Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 15: Dây buộc tóc



Mấy ngày sau đó, Nguyên Dã không còn vắng mặt trong những buổi tập thể dục giữa giờ nữa. Mỗi khi quay đầu nhìn thấy anh, trong lòng Xuân Tảo cảm giác như có một dòng nước ấm chảy qua vậy.

Dường như trông anh càng đẹp trai và bắt mắt hơn trước. Mấy bạn nam tầm tuổi này thường thích vận động ngoài trời mà lại chẳng biết chống nắng là gì nên phần gáy đen sì như thể chẳng bao giờ tắm vậy. Nguyên Dã thì khác, dù cách hàng chục người thì trông anh vẫn sạch sẽ rạng rỡ như ánh mặt trời, tinh khôi như cánh đồng tuyết trắng.

Thật ra trong lúc tập thể dục Nguyên Dã cũng có lúc cà lơ phất phơ như các bạn nam khác, đôi lúc còn nói chuyện riêng với người bên cạnh, đa phần là mỉm cười, đuôi mắt hơi nheo lại cùng khoé môi cong cong.

Nụ cười ấy dù cách thật xa vẫn có thể lây nhiễm sang cho Xuân Tảo.

Xuân Tảo chỉ biết cố gắng mím môi để vẻ mặt trông tự nhiên hơn.

Cơ mà không biết là… trong lúc tập thể dục Nguyên Dã có nhìn thấy cô không nhỉ?

Dù sao thì bọn họ cũng quen nhau mà hai lớp lại còn gần nhau.

Trong mắt anh, bóng lưng của cô trông như thế nào nhỉ?

Tối thứ 6 sau khi rửa mặt xong, Xuân Tảo vừa đứng trước gương sấy tóc vừa cảm thấy tò mò về điều đó. Trở về phòng, cô lén mang túi dây buộc tóc vào phòng tắm rồi thử buộc lên giống như ngày thường sau đó chọn một góc độ phù hợp để quan sát phần gáy mình trong gương.

Thế nhưng… trông cô thật là bình thường.

Kiểu tóc phổ biến nhất, bên dưới lả tả ít sợi tóc con cùng với dây buộc tóc màu đen chẳng hề bắt mắt, như thể hòa vào màu tóc đen nhánh.

Xuân Tảo thử chỉnh lại độ cao thấp xuống hoặc cao hơn nhưng cuối cùng đành bỏ cuộc vì chẳng thấy khác biệt chút nào.

Quay về phòng ngủ, cô mở ngăn kéo, lấy hộp đựng dây buộc tóc ra tìm kiếm, bên trong hầu hết là dây thun màu đen xám hoặc dây điện thoại màu trong suốt, đặc biệt nhất thì chỉ có màu xanh nhạt hoặc hồng nhạt.

Xuân Tảo ngả người ra ghế. Da đầu bắt đầu cảm thấy ngưa ngứa vì phiền não. Cô gãi đầu, rõ ràng vừa mới gội đầu xong vẫn còn thoang thoảng mùi dầu gội.

Thứ 6 là ngày Xuân Tảo cho phép bản thân “phóng túng”, thời gian lên mạng sẽ kéo dài gấp đôi ngày thường. Đến gần 11 rưỡi, Xuân Tảo gập sách vở rồi chui vào ổ chăn, cài đặt hẹn giờ khoảng 40 phút rồi mới mở QQ.

Nick của Nguyên Dã luôn ở chế độ online, vừa mở ra là thấy.

Muộn thế này mà hình như anh còn chưa về. Xuân Tảo bỗng thấy mất hứng. Nhạc nghe không vào, cũng không buồn ngủ, bần thần lướt Weibo được khoảng 10 phút, cuối cùng cô quyết định không chơi điện thoại nữa. Đang định tắt mạng thì bỗng có tin nhắn mới đến.

Từ Nguyên Dã, là một tin nhắn dạng hình ảnh.

Trong lòng Xuân Tảo run lên, cô nhấn mở xem.

Chàng trai gửi đến một bức ảnh được chụp bằng điện thoại, không cần phóng to vẫn có thể thấy rõ đó là báo tường mừng ngày Quốc khánh mà hai ngày nay bản thân đã cất công hoàn thành ——

Ngay góc giữa.

