Tống San San gửi con cho dì chủ nhà, vội vàng xách vali về thành phố D, cô phải tìm Diệp Khanh hỏi cho rõ.
Diệp Khanh nhận được điện thoại của Tống San San, hỏi rõ thời gian địa điểm rồi chạy thẳng tới.
Gần hai năm không gặp nhau, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn tin trò chuyện nên không có cảm giác xa cách, Diệp Khanh đơn giản là “bạn khuê mật Trung Hoa”, trực tiếp ôm Tống San San một cái thật chặt, đến mức cô gần như không thở được mới buông ra.
“Xú nha đầu, muốn hại chết tiểu gia! Cả ngày cả đêm chỉ muốn thành đại thần, tại sao lại không muốn tiểu gia ta?”
Tống San San thiếu chút nữa thì cảm động, chỉ tiếc, cô hiểu quá rõ miệng lưỡi của người đàn ông này, hắn chỉ thuận miệng nói vậy thôi chứ chưa chắc đã động não, hắn thật sự có bản lĩnh này, nói chuyện không cần suy nghĩ.
Ài, nếu mà hắn nói thật như vậy thì tốt biết mấy!
Tống San San cười cười, giống như bạn thân gặp lại nhau, cao giọng nói: “Ai nói tỷ tỷ không nhớ ngươi? Tỷ tỷ ngày nào cũng nhắc đến ngươi trong lòng đó!”
Đây là sự thật, có điều tiểu tử Diệp Khanh kia chắc chắn sẽ không tin.
“Hừ! Trong lòng cô chỉ có đại thần của cô thôi, tôi ở đâu ra?” Diệp Khanh nhìn thẳng vào người phụ nữ, cong môi: “Tôi nhìn thấy rồi, trong lòng cô căn bản không có tôi!”
Tống San San nghiêng người né ánh mắt hung bạo của người đàn ông, mắng một câu: “Bệnh thần kinh!”
Hai người ngồi xuống, vẻ mặt Tống San San nghiêm túc: “Nói nhanh đi, chuyện của ba tôi là thế nào, xảy ra tình huống gì?”
Diệp Khanh thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc nói: “Ba cô có thể là bị người ta đẩy ra làm người chịu tội thay”
Chân mày Tống San San nhíu lại càng sâu, cô không ngạc nhiên, trước đây cô cũng đã nghĩ đến khả năng này, nếu không thì cô không thể giải thích được vì sao ba cô phải tự tử? Ông không có lợi ích gì trong chuyện này, không có bất cứ lý do gì cả.
“Sau đó thì sao?”
"Hiện tại các bộ phận liên quan đang điều tra, tôi vô tình nghe lén được một số vị khách nói chuyện trong nhà. Tình huống cụ thể tôi không rõ, nhưng tôi đã nhờ ông già hỏi thăm, đoán chừng vài ngày nữa sẽ có tin, cô đừng sốt ruột”
Tống San San chậm rãi dựa lưng vào ghế sofa, khẽ gật đầu: “Ừ, tôi chỉ không muốn ba tôi ra đi mà không minh bạch, căn bản ông không làm những chuyện đó mà lại bị gán cái danh sợ tội tự sát, ông sẽ không cam tâm”
Diệp Khanh cũng chậm rãi dựa lưng vào ghế sofa, gật đầu, không nói gì.
Không biết qua bao lâu, Diệp Khanh cảm thấy Tống San San đang dần chìm đắm vào quá khứ, liền mở miệng hỏi: “Lần này cô có đi nữa không?”
Tống San San gật đầu không suy nghĩ: “Ừ, phải đi chứ”
“Cô đi đâu vậy? Ở chỗ đó cô có bạn không? Lúc cô đơn vắng vẻ ai uống cà phê với cô? Tại sao cứ phải đi như thế? Ở thành phố D cô không thành đại thần được à? Hay là… cô đang nương tựa một đại thần nào?” giọng Diệp Khanh có phần sốt ruột.
“Cút đi! Cậu mới nương tựa đại thần! Tôi chính là đại thần, tôi nương tựa cái rắm á!” Tống San San trợn mắt nhìn hắn vẻ coi thường.
“Hả? Cô thành đại thần rồi à? Chúc mừng chúc mừng, đại thần, xin nhận tiểu nhân một lạy!” vừa nói vừa ôm quyền xá Tống San San một cái.
Tống San San không nhịn được bật cười: “Cút ngay! Cậu không phải fan của tôi, xá cái đầu à! Đúng là giả vờ!”
“Aida, tôi cũng không còn cách nào, ai bảo từ nhỏ chỉ cần nhìn chữ viết là tôi đã buồn ngủ chứ? Nếu không thông minh như tôi thế này, Thanh Hoa Bắc Đại lại chẳng tranh nhau chọn rồi à!”
Tống San San bĩu môi, liếc mắt nhìn hắn một cái.
Diệp Khanh cười ha ha, uống một ngụm cà phê rồi đặt cái ly xuống: “Lần này cô định ở lại bao lâu?”
