Buổi tối, đại tiệc hải sản đã khiến Tống San San hài lòng, ăn xong, Trần Tĩnh để Diệp Khanh tự về, cô thuận đường nên sẽ đi cùng Tống San San. Diệp Khanh nhìn phương hướng, xác nhận bọn họ người nam kẻ bắc nên nghe theo lời Trần Tĩnh.
Tối nay Tống San San đòi đi ăn nên bọn họ không uống rượu, Trần Tĩnh trực tiếp đến nhà Tống San San, cô có chuyện muốn hỏi bạn thân.
“San San, có phải cậu có quan hệ gì với bên nhà chồng tớ không? Nếu không, tớ nghĩ sẽ không có chuyện gì mà tớ lại không được biết”
Trần Tĩnh vừa nói xong, Tống San San cảm thấy quả thực mình không còn đường để lui, nếu cô mà còn thoái thác, khả năng Trần Tĩnh sẽ lập tức gọi Tiêu công tử tới đối chất! Huống chi, lúc đó mình không nói chuyện của mình với bạn thân, bởi vì lúc đó bạn cũng đang mang thai, phụ nữ mang thai biết càng ít chuyện càng đỡ bận tâm, còn bây giờ…
Tống San San bèn đem mọi chuyện kể hết một lượt.
Trần Tĩnh lệ rơi đầy mặt, ôm Tống San San khóc không thành tiếng.
“Ngu ngốc! Cậu bị ngu à? Chuyện lớn như vậy sao không nói với tớ? Cậu… cậu muốn tớ đau lòng chết phải không? Cậu… cậu thật là muốn làm tớ tức chết!”
Hai người ôm nhau khóc hồi lâu, cuối cùng cũng bình ổn được tâm trạng.
“Xem ra cậu thực sự yêu hắn”, Trần Tĩnh cầm tay bạn thân.
“Cái này gọi là lâu ngày sinh tình đi. Sau khi cậu rời thành phố D, hắn chăm sóc mình nhiều hơn, hồi đầu, dường như ngày nào cũng đến tìm tớ, ăn ăn uống uống nói chuyện phiếm xem phim. Mọi nơi ở thành phố D chúng tớ đều ghé qua, chỗ nào ăn ngon chơi vui, chỉ cần hắn biết là kiểu gì cũng kéo tớ đi. Tớ biết, hắn lo lắng tớ ở nhà một mình sẽ suy nghĩ lung tung, hắn đối với tớ không có tình cảm nam nữ, nhưng tớ cứ vô thức bị lún sâu vào…”
“Cậu không nói qua với hắn sao? Công khai, ám chỉ?” Trần Tĩnh hỏi.
Tống San San lắc đầu, cười khổ sở: “Tớ vốn coi trọng mặt mũi, cậu cũng biết mà. Bất kể là công khai hay ám chỉ, tớ đều không để lộ ra. Nhưng mà tớ có thử dò xét, nhưng lần nào hắn cũng kiên quyết cho thấy: Hắn theo chủ nghĩa không kết hôn, không cưới, không muốn có con, thậm chí đặt ngay trước mặt hắn cũng cự tuyệt, hắn không muốn có tình yêu nam nữ, tớ phải làm sao?”
“Vậy cậu… đồ ngốc này, hắn ở khách sạn bị bỏ thuốc, cậu gọi 120 là được rồi, dù sao cũng không chết được, cậu mặc kệ hắn đi! Vậy mà cậu, cần gì phải vì hắn mà hy sinh bản thân mình?” Trần Tĩnh hận không rèn sắt thành thép, vừa đau lòng vừa tức giận.
“Haiz!” Tống San San than nhẹ một tiếng: “Vậy còn cậu, lúc đầu biết không thể mang thai, biết rõ Tiêu công tử yêu cậu, tại sao còn muốn bỏ hắn lại rời đi? Rơi vào lưới tình, phụ nữ đều trở thành ngu ngốc, không có ai là ngoại lệ. Lúc đó tớ vô tình nghe được hai phụ nữ kia nói bỏ thuốc hắn, phản ứng đầu tiên của tớ là quyết không để người đàn bà kia chiếm được tiện nghi! Tớ cũng không biết tại sao lúc đó trong đầu tớ chỉ có duy nhất một suy nghĩ, chỉ muốn nhanh chóng lôi hắn đi! Tớ thật vất vả kéo hắn lên được phòng trên tầng của khách sạn, không phải tớ không nghĩ đến chuyện tìm một người khác tới, có thể…A a… Cậu biết đấy, người đàn ông mình thích ở ngay trước mặt, mà đúng lúc hắn cần mình, tớ không nhấc chân đi được, giống như có sợi dây buộc chặt tớ vào với hắn. Hơn nữa, cậu biết không, trong vòng xã giao đều nói hắn có vấn đề, nếu không tại sao gia thế tốt, tướng mạo tốt, công việc tốt, mọi thứ đều tốt, mà lại không có bạn gái? Bạn trai cũng không có! Tớ thật sự tò mò, tớ thật muốn biết hắn có phải đúng như lời đồn không…”
Trần Tĩnh thật muốn đập cho bạn một phát, thật là tức chết cô! Đã đến lúc nào rồi mà vẫn còn tò mò cái đó? Còn phải đích thân thử một chút? Cái này chính là đàn bà khi yêu trí não về 0 mà!
