- Giám đốc Hồ, ông liên lạc với bọn họ thế nào rồi.
Hồ Tư Tiến lộ ra vẻ xấu hổ, nói:
- Chuyện không được tốt lắm. Bọn họ nói tai họa ngầm rất nghiêm trọng, để chúng tôi lập tức kiểm tra tu sửa. Thật ngại quá....
- Cái này cũng không trách ông được.
Ngô Thư oán hận nói.
Quả thật, đây chỉ là do bọn hắn từ chối lời mời ăn tiệc của Chung An Quốc thì bên kia mới nghĩ ra thủ đoạn trả đũa. Cho dù quảng trường Vạn Thông kiểm tra tu sửa một ngày một đêm thì cũng không có bất kỳ vấn đề gì. Bên kia cũng có thể nghĩ ra những lý do khác để gián đoạn hoạt động ký tên của bọn hắn.
Chung An Quốc không phải đã nói rồi sao? Đắc tội bọn chúng, ở Thông Liêu nửa bước khó đi.
Cũng chính là vì có đám người kia tồn tại nên ngành giải trí mới có nhiều tấm màn đen tồn tại như vậy.
- Đường Trọng, như vậy không tốt sao? Nếu không thì chúng ta nghĩ những biện pháp khác xem? Tôi sẽ gọi điện cho công ty, xem công ty có tìm được người dọn dẹp chuyện này không.
- Chị Ngô, phiền chị liên lạc cho Chung An Quốc.
- Đường Trọng...
Ngô Thư còn chuẩn bị khuyên nữa.
- Chị Ngô, tin tôi đi, không có chuyện gì đâu.
Ngô Thư do dự, nhớ tới lời Bạch Tố lúc cô ấy gọi điện thoại tới, cắn răng lấy ra danh thiếp của Chung An Quốc ra rồi bấm số Chung An Quốc.
Có Ngô Thư đi cùng, lúc Đường Trọng và Trương Hách đi vào thang máy quảng trường Vạn Thông, đã có một chiếc xe Rolls- Royce Cổ Tư xa hoa màu đen ít xuất hiện đang đỗ trước bãi đỗ xe.
Thấy bọn hắn tới, Chung An Quốc ra khỏi xe rồi giúp đẩy cửa xe ra.
Hắn cười ha hả nhìn Đường Trọng, nói:
- Đường tiên sinh, chúng ta lại gặp mặt rồi. Thời gian trôi nhanh quá nhỉ?
- Với tôi mà nói thì thời gian quá chậm.
Đường Trọng vừa cười vừa nói:
- Một giờ trước gọi điện cho cậu, giờ cậu mới đến đón người. Nguyện vọng muốn sớm nhìn thấy thiếu gia Trần đều tan hết rồi.
- Vậy sao? Vậy là do tôi thất trách rồi.
Chung An Quốc bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười, nói:
- Nhưng lần đầu tiên tôi tới, nếu Đường tiên sinh và Trương tiểu thư đồng ý ngay thì không chừng giờ chúng ta đang nâng cốc ngôn hoan rồi đây này. Đúng không?
Những lời này ám chỉ Đường Trọng không tán thưởng, không nên đợi đến lúc ăn đau khổ thì mới nhận thua.
- Là bọn tôi nâng cốc với thiếu gia Trần, có liên quan đến ông à?
- Lãng phí nước miếng với tên hai lúa, có khả năng chúng ta sẽ bỏ qua bữa tiệc hải sản lớn đấy.
-...
Chung An Quốc quyết định không trả lời Đường Trọng bất kỳ cái gì nữa, trong lòng âm thầm cầu nguyện, hi vọng tối nay tâm trạng của Trần thiếu gia tốt.
Xe rời khỏi nội thành náo nhiệt, sau đó chạy tới vùng ngoại thành Thông Liêu vắng vẻ.
Phía trước có một ngọn núi không biết tên. Xe xuyên qua một đoạn đường hầm, quẹo trái quẹo phải rồi đi vào một nơi thế ngoại đào nguyên.
Đào nguyên này ở trong lòng núi, trong đó có núi rừng, hòn non bộ, có sông, còn có các loại động vật kỳ lạ quý hiếm. Sắc trời đã gần hoàng hôn, một tòa nhà ở giữa cây xanh núi xanh thế này giống như chốn bồng lai tiên cảnh mộng ảo.
Xe dừng lại trong bãi đỗ xe, Chung An Quốc đi trước dẫn đường mang bọn người Đường Trọng vào căn nhà đỏ.
Trong tiểu lâu có một căn phòng cực lớn. Năm người đàn ông đang ngồi trước chơi bài, hai cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp đang ghé vào bên cạnh xem cuộc chiến.
Đường Trọng nhìn bao quát, sau đó ánh mắt rơi vào người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng đang ngồi trên ghế chủ, vừa cười vừa nói: