Thành phố C, nhà của ba mẹ Tống San San.
“Diệp Khanh!”
Tống San San đột nhiên kêu khẽ, Diệp Khanh vội quay đầu, thấy người phụ nữ nhìn chằm chằm vào một cái hộp đựng giày trong góc nhà, hắn vội vàng bước lại, Tống San San đã cầm hộp đựng giày lên, bên trong một cuốn sổ kế toán nằm lặng lẽ.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, Diệp Khanh vội vàng cầm lấy sổ kế toán, lật qua mấy trang, quả nhiên, bên trong ghi đầy số liệu.
“Chắc là nó rồi!” Diệp Khanh kích động ôm người phụ nữ vào trong ngực, liên tục kêu: “Tốt quá! Tốt quá!” thậm chí còn hôn lên tóc cô.
Vốn Tống San San cũng bị kích động, nhưng đột nhiên bị người đàn ông ôm vào ngực khiến tim cô đập loạn, lại thêm nụ hôn kia, tim cô giống như ngừng lại… Cô bây giờ cũng không biết, rốt cuộc là tim mình đang đập hay ngừng…
“Quá tuyệt vời! Tiểu San San, ba của chúng ta đã có thể rửa sạch oan khuất rồi! Cuối cùng cô cũng yên tâm được rồi!”
Diệp Khanh buông tay, lại cầm sổ kế toán lên xem, những con số bên trong hắn không hiểu, nhưng có sao đâu, cái đó cũng không phải để cho hắn nhìn.
“Đi, lên lầu ngủ! Lần này cô đã ngủ ngon giấc được chưa? Sáng sớm mai chúng ta sẽ giao nó cho những bộ phận có liên quan”
Vừa nói vừa ôm bả vai người phụ nữ, vừa kéo vừa đẩy cô đi ra cửa.
Lúc đó Tống San San như mất hồn, đầu óc trống rỗng, cứ thế vô thức đi theo.
Đến khi cô khôi phục được ý thức thì đã lên đến phòng khách ở trên lầu, Diệp Khanh đang ngoẹo cổ nhìn cô:
“Mừng đến phát ngốc luôn rồi à? Cô mà có lúc cũng thất kinh hồn vía vậy à, tôi còn tưởng dù trời có sập xuống cô cũng không sợ chứ, hoá ra có lúc cô cũng bối rối như vậy? Được rồi, đừng ngốc, quá muộn rồi, mau ngoan ngoãn về phòng ngủ đi, sang mai còn phải dậy sớm, nhìn mắt cô xem, đỏ như mắt thỏ rồi”
Diệp Khanh đẩy Tống San San đến phòng ngủ chính, đỡ cô nằm xuống giường, đắp chăn kín cho cô, không để ý là áo khoác của cô còn chưa cởi, còn giầy, ở cửa hắn đã cởi cho cô rồi, như vậy thôi cũng được.
“Nhắm mắt lại! Ngoan!” Diệp Khanh không ý thức được lúc này mình giống như mấy dì trong vườn trẻ, dịu dàng ôn nhu mềm mại.
Thế nhưng hốc mắt Tống San San đã ẩm ướt, nếu như người đàn ông này dùng sự dịu dàng đó cho tình yêu nam nữ, hẳn cô sẽ rất hạnh phúc!
“Không bắt tôi phải hát ru đấy chứ? Này, không được đâu, rock & roll thì còn có thể!”
Tống San San nghiêng người, vùi mặt vào trong chăn, giả bộ ngoan ngoãn ngủ. Diệp Khanh nhìn mái tóc người phụ nữ lộ ra bên ngoài chăn, trong lòng đột nhiên co rút lại, xem ra mình ngủ không đủ rồi, tim cũng có vấn đề, nhanh về đi ngủ thôi.
Thay cô tắt đèn, đóng cửa, về phòng ngủ.
Diệp Khanh có một giấc mơ. Trong mơ hắn là một mục sư, một người phụ nữ đang xưng tội với hắn, hắn không thấy mặt người phụ nữ kia, chỉ cảm thấy giọng nói thật quen tai. Hắn muốn đến phòng xưng tội để nhìn rõ xem người phụ nữ đó là ai, nhưng cô đã chạy thật nhanh, trên đầu còn đeo mạng che mặt, hắn kiểu gì cũng không đuổi kịp, không nhìn thấy rõ…
Diệp Khanh chợt mở mắt ra, trời đã sáng, cảm giác mệt mỏi như vừa chạy marathon vậy.
Trong mơ, người phụ nữ kia nói đã thích hắn bao nhiêu năm, chỉ là sợ hắn cự tuyệt nên không dám bày tỏ, hôm nay cuối cùng cũng có dung khí nói ra, nhưng lại không dám để cho hắn biết cô là ai, bởi vì cô biết, hắn sẽ không yêu cô.
“Ừ, coi như là cô cũng hiểu, tôi xác định sẽ không yêu ai, tình yêu phiền toái lại phức tạp, làm không tốt còn bị thương tâm khổ sở, mất tiền mất luôn cả tình cảm, không có lợi”, Diệp Khanh lầm bầm lầu bầu thức dậy, rửa mặt rồi ra phòng ăn, Tống San San đã chuẩn bị xong bữa sáng.
“Ồ, cô ra ngoài mua à?”
Tàu hũ nóng, bánh tiêu, dưa muối, rõ ràng những thứ này không phải đồ tích trữ trong tủ lạnh.
“Ừ, không biết thiếu gia cậu ăn có quen không, gần đây không có bánh mỳ hay cà phê, ăn tạm trước đi vậy”, Tống San San đưa muỗng đũa cho hắn.
Mặc dù bọn họ đã ăn cùng nhau vô số bữa, không phải ăn trưa thì là ăn tối, trà chiều hoặc ăn đêm, nhưng chưa bao giờ ăn sáng cùng nhau, nên đương nhiên không biết thói quen ăn sáng của hắn.
“À, để tôi nhớ lại xem lần cuối cùng tôi ăn sáng là khi nào… ừm… hồi trung học? Không ăn sáng thì không có tinh thần học, sau đó đổi ăn sáng thành ngủ nướng”
Diệp Khanh ăn rất nhiệt tình, là một kẻ ăn hàng thâm niên, làm gì có chuyện chê bữa sáng truyền thống Trung Hoa? Nhiệt độ vừa vặn, bánh tiêu cùng đậu hũ mềm, ăn một miệng đầy dầu mỡ.
“À, cậu thật là dễ nuôi”, Tống San San thầm nghĩ, Tiểu Nguyệt Nhi chắc di truyền được thói ăn uống này của ba mình, không hề kén ăn, cho gì cũng ăn rất nhiệt tình, cho dù đang khóc thảm thiết đến đâu, đưa đồ ăn ra là vui vẻ, cười toe toét dù trên mặt vẫn còn nước mắt.
A, cô thật là nhớ Tiểu Nguyệt Nhi của mình! Hôm nay nộp hồ sơ này xong chắc cô có thể về với Tiểu Nguyệt Nhi được rồi, chỉ là có chút không nỡ rời xa ba Tiểu Nguyệt Nhi thôi.
Hai người ăn sáng, dọn dẹp xong, chuẩn bị đi nộp hồ sơ cho cơ quan điều tra rồi đến thẳng sân bay.
Bắt một chiếc taxi, hai người để hành lý trong cốp rồi ngồi ghế sau.
Cùng lúc đó, ở một biệt thự nào đó, một người đàn ông chừng 50 tuổi nghe điện thoại di động, thấy bên kia nói mấy câu thì lông mày dựng ngược lên, nghiêm nghị mắng: “Vậy còn không mau đi chặn lại? Muốn tôi trực tiếp ra mặt sao? Phế vật!”
Tài xế nhìn gương hậu mấy lần, lẩm bẩm: “Xe phía sau kia có quen hai người à? Giống như muốn chào hỏi chúng ta vậy? Nhường đường cho vượt lên cũng không đi?”
Diệp Khanh nghe vậy thì nhíu mày, ngoái lại nhìn, trong bụng có dự cảm không tốt.
“Chú, chú cứ đi cẩn thận, ban ngày ban mặt hẳn bọn họ không dám làm gì đâu”
Tài xế taxi hốt hoảng: “Hả? Nguy hiểm à? Có cần báo cảnh sát không?”
Tài xế còn chưa nói hết, vốn dĩ đoạn đường phải quẹo phải thì bị chiếc xe kia ngăn lại, buộc phải đi theo giao lộ, ông đành phải chờ đến ngã rẽ tiếp theo, cũng may đường đi ở thành phố C đan xen khá chằng chịt.
Thế nhưng mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy, trước sau phải trái bọn họ như bị bao vây chặt, buộc phải đi theo hướng của họ.
Dừng xe? Ông không dám, bây giờ đối phương còn chưa làm gì, nhưng nếu dừng xe lại thì không nói trước được sẽ như thế nào.
Chạy một lúc, xe trên đường càng lúc càng ít, bọn họ đi về phía một con hẻm.
Diệp Khanh cùng Tống San San đã báo cảnh sát, sơ bộ chỉ hướng đi định vị cho họ, hy vọng lát nữa sẽ chống đỡ được một lúc, chờ đến khi cảnh sát tới.
Diệp Khanh mở túi của Tống San San, lấy ra tập tài liệu, nhét vào khe hở giữa hai chiếc ghế trên xe taxi. Mục tiêu của đám người này chính là cuốn sổ kế toán, không tìm thấy, bọn chúng sẽ không dám làm căng với họ.
Tống San San nhìn cử động của người đàn ông, cũng hiểu ra, hai người nhìn nhau, Tống San San nói: "Chẳng lẽ trong nhà bị bọn họ lắp camera giám sát?"
