Thẩm Thanh Lan chỉ cảm thấy cơ thể mình cũng sắp toác ra.
Đau đớn này trở nên không đáng kể so với những cơn đau khi bị thương trong quá khứ.
Có điều, chẳng bao lâu sau, sắc mặt bác sĩ bắt đầu là lạ.
Cô ấy liếc Thẩm Thanh Lan một cái rồi đưa mắt ra hiệu cho một bác sĩ khác.
Bác sĩ nọ đi tới nhìn, ánh mắt hơi biến đổi.
Nữ hộ sinh giàu kinh nghiệm, cô ấy là người thứ hai phát hiện ra điều khác thường.
Nét mặt ba người trở nên nghiêm trọng, vốn tưởng là quá trình sinh thường rất thuận lợi nhưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
“Cô Phó, cố lên, dùng sức! Đứa bé sắp ra rồi!”
Bác sĩ nói với Thẩm Thanh Lan.
“Bác sĩ, có vấn đề gì đúng không?”
Bầu không khí nghiêm túc khiến Thẩm Thanh Lan nhận ra có gì đó không ôn.
Ba người đưa mắt nhìn nhau.
Bác sĩ nghĩ một lát, vẫn quyết định nói sự thật cho Thẩm Thanh Lan: “Cô Phó, hiện giờ tình huống của đứa trẻ hơi khác thường.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Lan biến đổi: “Đứa bé làm sao?”
“Đầu đứa trẻ nằm ngang.”
Bác sĩ đáp.
Cô ấy cũng vừa mới phát hiện ra.
Lúc trước kiểm tra nhiều lần như vậy, tình trạng của đứa trẻ đều rất bình thường, ai ngờ thực sự đến lúc sinh vẫn có chuyện ngoài ý muốn.
“Cô Phó, đừng sợ.
Tuy tình trạng này hiếm thấy, nhưng không phải là không có.
Trước kia cũng từng gặp tình huống đầu thai nhi nằm ngang trong quá trình sinh nở.
Tôi sẽ cố hết sức điều chỉnh, cô phối hợp với tôi nhé!”
Sắc mặt Thẩm Thanh Lan nặng nề: “Được.
Nhưng tạm thời đừng cho người nhà tôi biết, nhất là chồng tôi.
Bác sĩ, tôi hy vọng chị có thể ra ngoài nói với người nhà tôi một tiếng, hiện giờ tôi không sao, tình trạng rất tốt.”
Cô ở trong này lâu như vậy, chắc hẳn Phó Hoành Dật đã sốt ruột lắm rồi.
Bác sĩ do dự chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu dưới ánh nhìn kiên trì của Thẩm Thanh Lan.
Một bác sĩ khác đã đi ra.
Cô ấy cần phải ra ngoài để xoa dịu cảm xúc của người nhà, dù sao thời gian sản phụ vào phòng sinh đã rất lâu.
Phó Hoành Dật không thể ngồi yên nữa, đang định đi vào thì bác sĩ đi ra.
“Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi? Sao lâu vậy vẫn chưa ra?”
Bác sĩ giải thích: “Tử cung của người mẹ mở chậm, mất không ít thời gian.
Hiện tại vẫn rất ổn, người nhà kiên nhẫn đợi nhé!”
“Bác sĩ, sao cháu dâu tôi yên lặng vậy?”
Phó lão gia hỏi.
“Cô phó là sản phụ kiên cường nhất mà tôi từng gặp.”
Bác sĩ chỉ nói câu này rồi quay người định đi vào.
Cô ấy lo ở ngoài này lâu sẽ khiến họ nhìn ra sự khác thường.
“Bác sĩ, tôi muốn vào phòng sinh”
Phó Hoành Dật đưa ra yêu cầu.
“Anh Phó, tôi hiểu tâm trạng của anh.
Nhưng cô Phó đã nói rồi, mong anh có thể ở bên ngoài đợi cô ấy.”
Đây là lời Thẩm Thanh Lan đặc biệt dặn dò ban nãy.
Con ngươi Phó Hoành Dật sẫm lại, anh nhìn cánh cửa phòng sinh đóng lại trước mắt, cảm giác bất an trong lòng đang càng thêm mãnh liệt.
“Có thuốc không?”
Anh nhìn Eden và hỏi.
Khi còn trẻ, Phó Hoành Dật có nghiện thuốc lá, mấy năm nay anh mới bỏ dần.
Lúc này, anh chợt rất muốn hút một điếu thuốc.
Eden lắc đầu, anh chưa từng hút thuốc: “Tôi dẫn anh xuống dưới nhé?”
“Tôi ở đây đợi.”
Phó Hoành Dật đáp.
Chốc lát, trong hành lang lại rơi vào im lặng.
Ai nấy đều đang chờ đợi.
Bỗng, một tiếng hét từ trong phòng sinh truyền tới, là giọng của Thẩm Thanh Lan.
