Lấy Lại Lương Duyên

Chương 6: Chương 6



Khi cô ta thoát khỏi hồi ức, nhìn quanh khoảng sân được dọn dẹp ngăn nắp, liếc thấy mấy cây hoa hồng được trồng bên cạnh nhà.

Ánh mắt Lý Xảo Nhi nhìn Phong Vũ vừa tức giận vừa oán trách.

Oán anh sao không cho cô ta cuộc sống tốt đẹp như vậy.

Nếu anh giống như bây giờ, tại sao cô ta lại đi dan díu với tên lêu lổng trong làng.

Đừng trách cô ta ngoại tình, là do Phong Vũ tự chuốc lấy.

9.

Phong Vũ thấy Lý Xảo Nhi và mẹ tôi, nụ cười trên mặt vơi đi quá nửa.

Từ khi cưới vợ, Phong Vũ nghe lời em gái, giao hết việc nuôi heo cho nhân viên làm thuê.

Anh một lòng một dạ đặt hết lên người vợ, sợ cô vợ yêu dấu sớm chiều mong nhớ bị một cơn gió thổi bay mất.

Đêm nào cũng dậy mấy lần, lén lút đến phòng chính, phải ngắm vợ ngủ một lúc.

Lúc đó mới mãn nguyện quay về ngủ tiếp.

Phong Vũ yêu ai yêu cả đường đi lối về, đối với người nhà vợ cũng rất khách sáo hỏi một câu: "Hay là, ở lại ăn bữa cơm rồi hẵng đi?"

Mẹ tôi ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi trong không khí.

Lần trước ăn thịt là ở tiệc cưới, lập tức không nhấc nổi chân.

"Được đó, được đó, mẹ còn chưa ăn cơm con rể quý nấu bao giờ."

Lý Xảo Nhi thấy kéo mẹ tôi không đi, cũng đành miễn cưỡng ở lại ăn cơm.

Lúc này, Phong Kiều Kiều cũng đã quét xong lá rụng trong sân, rửa tay sạch sẽ đi múc cháo khoai lang ngô được nấu nhừ thơm ngọt.

Phong Vũ bưng món sườn non kho tàu và thịt xào tỏi tây vừa nấu xong lên bàn.

Mùi thơm này có thể đánh thức cả con ch.ó vàng nhà hàng xóm dậy.

Lý Xảo Nhi xoa cái bụng trống rỗng.

Từ khi gả cho Lý Cẩu Đản, cô ta chỉ có thể ăn một bữa sáng nóng hổi ở nhà mẹ đẻ.

Cô ta uống liền hai bát cháo, bụng căng tròn như quả bóng bay, lúc này mới lưu luyến đặt bát xuống.

Lúc này, Phong Vũ đang bóc tôm cho tôi.

Lý Xảo Nhi nhìn ngây người.

"Các người lấy đâu ra tôm vậy?"

Phong Kiều Kiều vẫn nhớ người phụ nữ này từng chế giễu anh trai mình hôi hám, liền nói giọng chua ngoa: "Em đã nói rồi, chị dâu gả về nhà em là để hưởng phúc. Đấy, chị dâu không khỏe, anh trai em đặc biệt lên thành phố mua một cân tôm về nuôi trong bể, chỉ cần chị dâu muốn ăn, lúc nào cũng có thể vớt."

Mẹ tôi nghe thấy tôi sống như tiên, kéo kéo tay áo Lý Xảo Nhi, nhỏ giọng thở dài: "Xem ra Lý Đào sẽ không nghe lời chúng ta, gây sự với Phong Vũ đâu."

Tôi nhai con tôm đã được bóc vỏ trong miệng, liếc nhìn Lý Xảo Nhi, không biết cô ta đang nghĩ gì.

Có lẽ đang nghĩ xem ông chồng tương lai triệu phú của cô ta lại đang đi trăng hoa ở đâu rồi cũng nên.

Lúc đi, Lý Xảo Nhi vẫn chưa từ bỏ ý định, chế nhạo tôi: "Đừng tưởng mình gả tốt hơn tao, mày cứ chờ vài năm nữa xem, Lý Cẩu Đản chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền, lúc đó tao là vợ của người giàu nhất, còn mày vẫn chỉ là vợ của một người nuôi heo."

Mẹ tôi cũng hùa theo chị gái tẩy não tôi: "Hai đứa là chị em ruột, anh rể con sống tốt thì con cũng sống tốt."

"Con đưa cho chị con ba vạn tệ, để anh rể con lên thành phố làm ăn."

"Nếu kiếm được tiền, anh rể con chắc chắn sẽ nhớ ơn hai đứa!"

Tôi khoanh tay trợn mắt trắng dã, "Thôi đi, anh rể tôi có chí lớn như vậy, chắc chắn không thiếu tiền của một người nuôi heo đâu."

Tôi thấy chị gái định mở miệng nói, liền đá cửa đóng sầm lại.

10.

Mấy ngày sau, tôi bưng một chậu hạt dưa rang thơm ngọt, ngồi bên lề đường nghe các thím các dì buôn chuyện.

"Đào ơi, anh rể nhà mày lên thành phố làm ăn rồi, sao mày không bảo Phong Vũ đi cùng luôn đi."

Thím Lý vốc một nắm hạt dưa trong giỏ của tôi.

Đối mặt với ánh mắt trêu chọc của những người khác, tôi tỏ ra thờ ơ, "Chị tôi chẳng phải đã nói rồi sao, anh rể tôi sinh ra đã có số làm ăn buôn bán. Cái làng nhỏ này không chứa nổi vị Phật lớn đó, nhưng tôi và Phong Vũ mới cưới, không tham gia náo nhiệt làm gì."

Bác Bạch nói đỡ cho tôi một câu: "Đúng thế, thằng bé Phong Vũ một mình nuôi em gái lớn khôn, là một chàng trai tốt hết chỗ chê."

"Cho dù Phong Vũ không lên thành phố làm ăn, ở làng vẫn sống tốt."

Không lâu sau, tôi thấy chị gái vác cuốc đi ngang qua đường.

Thím Lý gọi to về phía cô ta: "Lý Xảo Nhi, sao mày không đi cùng chồng mày lên thành phố làm ăn đi."

Lý Xảo Nhi lau mồ hôi trên trán, khẽ nheo mắt vì bị nắng chiếu đau.

"Làm ăn là chuyện của đàn ông, tôi ở nhà lo liệu cho anh ấy là được."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.