“Cậu có cần đến bệnh viện trước không?” bộ dạng Tống San San như sắp khóc, hỏi Diệp Khanh.
“Hà, đây đã là gì, tiểu gia tôi vẫn chịu được! Xem ra tiểu gia về phải gấp rút luyện công, không học được chút võ lâm tuyệt học xem ra không đấu được đám người cặn bã đó!”
Hai cảnh sát cười ha hả: “Người anh em, cậu thật là thú vị, cậu không soi gương xem mình đang là cái dạng gì đi à?”
“Ài, đàn ông mà, không bị thương một chút thì sao gọi là đàn ông? Lần tôi bị đánh gần đây nhất là hồi tiểu học, tôi ném chiếc điện thoại mấy chục nghìn tệ của mẹ vào nước để thí nghiệm xem nó có chống nước không, haha”
Mấy người đàn ông trong xe ha ha cười lớn, Tống San San thật là hết ý kiến, sao có thể lạc quan được như vậy chứ, xem ra là đứa trẻ được nuôi dưỡng trong một gia đình hạnh phúc.
“Tôi nói này hai chú cảnh sát, chúng tôi có tài liệu phải giao cho cơ quan điều tra, cũng là thứ mà đám người kia muốn cướp đi, phiền hai vị đưa chúng tôi tới cơ quan điều tra, chúng tôi giao cái này trước rồi tới đồn cảnh sát lấy lời khai được không?”
Chẳng phải Diệp Khanh hi hi ha ha với hai cảnh sát đó là để tạo quan hệ tốt, nhờ họ bảo vệ hai người mang sổ sách đến nộp cho an toàn sao?
Hai chú cảnh sát vui vẻ đồng ý.
Mọi việc đều tiến hành thuận lợi, sau đó hai người đặt vé máy bay quay về thành phố D luôn.
Qua mấy tiếng, những chỗ Diệp Khanh bị đánh đã sung tấy, ứ máu, nhìn rất đáng sợ, Tống San San trên máy bay đã khóc rất nhiều, khi máy bay vừa hạ cánh đã lập tức đưa hắn tới bệnh viện.
Diệp Khanh bị cô bám rất gắt gao, hắn không nghe lời, cô lập tức khóc, cũng không than vãn gì, chỉ là nhìn Diệp Khanh mà chảy nước mắt. Diệp tiểu gia một chút tính khí cũng không dám có, bởi thấy cô rơi lệ, lòng hắn đau không chịu nổi.
Lúc này Diệp tiểu gia mới đem phần sức lực còn lại phân tích bệnh lý trong trái tim mình. Hắn tựa hồ ý thức được mình không phải bị bệnh tim, mà là đau lòng, hắn đau lòng khi thấy cô khóc! Nhưng cái đau lòng này là như thế nào? Là yêu sao? Là tình cảm giữa hai người bạn thân hay tình yêu nam nữ?
Diệp Khanh còn đang khổ cực suy tư xem cái tình cảm của mình với Tống San San là loại gì, ông cụ Lưu gia đã tới bệnh viện kiểm tra. Bên thành phố C có được sổ sách đã gửi thông tin tới, sau đó nghe cháu trai bị đánh, kiểm tra ra bệnh viện ở thành phố D liền lập tức chạy tới. Cháu trai của Lưu gia bị đánh là chuyện đại sự!
“Ông nội! Sao ông lại tới đây?” Diệp Khanh không quan tâm đến bác sĩ còn đang bôi thuốc, trực tiếp kéo Tống San San che trước người mình, ngăn trở tầm mắt của ông nội. Bộ dạng đầu heo này của hắn chắc chắn sẽ làm ông nội đau lòng. Hắn là bảo bảo trong lòng ông nội!
Lưu lão gia tử thấy cháu trai của mình vẫn khí thế hừng hực, còn có sức kéo người khác làm lá chắn cho mình, trong bụng âm thầm thở phào, xem ra không bị nghiêm trọng, nếu chỉ là ngoài da thì không vấn đề gì.
Đến khi ông nhìn thấy người mà cháu trai mình kéo ra làm lá chắn là một cô gái thì không khỏi giật mình, cô gái này ông biết, chính là người mà tên tiểu tử kia nhờ ông tìm hiểu chuyện gia đình. Ông cũng đã xem qua, là một nhà văn trên mạng, quan hệ xã hội vô cùng đơn giản, đã kết bạn với cháu trai ông nhiều năm, trò chuyện cũng nhiều, điều quan trọng là cháu trai mình để ý đến người ta, không tệ!
Người cháu này của ông cái gì cũng tốt, chỉ không để ý đến phụ nữ, làm cho ông cùng con trai con dâu sợ giới tính của hắn có vấn đề, cho tới khi hắn xin ông điều tra chuyện của Tống gia, ông mới nhận thấy cô gái này có vị trí không bình thường trong lòng cháu trai mình.
Lão gia tử mặt mày hớn hở đi lên phía trước, quan sát thật kỹ cô gái trước mặt, cười híp mắt hỏi: “Con là San San hả?”
