Lần đầu thấy con gái kiên quyết như thế, mẹ Nhiễm rất nhanh thua trận, vì cô quấy rầy đòi hỏi cùng cô đi đăng ký. Về sau, qua tư liệu sơ bộ cùng trường học phối hợp xin, còn có tương quan giáo dục, vệ sinh, công an sơ thẩm nhân viên báo danh chính trị, kiểm tra thân thể, cuối cùng xác nhận Nhiễm Tái Tái là đối tượng tòng quân thích hợp, thông báo cô hai tháng sau nhập ngũ.
Mà bên Khương gia qua chú Lam, biết Nhiễm Tái Tái thật bị người nhà trừng phạt đưa đi sung quân, nghĩ đến thiên kim tiểu thư yếu ớt phải đối mặt gian khổ, không chết cũng phải lột da, Khương Lỵ cảm thấy đạt được mục đích, cũng quý thanh danh của mình, liền hào phóng đồng ý cha mình không truy đuổi.
"Con nói vì sao con nhất định phải trừng phạt mình nhập ngũ, rám đen thì thôi, nếu bị thương cá biệt cái gì, mẹ còn sống được sao?" Mẹ Nhiễm ngồi trên salon phòng khách, vừa nghĩ tới con gái mình nuông chiều lớn lên, một chút khổ cũng chưa từng trải muốn vào quân đội, liền không nhịn được đau lòng lải nhải với thân ảnh đang bận rộn kia.
"Mẹ, hai tháng sau con nhập ngũ, mẹ đừng lo lắng nha. Lại nói, mẹ không phải cũng lo lắng con sẽ bị đàn ông quấy rối sao, làm lính rồi, con liền có thể bảo vệ mình." Nhiễm Tái Tái thông cảm mẹ một mảnh từ mẫu, mỗi lần mẹ Nhiễm nói, cô đều vừa nũng nịu vừa phân tán lực chú ý của mẹ, "Nhìn xem, hôm nay con lại làm thật nhiều đồ ăn mẹ thích, mẹ tới nếm thử!"
Bị con gái ôm cánh tay đỡ dậy từ trên ghế salon, mẹ Nhiễm quả nhiên phân tâm, nhìn thức ăn trên bàn sắc hương vị đều đủ trong lòng mát mẻ, con gái đại học đặc biệt vì bà mà học nấu nướng, thật hiếu thuận, vừa hiểu chuyện vừa nhu thuận, nhưng ngoài miệng nói: "Con mấy ngày nay đổi món cho ta bổ, ta đều mập!"
"Nào có a mẹ, mấy ngày nay khí sắc mẹ vừa vặn rất tốt đâu, bố mỗi ngày con mắt đều sáng!" Nhiễm Tái Tái không nói sai, mấy ngày nay, có lẽ là vì mình ở bên bồi mẹ Nhiễm khoái trá, có lẽ là vì Nhiễm Tái Tái mỗi ngày hầm canh dưỡng nhan thực có hiệu quả, có lẽ là vì bị Nhiễm Tái Tái nửa ép buộc mặc các loại sườn xám, mẹ Nhiễm vốn diễm lệ vô cùng càng khí sắc hồng nhuận, phong tình vạn chủng, để bố Nghiêm mỗi lần về nhà đều kinh diễm.
Đưa một chén nhỏ canh khai vị ấm dạ dày, Nhiễm Tái Tái lại cho mẹ thêm một chút rau quả nhuận ruột, sau đó là canh dưỡng nhan nấu buổi sáng cùng hải sản protein cực tốt... Nhiễm Tái Tái vừa thêm đồ ăn, vừa dỗ dành mẹ Nhiễm. Sau đó giống như lơ đãng hỏi, "Mẹ, mấy ngày nay con thấy anh trai đặc biệt lạnh lùng. Con cố ý làm đồ ăn đưa qua, anh ấy cũng chỉ cho con đặt lên bàn, hận không thể không cho con tới gần anh ấy trong một mét. Trước kia không phải như thế, anh trai chán ghét con sao?"
"Nhất Huân a, nó không phải chán ghét con. Ai, nó không thích tiếp xúc với tất cả con gái! Con không biết, con đi học, anh trai con quen một người bạn gái, sau đó vì... chuyện thân thể, cô bạn gái kia hiểu lầm cái gì, vậy mà dùng thẻ công kích làm bị thương anh trai con, lại nói rất nhiều lời khó nghe. Về sau, anh trai con cũng bài xích con gái. Mẹ và bố con cũng tìm rất nhiều phương pháp, nhưng giống như càng ngày càng hỏng bét... Hiện tại Nhất Huân thành lính đặc chủng, chúng ta liền phát hiện nó càng thêm không muốn để người khác tới gần. Ai... đó là tâm bệnh của bố con đấy!"
"Bệnh kia... Có thể trị hết không?" Nhiễm Tái Tái rất lo lắng hỏi.
"Cái kia không phải bệnh, ai nha, trẻ con đừng hỏi." Mặc dù bọn họ hiện tại là người một nhà, nhưng dù sao không phải an hem ruột, cho nên chuyện tư mật mẹ Nhiễm không thể nói cho Nhiễm Tái Tái.
Nhiễm Tái Tái "..."
Mấy ngày nay, đối với anh trai lính đặc chủng lãnh một tòa băng sơn, Nhiễm Tái Tái thật nghĩ hết biện pháp, lê hoa đái vũ yếu đuối, ra vẻ ngang ngược quấn lấy anh, tỉ mỉ chuẩn bị đồ ăn cho anh, Nghiêm Nhất Huân mặc dù mềm hoá một chút nhưng vẫn không cho phép cô tới gần, thật sự là gấp chết cô. Phải biết thương thế của anh cũng nghỉ 2 tháng, chờ đến khi cô đi, anh cũng sẽ rời nhà, khi đó ngăn cách về sau liền càng thêm không dễ hạ gục, cô thật sự là sầu trắng tóc!
Ban đêm, Nhiễm Tái Tái rốt cục lần nữa nghĩ biện pháp, dùng sức bóp bóp bắp đùi mình, cầm một bình rượu lớn hai mắt đẫm lệ gõ cửa phòng Nghiêm Nhất Huân, "Anh, em có chút khổ sở, anh có thể cùng em uống một chén được không?"
Nghiêm Nhất Huân nhìn em gái ánh mắt chấp nhất, chăm chú chặn cửa, nhíu mày, ngầm thừa nhận xoay người, lấy ly đặt trên bàn trà, để cô rót rượu.
"Anh ——" Nhiễm Tái Tái rót rượu xong thuận thế muốn ôm cánh tay anh.