Cao Hàn bên cạnh liếc nhìn Ngụy Như Ý một cái, lại thấy tay Ngụy Như Ý đang nắm lấy tay áo Bạch Ngọc An, sắc mặt hơi trầm xuống, rồi lại cúi đầu nhìn Bạch Ngọc An nói: "Phía trước còn nhiều trò hay hơn, chúng ta đi tiếp thôi."
Quả thật phía trước có rất nhiều trò tạp kỹ, Bạch Ngọc An đi dọc đường hoa cả mắt, chỗ nào cũng phải dừng lại một lúc.
A Đào ghé vào tai Bạch Ngọc An nói: "Công tử, nô tỳ thấy bên đường có bán kẹo đường, công tử có muốn mua một cái không?"
Bạch Ngọc An nhìn A Đào: "Chẳng lẽ là ngươi thèm rồi chứ gì."
A Đào liền kéo Ngụy Như Ý nói: "Công tử hỏi nàng xem, xem nàng có thèm kẹo đường không."
Ngụy Như Ý nhìn A Đào, liền phụ họa nói: "Nô tỳ cũng muốn ăn."
Bạch Ngọc An bèn dẫn hai nha hoàn ra ven đường mua kẹo đường.
Nhìn hai người bọn họ say sưa chọn hình dạng, Bạch Ngọc An cũng chọn cho mình một cái hình hoa sen.
Nàng nhìn Cao Hàn đang đứng bên cạnh: "Cao huynh có muốn chọn một cái không? Ta mời."
Cao Hàn nghe Bạch Ngọc An nói câu "Ta mời" hào phóng đó, không nhịn được mỉm cười.
Đồ ăn vặt của trẻ con, hắn đương nhiên không hứng thú, nhưng đã là Bạch Ngọc An mời, hắn cũng chọn một cái hình hoa sen.
Tên tùy tùng đi theo sau Cao Hàn không khỏi ngạc nhiên, công tử nhà mình chẳng lẽ thật sự muốn ăn loại đồ của trẻ con này sao.
Phải nói Bạch công tử thanh tú, dáng vẻ thư sinh nho nhã, ăn kẹo đường dọc đường cũng coi như hợp lý.
Nhưng công tử nhà hắn là một nam nhân cao lớn, tay cầm kẹo đường, hắn thật sự không dám tưởng tượng.
Gần đi hết con phố Tây Giác Lâu, Bạch Ngọc An cảm thấy chân hơi mỏi, nàng cắn một miếng kẹo đường đang định bảo Cao Hàn tìm chỗ ngồi nghỉ một chút, thì nghe Cao Hàn nói: "Ta đã cho tùy tùng đặt chỗ ở tửu lâu phía trước rồi, đi thêm vài bước nữa là tới."
Bạch Ngọc An khen ngợi Cao Hàn chu đáo, lại nhìn kẹo đường trên tay Cao Hàn chỉ cắn một miếng, hỏi: "Cao huynh không thích ăn sao?"