Ngoại trừ phần khung và một số hình vẽ lọt vào bức ảnh thì phần lớn là chữ viết của cô.

Xuân Tảo dùng hai ngón tay để phóng to ảnh lên, may là chữ cô trông cũng khá đẹp —— thành quả luyện tập từ hồi 6 tuổi ngày nào cũng bị quý bà Xuân Sơ Trân bắt đi luyện chữ nửa tiếng.

Nguyên Dã chụp chữ cô làm gì?

Hay vì anh biết đó do cô viết? Cơ mà cửa sổ lớp A ở ngay đối diện với bảng tin hành lang, hai ngày này cứ hễ rảnh là cô vác ghế ra tranh thủ viết nên khó mà không chú ý được, giống như lần trước anh tới hỗ trợ cô lau bảng ấy.

Xuân Tảo cảm thấy khó hiểu: Sao thế?

Một hình ảnh khác lại được gửi tới nhưng lần này trên ảnh xuất hiện thêm một vòng tròn màu đỏ.

Khoanh tròn một chữ.

Nguyên Dã: Có một chữ bị sai này.

Xuân Tảo nhìn kỹ, nhất thời cảm thấy cạn lời.

Quả thật có một chữ bị viết sai, chữ “Ích 裨” trong từ “Lợi ích” có bộ “Y衤” bị cô viết thiếu mất một nét nên thành bộ “Thị礻” mất rồi.

Chắc là do muốn đẩy nhanh tốc độ thêm cả sếp Đồng đứng bên cạnh cứ thúc giục mãi nên cô mới phạm phải sai lầm ngớ ngẩn này.

Khoảnh khắc bị người ta phát hiện và chỉ ra lỗi này thật sự rất xấu hổ.

 Xuân Tảo cố tỏ ra bình tĩnh, thái độ biết sai thì sửa rất chi là thành thật:

– Ồ, tôi thấy rồi.

– Cảm ơn cậu đã chỉ cho tôi biết.

– Thứ 2 đi học tôi sẽ sửa lại.

Nhưng chàng trai lại gửi thêm tấm ảnh thứ 3 trong ngày.

– Không cần, tôi sửa rồi.

– Dùng phấn để sửa.

– Chắc không sao đâu nhỉ?

Xuân Tảo hơi giật mình, mở bức ảnh kia lên.

Mặc dù nhìn qua trông không có vấn đề gì nhưng khi phóng to lên vẫn có thể phát hiện ra các nét có sự khác nhau, ánh sáng bất đồng, góc độ cũng hơi khác. Cô từng dùng loại phấn bột màu trắng để viết chữ kia còn anh thì dùng phấn trắng tinh để sửa lại. Do vật liệu có màu khác nhau nên hiển nhiên anh còn dặm lại nét kia mấy lần cho màu sắc trông có vẻ hài hoà hơn.

Xuân Tảo tò mò: Cậu sửa khi nào thế?

Nguyên Dã: Vừa xong.

Xuân Tảo ngạc nhiên: … Cậu vẫn đang ở trường hả?

Nguyên Dã: Ừ, giờ này vừa hay không có ai.

Xuân Tảo cạn lời tập hai.

Là một học sinh ưu tú luôn chễm chệ trên top 5 của khối xã hội, việc viết sai chính tả này vốn là một chuyện đáng xấu hổ, nhưng khi bình tĩnh lại, không hiểu sao khoé miệng lại vô thức cong lên.

Hoá ra thật sự có người sẽ chủ động đọc hết những bài văn “khuôn sáo” trên báo tường, thậm chí còn chơi trò “vạch lá tìm sâu” này.

Xuân Tảo không bình luận gì thêm vì hành động này của Nguyên Dã, cô chỉ biết rằng mình đã cố kìm nén thật lâu mới có thể ngăn được ý cười xuất hiện trên môi.

Cô tiếp tục nhắn: Tôi còn tưởng cậu về nhà hoặc ra net chơi thâu đêm chứ.

Nguyên Dã trả lời: Không thể có lựa chọn nào khác hả?

Xuân Tảo: Hở?

Nguyên Dã: Ví dụ như tôi đang trên đường về.

Chăm chú nhìn câu trả lời này vài giây, Xuân Tảo vô thức kéo chăn lên che mặt. Đôi tay thật sự không thể che giấu được hết niềm vui lúc này của cô, dù có dùng tay che mặt thì niềm vui ấy vẫn len lỏi qua từng kẽ tay rồi thoát ra ngoài, không có cách nào giấu diếm.