“Hắn không biết tí gì về chuyện đã xảy ra à?”
Tống San San lắc đầu: “Chắc là không biết, lúc đó thần trí không rõ, có ném hắn vào chuồng heo hắn cũng không biết, tớ đã thử dò xét, hắn thậm chí còn không đề cập đến chuyện lần đó”
“Vậy sau này cậu định tính thế nào? Nhất định cùng con gái ở thành phố Y, không quay về à?”
Tống San San rơi vào yên lặng, vấn đề này cô đã nghĩ tới, chẳng qua chưa tìm được cách giải quyết nào tốt.
“Bạn thân à…” Trần Tĩnh ôm Tống San San, cảm thấy bạn mình gầy hơn trước, bởi vì đã từng trải qua nên cô rất hiểu cảm giác của bạn. Tuy nói rằng có đứa con sẽ có thêm nhiều niềm vui, nhưng đêm khuya khi đứa trẻ ngủ say, nội tâm cô độc cùng nỗi nhớ nhung giống như tấm lưới vô hình bao bọc toàn thân, không có cách nào trốn thoát.
“Tiểu tử Diệp Khanh kia mặc dù cà giỡn nhưng không phải loại người vô liêm sỉ. Nếu như hắn biết cậu sinh con gái cho hắn, tớ chắc chắn hắn sẽ chịu trách nhiệm, cho nên, trước hết đừng nói gì chuyện của Tiểu Nguyệt Nhi. Cậu nên cho hắn một cơ hội, thử phát triển xem thế nào? Tớ cảm thấy không phải là hắn không muốn nói chuyện yêu đương, cũng không phải là không muốn kết hôn, chẳng qua hắn chưa ý thức được tình yêu là gì, bởi vì căn bản hắn không đặt tâm tư vào đó, cậu không để cho hắn cảm nhận được tình cảm chân thành, sợ rằng cả đời này hắn cũng không hiểu được”
Tống San San yên lặng không nói gì.
Trần Tĩnh vỗ vỗ lưng cô, cười nói: “Cậu đó, khi nói tớ thì đâu ra đấy lắm, đến lúc chính mình dính vào thì ngu toàn tập! Haiz, thầy thuốc khó tự chữa cho mình, tớ biết, cho nên đừng ngại, tớ đề nghị, nhân lúc đứa nhỏ không có ở đây, cậu thử thái độ của hắn trước xem sao, đừng nói chuyện con gái vội, cũng là cho hắn một cơ hội”
Hôm sau, Diệp Khanh gọi điện thoại cho Tống San San hẹn ăn trưa.
Tống San San nghĩ tới những gì Trần Tĩnh nói tối qua, cảm thấy có thể thử xem, nếu không có một số chuyện sẽ không thể suy nghĩ được. Trần Tĩnh nói đúng, cho dù không lo cho mình, cô cũng nên vì con gái mà suy nghĩ một chút, đứa trẻ trong gia đình chỉ có mẹ không có ba, liệu có lớn lên trọn vẹn được không? Nhìn Qua Qua thì cũng biết, nếu như không có Tiêu Yến Tranh bầu bạn sau này, liệu nó có cư xử như một tiểu nam tử hán đỉnh thiên lập địa không?
“Được, cậu mời!” Tống San San cười nói.
“Không thành vấn đề! Chỉ cần cô nể mặt ăn cùng tôi là được!”
Hai người đi Thanh Lô cư.
Diệp Khanh liệt kê những món ăn yêu thích của Tống San San ở thành phố D, nói một ngày 2 bữa, ăn đủ cho 2 tuần, bắt đầu từ hôm nay hắn sẽ sắp xếp, cô chỉ chịu một trách nhiệm duy nhất: ăn và ăn.
Có thể đặt được phòng riêng tại Thanh Lô cư cũng coi như tượng trưng cho thân phận, thẻ thành viên của Thanh Lô cư được bán với giá khởi điểm là 1 triệu. Người bình thường cho dù có tiền mà không có thẻ hội viên Thanh Lô cư thì có muốn đặt trước cũng không được.
Diệp Khanh coi Thanh Lô cư như bếp ăn nhà mình, sau khi Trần Tĩnh rời khỏi thành phố D, liền đổi thành thường xuyên dẫn Tống San San đến đây ăn, cho nên Tống San San không xa lạ gì chỗ này, mỗi một món ăn trong thực đơn cô đều nhớ rõ.
Hai người đậu xe xong, Tống San San chưa bao giờ là kiểu người kiểu cách phải có đàn ông mở cửa xe hộ, lúc Diệp Khanh xuống xe, cô cũng tự mở cửa xe bước xuống. Lúc này, đột nhiên có một chiếc xe sang đi vào ngay bên cạnh, làm Tống San San giật mình, theo phản xạ quay đầu lại nhìn, ý muốn dạy dỗ tài xế lái xe mất lịch sự này một chút.
