Hắc quyền chi vương không tin nổi và mắt mình, lại nhấc đầu gối lên, hung hăng đánh vào hạ thân của Vương Siêu. Đầu gối giống như thuẫn bài trọng kích nện vào hạ thân của Vương Siêu, nhưng vẫn không thu được một chút hiệu quả nào.
Đầu gối của hắn có thể nện chết một con tê giác!
"Bất kỳ thứ gì cũng phải bị hủy dưới quyền của ta, sao người này lại không bị sao cả! Người cũng không động đậy một chút nào." Vị hắc quyền chi vương nổi tiếng về lực lượng và sự hung mãnh, người cường tráng nhất trên thế giới này lần đầu tiên nảy sinh hoài nghi về lực lượng của mình! "Trừ phi... hắn không phải là người!"
Rầm! Rầm! Rầm rầm rầm rầm!
Hắc quyền chi vương dùng hết lực lượng toàn thân, lại nện thêm hai cú cùi trỏ nữa, đánh lên cổ Vương Siêu. Rắc rắc, cổ vương siêu hơi lệch đi, nhưng trong nháy mắt lại thẳng lại như cũ.
"Chàng trai, đánh đủ chưa vậy."
Khi hắc quyền chi vương thấy Vương Siêu không hoàn thủ, chuẩn bị dừng sự đả kịch liên tục không ngừng lại thì Vương Siêu thốt lên một câu rồi đột nhiên vươn tay, xòe năm ngón tay ra, tóm về phía đỉnh đầu trơn nhẵn của hắc quyền chi vương.
Hắc quyền chi vương vừa muốn né tránh, nhưng tay của Vương Siêu nhìn thỉ chi như tóm nhẹ một cái, nhưng nhanh đến mức vượt quá phản ứng của hắn.
Hắn chỉ thấy năm ngón tay của Vương Siêu ngón nào ngón nấy đều thô to như củ cà rốt, dài gần một thước, bao gồm cả móng tay dài ba thốn, giống như móng vuốt của ma vương, thoáng chốc đã vươn tới đỉnh đầu của hắn.
Sau đó, da đầu của hắn co lại, bị năm ngón tay của Vương Siêu kẹp chặt, giống như là một lão hổ bị Võ Tòng nắm lấy da, cứ thế nhấc bổng lên.
Một đại hán cao hơn ha mét, cường tráng như tê giác bị một đại hán cao to như ma vương nắm lấy đỉnh đầu rồi nhấc bổng lên, tình cảnh đó chấn động và thảm liệt như thế nào?
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều kinh hãi đến nỗi nói không thành lời.
"Sao có thể như vậy được! Thân thể kim cương bất hoại! Bị đả kích nặng nề như vậy mà vẫn như không có chuyện gì? Sao có thể như vậy được?" Vào lúc này, cô gái của Hồng môn cũng không nhịn nổi mà đứng bật dậy. Cô ta là vốn muốn được kiến thức Phiên Thiên Ấn của Vương Siêu, nhưng lại không ngờ rằng, Vương Siêu trong trận chiến đấu này, căn bản không xuất thủ mà chỉ đứng yên không động đậy, mặc kệ sự đả kích hung bạo của đối phương, đợi đối phương đánh đủ rồi mới xuất thủ một cách rất đơn giản, nắm lên đỉnh đầu của đối phương rồi nhấc bổng lên.
Chiêu này không chất chứa một chút kỹ thuật nào, cũng không có một chút động tác hoa mỹ nào. Nhưng lại tạo cho người ta sự chấn kinh cường liệt nhất.
Vương Siêu căn bản không dùng chiêu thức, cũng không di động vị trí, chỉ là ngươi đánh ta, ta không động, đợi khi ngươi đánh ta chán rồi, mới nhấc đối phương lên như tóm một con gà.