Vẻ mặt mọi người ở đó đều biến sắc, đặc biệt là Phó Hoành Dật, mặt anh trắng bệch.
Trước đó, lâu như vậy mà Thẩm Thanh Lan không kêu một tiếng, nhưng hiện tại lại hét to, rõ ràng cơn đau đã vượt qua sự chịu đựng của cô, nhất là Phó Hoành Dật và Eden biết rõ quá khứ của Thẩm Thanh Lan.
Phó Hoành Dật đứng bật dậy khỏi xe lăn, cả người loạng choạng, may mà Eden nhanh tay lẹ mắt đỡ được anh.
Có điều, sau tiếng hét ấy, trong phòng sinh lại im lặng.
Qua một lúc, cửa phòng sinh mở, một y rảo bước đi ra với vẻ mặt nặng nề.
Y tá vội đáp, rồi đẩy Sở Vân Dung ra, chạy về phía kho máu.
Chân Sở Vân Dung mềm nhũn, ngồi luôn xuống sàn.
Bác sĩ đi ra gọi: “Người nhà của Thẩm Thanh Lan”
Phó Hoành Dật lao lên trước: “Tôi là chồng cô ấy.”
“Anh Phó, trong quá trình sinh nở, sản phụ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dẫn đến mất máu quá nhiều.
Người mẹ và đứa trẻ rất có khả năng chỉ giữ được một, anh muốn giữ người mẹ hay đứa trẻ?”
Giữ người mẹ hay đứa trẻ: Đầu óc Phó Hoành Dật trống rỗng, như thể căn bản không hiểu ý câu nói này của bác sĩ, bỗng chốc anh thẫn thờ ngay tại chỗ.
“Người nhà mau chóng đưa ra quyết định! Thời gian là vàng bạc, mọi người lãng phí thêm một phút là sản phụ nguy hiểm thêm một phút.”
Bác sĩ giục.
Người phản ứng lại đầu tiền là Phó lão gia, ông trầm giọng: “Giữ người mẹ, phải giữ người mẹ!”
Bác sĩ đưa giấy đồng ý cho Phó Hoành Dật: “Anh ký vào đây!”
Tay Phó Hoành Dật run run, cầm lấy bút, ký tên mình vào cuối tờ giấy đồng ý.
Bác sĩ trở lại phòng sinh, Phó Hoành Dật muốn vào nhưng bị bác sĩ đẩy ra.
Trong phòng sinh, sắc mặt của Thẩm Thanh Lan đã trắng hơn cả tờ giấy.
Cô há miệng hít thở, bên tại là lời nói của bác sĩ, nhưng cô chẳng nghe thấy câu nào, chỉ đành túm chặt lấy tay bác sĩ: “Bác sĩ, cứu đứa bé, xin chị cứu đứa bé.”
Bác sĩ vỗ về cô: “Chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cứu đứa bé.”
“Bác sĩ Đường, nhìn thấy đầu đứa bé rồi.”
Y tá hộ sinh vui mừng nói.
Nghe vậy, bác sĩ sửng sốt: “Cô Phó, cô nghe thấy chưa? Đầu đứa bé ra rồi, cô dùng thêm sức đi, cố lên!”
Thẩm Thanh Lan theo bản năng làm theo lời bác sĩ nói.
Cơn đau càng dữ dội, ý thức dần yếu đi.
“Bác sĩ, sản phụ không còn sức nữa, thai nhi bị kẹt trong ống sinh rồi, làm sao bây giờ?”
Đây là giọng của y tá hộ sinh.
“Sản phụ vẫn xuất hiện tình trạng băng huyết, bổ sung thêm lượng máu đã mất.”
Đây là giọng của bác sĩ.
“Cô Phó, đứa bé sắp ra rồi, cô kiên trì nhé!”
Đây là giọng của một bác sĩ khác.
Thẩm Thanh Lan cảm thấy sức lực toàn thân đã bị rút sạch.
Cô mệt, vô cùng mệt.
Nhưng cô vẫn nhớ con của cô còn chưa ra.
Cô muốn dùng sức nhưng làm thế nào cũng không có sức.
Trong lúc ý thức mơ hồ, đột nhiên bàn tay cô được nắm chặt, giọng nói của Phó Hoành Dật vang lên bên tai cô.
Cô cố gắng mở mắt thì nhìn thấy khuôn mặt của Phó Hoành Dật.
“Thanh Lan, anh ở đây, em đừng sợ!”
“Sao anh vào đây, mau đi ra!”
Từ kẽ răng, Thẩm Thanh Lan nặn ra được một câu.
Phó Hoành Dật lắc đầu, dịu dàng nhìn cô: “Anh sẽ không ra ngoài.
Thanh Lan, anh sẽ ở bên em, em đừng sợ.”