Không ngờ lại gặp người quen – Quan Chính Thiên!
A, lâu rồi không gặp!
Quan Chính Thiên hiển nhiên đã sớm nhìn thấy Tống San San, bĩu môi một cái, quay người cười nói với người đẹp ngồi ở ghế phụ, nhìn có vẻ như đang nói về cô, vì người đẹp đó cũng đang quay đầu nhìn về phía cô.
Sau đó hai người xuống xe, Diệp Khanh bước vội vài bước đến gần Tống San San, chiếc xe kia suýt chút nữa đụng vào cô, hắn nhìn thấy, vội hỏi Tống San San: “Cô có sao không?”
Tống San San lắc đầu, nói: “Không sao, bị doạ giật mình thôi”
Diệp Khanh ngẩng đầu, nhìn thấy Quan Chính Thiên bước xuống xe, a, thật là oan gia ngõ hẹp! Năm đó nhà Tống San San xảy ra chuyện, nhà họ Quan này đã thoái hôn, còn đòi lại các lễ vật đã tặng, đúng là đồ cặn bã!
“Khụ khụ! Đây là lại dựa dẫm phú bà nữa à? Còn thay xe sang nữa?” cái miệng của Diệp Khanh có phải để trưng bày đâu? Loạt đạn b.ắn ra càng sớm càng tốt. Hắn nhìn lướt qua người đẹp vừa bước xuống từ ghế phụ, trong đầu điểm qua một lượt, không có ấn tượng gì. Phải biết, hai năm trước, bà mẹ tài giỏi của hắn dường như đã đưa tất cả các cô gái có gia thế của thành phố D đến giới thiệu cho hắn một lần, hắn không có ấn tượng với cô gái này, hoặc là đã kết hôn, hoặc là chỉ là người bình thường, không có gia thế gì. Suy nghĩ của hắn thay đổi trong chớp mắt, trực giác của hắn cho thấy, mỹ nữ này có thể là cô gái bình thường mà Quan Chính Thiên đang nuôi dưỡng, mà xe sang này cùng tư cách vào ăn tại Thanh Lô cư, rất có thể là do dựa vào một phú bà nào đó có được, cho nên mới nói ra câu đó.
Quan Chính Thiên bị chọc trúng chỗ đau, hận đến nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ hắn lại là người chịu thua thiệt? Năm đó may mà cha mẹ Tống xảy ra chuyện sớm, nếu chờ đến lúc lĩnh chứng kết hôn, lại phải ly dị rồi lấy vợ lần hai, như thế sẽ mất giá, sao có thể tìm được nhiều chỗ tốt chứ.
“À, hoá ra các người ở cùng với nhau! May mà năm đó tôi sớm nhận ra bộ mặt của các người, các người hẳn phải cảm ơn tôi mới đúng. Tôi đã chủ động rút lui thành toàn cho các người… đúng là…” ba chữ cuối hắn định nói “cẩu nam nữ”, nhưng nhìn thấy hai đôi mắt giận dữ, đổi thành nói khẩu hình.
Diệp tiểu gia đâu có chịu nhục như vậy? Không nói hai lời, bước lên phía trước, không do dự giơ tay ra đấm một phát, khiến Quan Chính Thiên đang không phòng bị bị đấm bay lên nắp xe, người đẹp bên cạnh hoảng sợ hét lên kinh thiên động địa, vội vàng tránh qua một bên.
Diệp Khanh cùng Tống San San cùng bĩu môi cười khẽ, xem ra mỹ nữ này đối với Quan Chính Thiên cũng chẳng có tình cảm gì, thuần tuý là “trai có tiền gái có sắc”, trai dựa vào tiền, gái dựa vào sắc, chẳng có sự gắn bó nào.
Quan Chính Thiên dù sao cũng là huấn luyện viên thể hình, làm gì có chuyện chịu nhục, vừa rồi là không đề phòng, bây giờ đương nhiên phải đánh lại, liền tiến lên đánh nhau với Diệp Khanh.
Suy cho cùng, Diệp Khanh không phải dân chuyên nghiệp, không giống Tiêu Yến Tranh biết cả nhu đạo, thái cực đạo cùng đấu vật, hắn chỉ hoàn toàn dựa vào sức lực để phản ứng tấn công, phòng thủ…
Tống San San thấy Diệp Khanh không có dấu hiệu chiếm được tiện nghi, liền cầm túi xách trong tay đập vào đầu Quan Chính Thiên. Cái túi của cô không lớn, bên trong chỉ có mấy món đồ, nhưng trang trí bên ngoài bằng kim loại, hơn nữa cô cùng dùng hết sức. Cú đập vào mặt này khiến Quan Chính Thiên phải hét lên né tránh, buộc phải buông tay để bảo vệ khuôn mặt mình. Hắn còn phải dựa vào khuôn mặt này để kiếm cơm, ngàn lần không thể bị hỏng được.