Diệp Khanh chậm rãi gật đầu: "Cũng không phải là không có khả năng, bằng không sao bọn họ có thể có được tin tức nhanh như vậy?"
Cuối hẻm là ngõ cụt, chiếc taxi buộc phải dừng lại, thật giống như các bang phái đối đầu nhau, ba người bị “mời” xuống xe, vali của cả hai bị lục tung, kể cả túi xách của Tống San San, nhưng hiển nhiên, bọn họ không tìm được thứ họ cần.
“Sổ sách đâu? Đừng có vòng vo, cũng đừng tìm cớ!” Kẻ dẫn đầu khí thế rất hung hăng, nói thẳng vào vấn đề.
Đã báo cảnh sát rồi, bây giờ phải kéo dài thời gian chờ cứu viện, cho nên Diệp Khanh phát huy sở trường của hắn – nói!
“Không phải chúng tôi muốn vòng vo, sự thật là…”
Không đợi Diệp Khanh nói xong, người kia cắt ngang: “Bớt dài dòng! Chúng tôi biết các người đã tìm thấy cuốn sổ kia, hiện tính mang đi nộp cơ quan điều tra. Ngoan ngoãn lấy cuốn sổ ra, chúng tôi sẽ để hai người đi, chúng tôi cũng không muốn phiền toái, nhưng nếu cố ý trì hoãn, đừng trách chúng tôi không khách khí!”
Diệp Khanh không hề nổi giận, tiếp tục ứng phó: “Chúng tôi chỉ có 3 cái túi, các anh cũng đã kiểm tra hết rồi, chẳng lẽ chúng tôi ăn cuốn sổ đó sao? Không có chính là không có, tôi cũng không có phép thuật, không có cách nào để biến ra cho anh…”
Một lưỡi dao đã kề ngang cổ Diệp Khanh, hàn khí bức người, thật đáng sợ!
“Đúng là sổ sách trong tay chúng tôi, vốn chúng tôi định tự tay đưa tới, nhưng cảm thấy không ổn, chúng tôi còn phải lên máy bay nên quyết định giao hàng hoả tốc, các anh đến công ty giao hàng hoả tốc mà tìm, có lẽ vẫn còn kịp”, Tống San San nhanh trí.
Người kia nhìn Tống San San, trong lòng suy tính xem thật hay giả, đúng là hành lý bọn họ đã bị lật tung lên rồi, không thấy. Nếu họ không mang theo sổ sách bên người thì có thể để được chỗ nào? Bọn họ giữ lại cũng không có tác dụng gì, sẽ nhanh chóng đưa ra chứ? Nghe cũng rất hợp lý.
Người đó nhìn người bên cạnh một cái, người này lập tức lấy điện thoại ra gọi, hẳn là tìm người đến công ty giao hàng hoả tốc kia.
Mơ hồ có tiếng còi xe cảnh sát, người kia mắt lộ hung quang, tay cầm dao găm khẽ run một cái, cổ Diệp Khanh hiện ra vệt máu, Tống San San kinh hãi kêu to, nhưng bởi vì quá lo lắng, căn bản không phát ra âm thanh nào. Cô bịt miệng không dám kêu to, người kia run tay cái nữa là cổ Diệp Khanh thành cái bản đồ.
“Đi!” người kia ra lệnh một tiếng, rút con dao về.
Một tên tiểu đệ không biết sống chết, lúc đi ngang qua Tống San San tiện tay đẩy cô ngã xuống đất, còn mở miệng mắng: “Thối tha!”
Như thế làm sao Diệp Khanh chịu được! Bất chấp thể lực mình thế nào, hắn bay người tới đạp cho tên kia một phát. Tên kia không đề phòng bị đạp xuống đất, mà Diệp Khanh mất thăng bằng cũng ngã lăn ra, hắn lập tức đứng dậy chạy tới đỡ Tống San San, bị đám người kia vây lại đấm đá một hồi.
Cho đến khi còi xe cảnh sát đã rất gần, tên cầm đầu rống lên, bọn chúng mới nhanh chóng tản đi.
Tống San San lảo đảo đi tới đỡ Diệp Khanh, khuôn mặt ngọc diện thư sinh đã sung chù vù như cái đầu heo.
“Cậu sao rồi?”
“Cô không sao chứ?”
Hai người cùng đồng thanh, quan tâm đến đối phương.
“Cô té có sao không?” Diệp Khanh không để ý đến cái đầu heo của mình, ngồi dậy kiểm tra trước sau cho người phụ nữ, chắc chắn cô không bị sao mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu nhìn cậu đi, có đau hay không mà còn lo cho tôi?” Tống San San không dám chạm vào mặt cùng những vết xanh đỏ trên cánh tay hắn, chỉ giơ tay chỉ chỉ.
Xe cảnh sát đã tới, Diệp Khanh để Tống San San tìm lại cuốn sổ trong ghế xe taxi, hai người lên xe đến đồn cảnh sát.