đi được không? Quay về soi gương nhìn thật kỹ cái miệng của mình đi, không khác gì khẩu AK47 đâu!”

Khung cảnh lại thay đổi, không biết là lần thứ mấy tới cứu hộ.

“Mẹ tôi cuối cùng cũng chấp nhận đây là lần xem mắt cuối cùng, biết tại sao không?” người đàn ông xoa xoa tay cười quỷ dị.

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi đã nổi danh trong vòng các bà cô của bà rồi! Tiếng xấu vang xa! Ha ha! Không có ai nguyện ý đưa con gái đến lãng phí thời gian với tôi. Thấy chưa, tôi đã nói là tôi sẽ thắng mà!” Diệp Khanh duyên dáng uống một ngụm cà phê, ừ, cà phê hôm nay đặc biệt thơm ngon!

“Vậy cậu… cứ độc thân như vậy à?” trong giọng nói có phần dò xét.

“Độc thân có gì không tốt? Bây giờ tôi có công việc nhàn hạ, không phải lo nghĩ chuyện ăn uống, không phiền não chuyện đàn bà, quá là thích đi, đời tôi thế là viên mãn rồi! Này, đừng có nói tôi, cô chẳng thế à? Cô cũng độc thân phải không? Hai ta như vậy tốt biết bao, đều độc thân, không có gì ràng buộc, rảnh thì hẹn nhau uống một ly tán gẫu, chờ sau này già rồi tôi sẽ chuyển đến cạnh nhà Tiểu Tĩnh Tĩnh, bốn người chúng ta có thể góp thành một bàn mạt chược, còn có thể chiếu cố lẫn nhau, rất tốt, rất tốt!”

Người phụ nữ yên lặng một lúc, chậm rãi gật đầu, trong miệng khẽ nói: “Đúng vậy, như vậy, rất tốt…”

“Hả? Cô nói gì? Nhỏ quá tôi không nghe thấy”

“Không có gì, rất tốt”

Sau đó khung cảnh chuyển đến sân bay, người phụ nữ bước đến trước cửa kiểm tra an ninh để lên máy bay, quay lại nhìn, chỉ toàn thấy người xa lạ. Cô từng bước đi trên con đường cô độc, à, không tính là cô độc, bởi vì trong bụng cô đang có một mầm sống, đồng hành cùng với cô, cô không còn cô độc.

**

Ngoài cửa sổ, ánh nắng ấm áp từ từ di chuyển vào trong góc, người phụ nữ mở mắt, trước mặt chính là cái bụng tròn trịa của mình, đang rất yên tĩnh, nhất định là một bảo bảo ngoan ngoãn. Trừ lúc đầu mang thai có ốm nghén một chút, còn thì cô không hề có cảm giác khó chịu nào, các bác sĩ đều hâm mộ cô có thể chất không tệ.

Hơn nửa năm qua, Diệp Khanh thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của cô, nhưng đều là những chuyện trong quá khứ. Ở trong mộng, hắn chưa bao giờ nói với cô về tương lai, cũng chưa bao giờ nghe thấy hắn nói: “Tôi muốn yêu đương, tôi muốn kết hôn, tôi muốn có một đứa con”, vì thế, đứa nhỏ này, chỉ là chuyện của một mình cô.

Cô không phải chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa nhỏ. Hôm đó, cô vận dụng hết dũng khí của mình lái xe đến bệnh viện, nhưng giữa đường bị tông vào đuôi xe, lúc chờ công ty bảo hiểm tới, cô nghĩ: Đây có lẽ là ý trời. Ông trời muốn cô giữ lại đứa nhỏ này, nó cũng là người thân duy nhất của cô.

Lúc quyết định giữ lại đứa nhỏ, Tống San San biết mình không thể tiếp tục ở lại thành phố D. Tên Diệp Khanh kia năm ngày ba nữa lại gọi cô ra cà phê uống trà nói chuyện phiếm, đơn giản vì cô là “bạn khuê mật” của hắn, nhưng cái bụng của cô không thể giấu mãi được.

Cô chọn thành phố Y, một thành phố nhỏ có khí hậu quanh năm như mùa xuân. Khi còn học cấp 2, cô cùng bố mẹ đi du lịch đến đây và rất thích nơi này nên đã lựa chọn nó.

Cô nói với Trần Tĩnh và Diệp Khanh rằng mình định bế quan viết sách, có chuyện gì thì nhắn tin cho cô, nếu đọc được cô sẽ trả lời, không nghe bất kỳ điện thoại khẩn cấp nào để tránh làm gián đoạn suy nghĩ và mất đi cảm hứng của cô.

Vào tháng 5, thành phố Y rất ấm áp, Tống San San hạ sinh một bé gái, đặt tên là Tiểu Nguyệt Nhi, tên chính thức là Tống Noãn Noãn. Cô hy vọng đứa bé sẽ mang lại sự ấm áp cho cuộc sống sau này của mẹ con họ.

Chủ nhà Tống San San thuê là một phụ nữ hơn 50 tuổi, con cái đều sống và làm việc ở thành phố lớn, bà không thích ở đó nên sống một mình tại đây. Bà rất thích tính cách của Tống San San, hoạt bát sáng sủa, đặc biệt rất biết cách nói chuyện. Từ khi cô đến đây ở, nhà cửa náo nhiệt như thể có đến 3 4 người, sau đó biết cô đang mang thai, bà càng quan tâm đến cô hơn. Sau đó Tống San San quyết định thương lượng với chủ nhà, bà giúp cô lúc sinh nở, cô trả tiền, bà chủ nhà sảng khoái đồng ý.

Nháy mắt, đứa nhỏ đã 1 tuổi, điện thoại Tống San San tràn ngập tin nhắn, đều là của Trần Tĩnh và Diệp Khanh giục cô mau trở về, cô đã bế quan lâu quá rồi. Diệp Khanh nói: [Có phải cô tẩu hoả nhập ma rồi không? Có cần gọi cấp cứu không?]

Tống San San chỉ trả lời: [Viết muốn điên rồi! Không trở thành đại thần thề không từ bỏ!]

Một tháng sau, Tống San San lại nhận được tin nhắn của Diệp Khanh: [Không thành đại thần cũng phải quay về ngay, có tin mới về chuyện của ba cô!]

Tin nhắn này khiến Tống San San không thể ngồi yên. Chuyện của cha, cô luôn nghi ngờ, cô không quên những lời của mẹ nói lúc lâm chung: Con phải tin tưởng, ba con tuyệt đối không làm những chuyện khiến con phải cúi đầu xấu hổ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.