“Để xem tin tức bên cậu thế nào rồi tính. Đúng rồi, có tin gì thì nhớ báo sớm cho tôi, gần đây tôi đang viết một cuốn, chuyện này không xong tôi không có tâm tư nào gõ chữ”
“Biết, biết rồi! À đúng rồi, có muốn tối nay hẹn Tiểu Tĩnh Tĩnh ăn cơm không, hai người cũng 2 năm không gặp rồi còn gì?” Diệp Khanh đề nghị.
“Để tôi hỏi cô ấy xem” vừa nói Tống San San vừa bấm điện thoại.
Trần Tĩnh cùng Tiêu Yến Tranh xin nghỉ làm buổi chiều, bởi vì bọn họ hẹn thầy thuốc đưa Dâu tây nhỏ đi tiêm ngừa. Tiêu Yến Tranh kiên định phải đích thân đi cùng con trong những sự kiện quan trọng, tiêm ngừa này dĩ nhiên được coi là đại sự!
Trần Tĩnh lặng lẽ khạc trong lòng: Ừ, chuyện của bảo bảo chưa bao giờ là chuyện nhỏ.
Nhưng cô vẫn rất vui vẻ, bởi vì Tiêu Yến Tranh nhớ hết mọi chuyện của hai đứa nhỏ, kể cả cô. Cũng không biết đầu óc người đàn ông kia như thế nào mà có thể nhớ tất cả mọi chuyện của ba mẹ con cô, không bao giờ cần cô phải nhắc, làm cô cảm thấy khả năng tự lo liệu của mình đang bị thụt lùi, bởi vì cô không cần phải lo liệu gì cả, người đàn ông kia luôn vì cô mà cân nhắc chu toàn mọi việc.
Lúc nhận điện thoại của Tống San San, Trần Tĩnh và Tiêu Yến Tranh tiêm ngừa cho con xong, đang trên đường về. Dâu tây nhỏ ngồi trên ghế trẻ em, cô ngồi cạnh trông chừng, nói chuyện y y nha nha với con gái. Không biết hai người dùng loại ngôn ngữ gì nhưng nói chuyện với nhau rất vui vẻ, người đàn ông lái xe nhìn qua gương hậu ngắm hai người phụ nữ mà hắn yêu thương nhất, khoé môi cong lên.
“Hả? Cậu về rồi à? Ăn, phải ăn chứ!” Trần Tĩnh nói với Tiêu Yến Tranh chuyện Tống San San quay về. Tiêu Yến Tranh chủ động nhận chăm sóc con cái, nửa đường chuyển hướng đưa Trần Tĩnh đến quán cà phê chỗ Tống San San rồi lái xe đưa Dâu tây nhỏ về nhà, lát hắn còn phải đón Qua Qua tan học.
Cho vợ nghỉ ngơi, để vợ thoải mái cùng bạn thân ăn uống trò chuyện, đây chính là nghĩa vụ làm chồng.
Trần Tĩnh chạy gấp mấy bước đến phòng bao của quán cà phê. Mấy năm rồi cô chưa từng nóng vội như một đứa trẻ như vậy, địa vị của cô bây giờ yêu cầu cô phải trầm ổn, trầm ổn và trầm ổn!
Mở cửa phòng, ánh mắt dính chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của người phụ nữ đang vùi mình trên sofa, nha đầu này, 2 năm không gặp, dường như không có thay đổi gì!
“Xú San San, vẫn còn biết quay về à!” ngoài miệng không ngừng oán trách nhưng chân vẫn vội vã bước tới, lập tức nhào vào người phụ nữ, ôm thật chặt không buông tay, vòng tay siết mạnh giống như đang trừng phạt người nào đó bỏ đi liền một mạch 2 năm không về.
Tống San San biết mình đuối lý, để mặc cho cô xả ra, chỉ cười ha hả vòng tay ôm lại.
Nhớ lại hồi đó Trần Tĩnh bỏ quê nhà đi thật xa, nhưng dù sao bạn thân là cô vẫn biết cô ấy đi chỗ nào, vẫn có thể mua vé máy bay bay tới cạnh bạn, nhưng bây giờ cô bỏ đi, không nói gì với bạn thân, trong lòng vừa hổ thẹn vừa uỷ khuất, không biết phải mở lời với bạn mình thế nào, tất cả đều là do cô tự lựa chọn, giờ phải tự chịu hậu quả.
Diệp Khanh tự giác ngồi ở một góc sofa uống cà phê, hai người kia coi hắn như không khí, hắn hiểu.
Bộc phát hết cảm xúc tồn đọng trong 2 năm, hai người phụ nữ ngồi sát gần nhau trên sofa, lặp lại đoạn đối thoại giữa Tống San San và Diệp Khanh.