Tống San San vừa thấy Diệp Khanh kêu là “ông nội”, đầu óc liền tê liệt, ông nội? Đây là ông nội của Diệp Khanh? Là ông cố của Tiểu Nguyệt Nhi? Vậy, vậy bây giờ quan hệ của cô với bọn họ là như thế nào? Bạn? Thân thích? Hic, không biết, không rõ nữa!
“Dạ, con là Tống San San”, cô mù mờ đáp lại.
“Ừ, tài liệu các con đưa đã gửi sang bên kia rồi, vụ án này rất nhanh sẽ có kết quả thôi, nhanh chóng trả lại trong sạch cho cha con, con đừng vội”
Hoá ra người mà Diệp Khanh nhắc đến với cô lại là ông nội, cô vẫn cứ nghĩ người đó là cha của Diệp Khanh.
“Cảm ơn ông nội!” cô chỉ có thể theo Diệp Khanh gọi “ông nội”, không thì gọi như thế nào? Lưu lão gia tử? Không được không được.
Diệp Khanh vẫn trốn sau lưng cô không chịu lộ mặt, nhưng điều đó không hề ngăn cản hắn trò chuyện: “Ông nội, ông về trước đi, con không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi, ông đừng nhìn, con sợ ông thương tâm. Ông xem ông lớn tuổi vậy rồi, con sợ trái tim nhỏ bé của ông không chịu nổi”
“Tiểu tử thúi, dám chê ta già phải không? Ngươi dám coi thường ông nội ngươi?”
Tống San San dường như đã biết cái miệng này của Diệp Khanh là học của ai rồi.
“Ta đến xem cháu ta, con đẩy San San ra làm gì? Đây là giới thiệu cháu dâu với ta à?” lão gia tử rất hài lòng với Tống San San, hận không thể bắt thằng cháu mang người về lĩnh chứng luôn, đừng làm cho cháu dâu của ông chạy mất.
Chưa chờ Diệp Khanh phản ứng, đầu óc của Tống San San đã nổ tung! Trong lòng Tiểu San San vui sướng thét gào: “Con chính là cháu dâu của người! Chính là con!” ánh mắt mở to, miệng hơi há ra, ngây ngốc nhìn ông nội.
“Ông nội!” Diệp Khanh không lý giải được tiếng gọi “ông nội” này là giận ông hồ ngôn loạn ngữ hay vì bị ông nói trúng tâm sự mà tức giận.
“Làm sao? Có phải người ta chưa đồng ý lời tỏ tình của con phải không? Ài, chẳng lẽ người ta không thích con à?” lão gia tử đúng là sợ không đủ k.ích th.ích đứa cháu mình mà.
Tiểu San San trong lòng Tống San San lại ầm ĩ: “Con thích, con thích! Cầu còn không được!”
“Ông nội! Ông cho con chút mặt mũi đi được không? Cái này… bác sĩ, có thể phẫu thuật thẩm mỹ được không? Thay khuôn mặt khác cho tôi được không, cái mặt này mất hết rồi”
Bác sĩ đứng bên cạnh nghe hai ông cháu nói chuyện mà dở khóc dở cười, nhưng không dám thể hiện, bởi vì viện trưởng đi theo sau lão gia tử cũng nhịn cười đến rung cả hai vai.
Lão gia tử cảm thấy chơi đủ rồi, quay sang cười với Tống San San: “Vậy con ở đây chăm sóc nó, buổi tối cùng nó về nhà ăn cơm, ông về trước”
Một lát sau, Tống San San khẽ nói: “Dạ”
Diệp Khanh từ từ hé mắt thò đầu ra ngoài quan sát, quả nhiên trong phòng không còn ai, thở phào một tiếng, để bác sĩ tiếp tục xử lý.
Phòng bệnh đột nhiên yên lặng, không ai lên tiếng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng động sột soạt băng bó vết thương của bác sĩ.
Tống San San nghĩ tới nghĩ lui về chuyện tối nay có nên đến Lưu gia ăn cơm hay không? Ông nội có ý gì? Còn Diệp Khanh, hắn sẽ nghĩ gì?
Diệp Khanh cũng đang suy tư xem tối nay có nên đưa Tống San San về nhà ăn cơm hay không? Ý tứ của ông nội rất rõ ràng, coi cô là bạn gái của hắn, nhưng cô có đồng ý không? Còn mình thì sao? Loại cảm giác vui vẻ với cô ấy là như thế nào? Hắn vẫn không biết rõ được.
Xử lý xong vết thương, Tống San San đi lấy thuốc giúp hắn, hai người ra khỏi bệnh viện.