“Phó Hoành Dật, em mệt quá!”
Thẩm Thanh Lan nói.
Tim Phó Hoành Dật thắt lại, anh đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cô: “Thanh Lan, kiên trì thêm chút nữa, con sắp ra rồi.
Chẳng phải em nói sau khi con ra đời, cả nhà chúng ta sẽ đi nghỉ sao? Giờ em không thể ngủ, tuyệt đối không được ngủ, biết không?”
“Thanh Lan, gia đình này có em mới hoàn chỉnh, cuộc đời anh cũng có em mới có một ý nghĩa khác.
Em từng nói sẽ bên anh suốt đời, không thể nửa đường lại chê mệt mà lén bỏ chạy, biết không?”
Phó Hoành Dệt nắm lấy tay Thẩm Thanh Lan, dịu dàng thì thầm với cô.
Bác sĩ đứng bên Thẩm Thanh Lan lên tiếng: “Cô Phó, đứa bé đã ra một nửa rồi, cô dùng toàn bộ sức đi!”
Thẩm Thanh Lan nghe lời, nắm chặt tay của Phó Hoành Dật, dùng hết tất cả sức lực toàn thân.
“Oa.”
Tiếng khóc to và rõ của trẻ nhỏ vang lên bên tai mọi người.
“Thanh Lan!”
Phó Hoành Dật hét to, giọng đầy đau đớn.
* Quay ngược thời gian trở lại một tiếng trước.
Kim n Hi nhìn trên màn hình camera có một người đang lén lút đến gần phòng sinh, ánh mắt cô lạnh đi, nói với Sicily một tiếng rồi rời khỏi phòng giám sát.
Kim n Hi đi đến trước hành lang khoa sản, vỗ mạnh lên bả vai Annie một cái: “Hi, cô Annie, lâu rồi không gặp.
Không ngờ lại có thể gặp cô ở đây.”
Annie “à”
một tiếng, bị Kim n Hi làm cho giật mình, cũng là vì bị đau.
Cô ta vỗ nhẹ lồng ngực, ánh mắt như cười như không của Kim n Hi khiến cô ta có một thoáng mát tự nhiên lướt qua trên mặt.
“Là cô sao?”
Kim n Hi nhún vai: “Ừ, là tôi.”
“Sao cô lại ở chỗ này?”
Annie hỏi.
“Hôm nay Thanh Lan sinh em bé, tôi ở đây đều có gì là lạ.
Còn cô, cô xuất hiện ở đây làm gì?”
Kim n Hi cười như có như không, đến câu cuối cùng thì dùng giọng điệu lạnh lẽo.
Cả người Annie cứng đờ, giả vờ ngạc nhiên: “Hôm nay Thanh Lan sinh sao? Tôi...
tôi không biết, hôm nay tôi đến tìm Eden.”
Kim n Hi cười lạnh: “Ha ha.
Cô nắm rõ hành tung của Eden thật đấy.”
“Tôi...”
Vẻ hoảng loạn nhanh chóng lướt qua đáy mắt Annie, ánh mắt cô ta mất tự nhiên, “Tôi...
Một người bạn của tôi nhìn thấy anh ấy trong bệnh viện, nên đã gọi điện thoại cho tôi.”
“Cô vừa mới tới?”
Annie gật đầu”
Vừa rồi tôi đang tìm Eden, nhưng không tìm được, đang định rời đi thì gặp được cô.”
ỗ, lý do nghe ra hợp tình hợp lý quá nhỉ.
Nếu không phải Kim n Hi ở trong phòng camera giám sát để ý Annie rất lâu thì có lẽ cô đã tin lời này.
Tất nhiên, nếu bỏ qua bàn tay đang nắm chặt quai túi xách của Annie.
Kim n Hi mỉm cười, gác tay lên vai Annie: “Muốn gặp Eden không dễ đâu, tôi biết anh ấy ở đâu, để tôi dẫn cô đi gặp anh ấy.”
Annie muốn giãy ra, nhưng bàn tay của Kim n Hi đặt trên vai Annie giống như gọng kìm, “Không cần, tôi nhớ ra tôi còn chút việc phải đi trước, hôm khác tôi lại tới tìm anh ấy là được.”
“Đừng vội đi mà, cô cũng đã đến rồi, không gặp thì thật đáng tiếc.
Hơn nữa, giờ những người khác cũng ở đây, cô qua đấy là gặp được thôi.”
Kim n Hi kéo Annie đi gặp Eden.
“Không cần, giờ tôi không muốn gặp anh ấy nữa.
Cô bỏ tôi ra, tôi muốn về nhà.”
Annie hoảng hốt nói.
Đôi mắt Kim n Hi trầm xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Annie: “Có vẻ cô đang rất căng thẳng?”
Annie cụp mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt Kim n Hi: “Không có, tôi không căng thẳng.”