Cô nên trả lời thế nào đây?

Chú ý an toàn? Hay đi về cẩn thận nhé? Cứu, tuyệt đối không được ——

Xuân Tảo bỏ cuộc, quyết định sẽ seen.

Mười phút sau, bên ngoài phòng khách có động tĩnh. Người nọ bật đèn, thay giày, cất giày rồi mở cửa phòng mình… Trong đêm tối, tiếng động nhỏ đến mấy cũng trở nên cực kỳ rõ ràng. Xuân Tảo chăm chú nghe lén, cảm giác trong cơ thể có một ngôi sao sáng mãi không thôi. Cô nghiêng người, gửi tin nhắn mình soạn nãy giờ nhưng chưa dám gửi:

– Cảm ơn cậu khuya thế này mà vẫn không ngại sửa lại lỗi giúp tôi.

Nguyên Dã: Ai bảo để tôi vô tình thấy được.

Còn báo cáo với cô:

– Tôi đi tắm đã. Chắc sẽ chưa trả lời tin nhắn của cậu ngay được đâu.

Dù đang vui đến muốn đấm tường thì Xuân Tảo vẫn tỏ vẻ bình tĩnh rep một câu: Xin ngài cứ tự nhiên, tôi đi ngủ đây.

Nguyên Dã: Ok, ngủ ngon.

Chúc ngủ ngon ngon thì cũng sắp 0 giờ, Xuân Tảo muốn đi ngủ nhưng tinh thần thì vẫn đang phơi phới không hề buồn ngủ chút nào. Thấy nghe nhạc giúp ngủ ngon cũng không có hiệu quả, cô bèn coi tiếng động lúc có lúc không bên ngoài làm nhạc nền giúp hỗ trợ giấc ngủ, mãi đến khi Nguyên Dã quay về phòng, căn nhà chìm trong thinh lặng cô mới mãn nguyện khép lại mí mắt.

——

Trước giờ tự học tối chủ nhật, Xuân Tảo ra khỏi nhà đến cửa hàng văn phòng phẩm.

Giả vờ giả vịt đứng trước kệ hàng nửa buổi, Xuân Tảo chọn lấy ba cây bút dạ không cần thiết lắm, màu đỏ, xanh, đen đều có.

Cầm chúng trong tay như cầm cái cớ để đi tới kệ để đồ trang sức dây buộc tóc linh tinh.

Ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, Xuân Tảo bắt gặp Đồng Việt đang gặm kem trước cửa hàng tiện lợi gần đó.

Cô nàng ngạc nhiên lấy que kem trong miệng ra rồi hỏi: “Ơ? Sao hôm nay cậu lại tới đây?”

Xuân Tảo lắc lắc túi, ba cây bút bên trong va chạm vào nhau: “Tớ đi mua bút.”

Đồng Việt à một tiếng: “Thế chờ tớ ăn kem xong thì cùng đi nhé.”

Xuân Tảo vừa gật đầu đồng ý vừa dúi chiếc dây buộc tóc mới mua vào thật sâu trong túi quần.

 Dây buộc tóc có phần viền màu trắng gạo với một số hoạ tiết độc đáo ở trên, chất liệu mềm mại thoải mái.

Để tránh bị mẹ hỏi nhiều, sáng thứ Hai sau khi ra khỏi nhà Xuân Tảo mới buộc dây buộc tóc mới lên.

Vốn còn lo Đồng Việt nhìn thấy sẽ ầm ĩ một trận, ai dè cô nàng hoàn toàn không phát hiện ra.

Có thể bình thường Đồng Việt sử dụng những phụ kiện còn đẹp mắt hơn cho nên trong mắt cô nàng cái này vẫn khá là bình thường không quá đặc sắc.

Người đầu tiên phát hiện ra là Lư Tiểu Nguyệt. Lúc đi WC về, cô ấy vừa ngồi vào chỗ thì phát hiện ra: “Xuân Tảo, dây buộc tóc mới của cậu đẹp thế.”

Xuân Tảo xấu hổ vuốt vuốt đuôi tóc, mặt ửng đỏ: “Thế hả? Hôm qua tớ đi cửa hàng văn phòng phẩm nên tiện tay mua thôi.”