Ra tới cổng chính, Tống San San vẫn không thấy Diệp Khanh mở miệng nói chuyện tối nay về nhà ăn cơm, tâm tình ngày càng thấp nhưng không tiện thể hiện ra, giả bộ mạnh mẽ, cong miệng nói với Diệp Khanh: “Tôi về trước, hôm này hơi mệt, không đến nhà cậu ăn cơm được, nói với ông nội một tiếng giúp tôi, cảm ơn ông, ngày khác tôi ghé thăm”
Diệp Khanh vốn đã định mở miệng, bị mấy câu này của Tống San San chặn lại, được rồi, cô ấy không có ý này với mình, hay là chờ mình xác định chính xác tình cảm trong lòng rồi nói sau, nếu như thật sự thích cô ấy, lúc đó sẽ theo đuổi lại.
Hai người mỗi người đón một xe trở về nhà mình.
Chuyện của ba cô, những gì có thể cô đều đã làm, giờ chỉ còn chờ kết quả từ bên kia, lần này quay về coi như đã làm xong việc. Cô có thể cảm giác được thái độ của Diệp Khanh với mình có chút thay đổi, nhưng vẫn cách cái gọi là tình yêu một đoạn rất xa, cô không muốn chủ động, cô sợ chủ động, nhỡ đến lúc đó, ngay cả bạn thân cũng không làm được.
Vì vậy sáng sớm hôm sau, Tống San San lên chuyến bay sớm nhất về thành phố Y, cô cứ về với Tiểu Nguyệt Nhi của mình đã, nửa tháng không gặp rồi, cô rất nhớ nó.
Diệp Khanh về nhà, Lưu lão gia tử nhìn theo, phía sau trống trơn.
“San San đâu?”
Trên mặt Diệp Khanh dán mấy miếng băng che lại máu bầm, nhìn đỡ ghê, biểu tình cũng không vui: “Cô ấy nói mệt, đi về nghỉ trước”
“A! Con đó! Ta đoán là con không cho người ta tới phải không? Đứa bé kia nhìn một cái là biết có cảm tình với con, sợ là chỉ chờ con mở miệng thôi, thằng cháu ngu ngốc này!”
Diệp Khanh chỉ nghĩ ông nội đang trêu chọc nên về phòng nghỉ ngơi, tâm trạng chán nản.
Hôm sau, Diệp Khanh như thường lệ lái xe đến khu nhà Tống San San, gọi điện rủ cô đi ăn trưa, kết quả là cô tắt máy.
Tim Diệp Khanh đột nhiên đập hồi hộp một cách khó hiểu, vội vàng xuống xe đi vào nhà cô xem có chuyện gì xảy ra không, không phải đám người ở thành phố C đến đây kiếm chuyện đấy chứ?
Đến cửa tiểu khu, không có thẻ thì không vào được, hắn gọi mấy tiếng, bảo vệ đi ra. Diệp Khanh đã tới nhà Tống San San nhiều lần, bảo vệ cũng quen mặt hắn.
Bảo vệ nhìn hắn một cái, chậm chạp nói: “Cậu tìm cô Tống à? Sáng nay cô ấy xách túi lớn túi nhỏ nói là đến sân bay, không nói cho cậu biết à?”
Diệp Khanh trợn tròn mắt!
Đi rồi? Không nói câu nào mà đi luôn? Cái này… cái này có tính là qua cầu rút ván, ăn xong phủi tay à? Xong việc không nói câu nào cứ thế đi?
Tức chết Diệp tiểu gia!
Quay về xe, lấy điện thoại, nhắn tin WeChat cho Tống San San. Hắn gõ chữ đùng đùng, hận không thể đâm thủng màn hình điện thoại!
Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh, Tống San San bật điện thoại, âm báo tin nhắn “ting ting” vang lên không ngớt, đều là của một người – Diệp tiểu gia.
Diệp tiểu gia: [Xú nha đầu, không nói tiếng nào đã chạy? Qua cầu rút ván, ăn xong phủi tay phải không?]
Diệp tiểu gia: [Tôi vì cô mà mặt mày tuấn tú cũng bị huỷ, cô không thèm quan tâm sao? Lương tâm cô bị chó ăn rồi à?]
Diệp tiểu gia: [Cô lại đi một lần nữa, bỏ tôi một mình, cô nhẫn tâm vậy sao? Lòng dạ cô ác độc thế sao?]
Kế tiếp là các thể loại biểu tình nghiến răng nghiến lợi, than vãn khóc lớn, đau lòng ôm đầu, đấm ngực dậm chân… đủ cả.
Nhìn thời gian, tin nhắn gần nhất cách đây 2 giờ, chắc là cũng mệt rồi.
Diệp tiểu gia: [Tống San San, tôi nhớ cô, chỉ một đêm không gặp, tôi con mẹ nó thực sự nhớ cô!]
Diệp tiểu gia: [Bây giờ cô lại rời thành phố D, tôi không biết cô đi đâu, có nhớ tôi hay không? Những ngày tháng chúng ta cùng cà phê, ăn uống với nhau, những nơi chúng ta từng đi qua… Con mẹ nó, tất cả đều hiện rõ trước mắt tôi]
Diệp tiểu gia: [Thôi cô đi đi! Đồ đàn bà độc ác! Tôi con mẹ nó không nhớ cô nữa!]