Liên quan đến tình trạng gần đây, liên quan đến lý do quay về, khi nào đi tiếp, ở lại bao lâu…
“Tập đoàn Ngân hoàn đúng là gần đây có xảy ra chút chuyện, cụ thể là gì thì tớ không hỏi kỹ, chỉ nói là hạng mục đã kết thúc. Bởi vì việc này tớ không phụ trách, với tập đoàn của tớ không có tổn thất gì nên cũng không hỏi nhiều, để tớ đi hỏi lại xem thế nào”
Nhắc tới chuyện của cha Tống San San, Trần Tĩnh cũng hiểu một chút. Ngôn thị ở thành phố C muốn cùng Ngân hoàn đầu tư chung một mảnh đất, nhưng sau đó nội bộ Ngôn hoàn nói ngừng đàm phán, Ngôn thị liền đổi đối tác khác, lúc đó Trần Tĩnh còn thầm nghĩ: Nếu như ba Tống vẫn còn đó thì tốt biết mấy, có người quen nói chuyện vẫn dễ hơn.
Ba người giống như trước đây, nói chuyện trên trời dưới bể, sau đó Diệp Khanh đi vệ sinh, Trần Tĩnh ngồi ngay ngắn trước mặt bạn, dựng Tống San San cũng ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc nói: “Cậu có chuyện giấu tớ!”
Tống San San giật mình, trên mặt vẫn cười duyên dáng: “Tớ có giấu cậu chuyện gì đâu? Giờ tớ thành đại thần rồi, thu nhập cũng cao hơn, cái đó có tính là giấu diếm không?”
“Cậu nghĩ tớ là Qua Qua hay Dâu tây nhỏ à? Tớ là mẹ bọn chúng, là mẹ đó, cậu hiểu không? Có hoả nhãn kim tinh đó, cậu biết không?”
Tống San San bất lực, trợn mắt, vỗ ngực nói: “Tiểu Tĩnh Tĩnh, làm lão nương như cậu thật đáng sợ! Tiêu công tử nhà cậu có hối hận không? Cậu phải chú ý, khủng hoảng tuổi trung niên đó nha!”
“Cút ngay! Cậu mới khủng hoảng tuổi trung niên, tớ vẫn còn trẻ! Cậu đừng có lái sang chuyện khác, nói, khai thật xem, 2 năm qua cậu làm gì? Không lẽ bỏ trốn với ai à? Hay vì thất tình với ai đó mà bỏ đi? Hay len lén trốn đâu đó sinh đứa nhỏ?...”
Tống San San trong lòng âm thầm xúc động: Cậu đoán đúng rồi!
Ngoài mặt vẫn làm bộ cười nói: “Tiểu thư, cậu hẳn nên đi viết sách mới đúng, não cậu hoạt động nhạy bén quá mức đó!”
Trần Tĩnh không phục: “Nếu không thì cậu nói rõ đi, vì sao phải rời khỏi thành phố D đến nơi nào đó bế quan gõ chữ, không nghe điện thoại, không cho tớ đến gặp cậu, làm cho Tiểu Qua Qua suốt ngày hỏi tớ: ‘Mẹ, mẹ nuôi San San đi đâu rồi? Con nhớ mẹ nuôi!’ Còn có Dâu tây nhỏ, cậu chưa từng gặp trực tiếp nó, lãng phí cái non tơ mềm mại dịu hiền của nó, đừng nói đến chuyện nó đáng yêu, cậu cho là nhìn vài tấm hình, xem vài cái video là cảm nhận được sao? Hả?”
“Câu thật là…” Tống San San thật hết ý kiến: “Cậu không thấy cậu đang phách lối, ỷ mình có trai gái song toàn hả? Không biết khi đó ai khóc lóc nói phải rời thành phố D, muốn thành toàn cho ai đó, giờ thì tốt rồi, cái người phụ nữ này, hạnh phúc chính là vũ khí lợi hại nhất mà. Cậu nhìn lại cậu xem, có phải bây giờ trời sập xuống cũng không sợ đúng không? Hạnh phúc của cậu lớn hơn trời!”
Trần Tĩnh ngượng ngùng cười một tiếng, thầm nghĩ: Có phải cô đã k.ích th.ích bạn thân của mình không? Xem ra nha đầu này có chuyện giấu mình.
“Chờ đến lúc chỉ có 2 đứa mình, tớ sẽ thẩm vấn nghiêm ngặt, không được thì dụng hình tra khảo! Cậu cứ chuẩn bị sẵn sàng, thẳng thắn sẽ được khoan hồng! Đừng có hồ đồ ngoan cố kháng cự!”
Bên ngoài có tiếng bước chân, hẳn là Diệp Khanh, cho nên hai người kết thúc chủ đề này, chuyển sang chuyện tối nay ăn gì.
“Hải sản đi! Tớ thèm chết rồi! Tối nay tớ muốn ăn đại tiệc hải sản! Mặc kệ, đến nhà hàng tớ phải gọi mỗi loại một cân!”
Diệp Khanh vừa mở cửa nghe được Tống San San nói vậy, nhướn mày nói: “Không thành vấn đề, chúng ta đi Tiểu ngư thôn, cho cô ăn thoả thích!”