“Đẹp!” Lư Tiểu Nguyệt quan sát kỹ: “Ngày xưa tớ thấy cậu ít khi dùng dây buộc tóc size to này, tóc cậu dày buộc lên đẹp lắm luôn.” Rồi bắt đầu than thở: “Huhu tớ hối hận vì đã cắt tóc ngắn quá.”

Xuân Tảo an ủi: “Có sao đâu, ở cửa hàng còn có mấy mẫu kẹp tóc xinh lắm, mai tớ mang đi cho cậu.”

Lư Tiểu Nguyệt thiếu điều muốn ôm chầm lấy cô: “Tảo ơi cậu tốt quá đi ——”

Cô bạn ngồi trước nghe thấy tiếng, tò mò quay lại nhìn: “Dây buộc tóc kiểu nào đó, cho tớ xem với.”

Xuân Tảo vui vẻ quay đầu lại cho cô ấy xem, hai ba bạn nữ xung quanh túm lại khen dây buộc tóc mới khiến Xuân Tảo lòng vui rạo rực.

——

Tiết học trước buổi thể dục giữa giờ của lớp 11A là tiết toán học, chuông tan học vừa vang lên, thầy giáo liền kêu đại diện môn Toán lên phòng giáo viên để hỗ trợ chấm bài. Phân nhiệm vụ xong, thầy quay xuống nhìn vị trí hàng cuối tổ 3 tìm vị trí của Nguyên Dã, định nhờ cậu học sinh giỏi Toán nhất lớp đi hỗ trợ cùng.

Chưa kịp mở miệng, chàng trai như đã dự đoán được, nhanh chóng chuồn ra ngoài từ cửa sau hoà vào hàng ngũ không cho ông cơ hội mở miệng bắt người.

Đến sân thể dục, mọi người tự giác tách ra tìm vị trí của mình.

Đứng cạnh Nguyên Dã chính là bạn cùng bàn của anh, Đồ Văn Vĩ.

Nghi thức chào cờ còn chưa bắt đầu, hai chàng trai cảm thấy nhàm chán, bắt đầu thảo luận về thi đấu thể thao điện tử.

Hai người mỗi người một câu, thảo luận phân tích về đội mà mình yêu thích.

“Cơ mà nhìn chung thì người đi đường giữa của đội họ không còn gì để nói, cú ném ngoạn mục của cô gái đó trong trận tái đấu mùa hạ lần trước…” Đồ Văn Vĩ đang liến thoắng không ngừng, chợt phát hiện Nguyên Dã không thèm tranh cãi khiến mình cạn lời như ngày thường.

Cậu nghiêng đầu nhìn sang. Quả nhiên người nọ đang thất thần nhìn về hướng nào đó, ánh mắt không có tiêu cự.

“Ê, mày có nghe tao nói gì không đó?” Đồ Văn Vĩ khó chịu. Thế mà bạn cùng bàn của cậu lại không hề phản ứng lại, hiển nhiên tâm trí đã bay đi tận đâu rồi.

Đồ Văn Vĩ rướn người sang, tò mò không biết Nguyên Dã đang nhìn ai.

Phát hiện ra động tác của cậu bạn, Nguyên Dã nhướng mày: “Sao không nói tiếp?”

Đồ Văn Vĩ: “Mày có nghe đâu?”

Nguyên Dã: “Có nghe.”

Đồ Văn Vĩ: “Thế nói lại cho tao xem.”

Nguyên Dã tóm tắt lại những gì cậu vừa nói: “Đường giữa, trận tái đấu mùa hạ, tuyển thủ nữ. Tao chỉ không muốn để ý đến mày thôi.”

“…..” Đồ Văn Vĩ tâm phục khẩu phục, không quên chửi lại hai câu. 

“Tóm lại là mày đang nhìn cái gì thế?” Cậu chàng cố gắng nhìn theo hướng anh vừa nhìn.

Nguyên Dã tiến lên nửa bước âm thầm ngăn cản ánh mắt của cậu ta, sau đó khẽ mỉm cười đáp: “Một chú chim nhỏ màu sắc sặc sỡ.”


Editor có lời muốn nói:

Cái đoạn tụi con trai chém gió về eSport tui hông chắc chắn 100% lắm, tại không rành huhu TvT


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.