Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 29: Bẫy



Cái này gọi là tự đào hố chôn mình đúng không?

Xuân Tảo nhìn chằm chằm vào sticker trên màn hình với vẻ mặt hoang mang rồi kéo lên xem lại tin nhắn của mình.

Giọng điệu có hung hăng và lạnh lùng quá không, cô nghĩ, cuối cùng đổi giọng, nhẹ nhàng cứu vãn: Cơ mà cảm ơn cậu đã tặng sữa nhé, lát nữa rảnh tôi sẽ uống.

Nhưng Nguyên Dã không phản hồi tin nhắn này.

Không trả lời thì thôi, chẳng lẽ cô lại vì chuyện bé tí này mà bứt rứt khó ngủ ư?

Câu trả lời là, có.

Hai ngày tiếp theo, Xuân Tảo cứ bị phân tâm khi viết bài, cũng thường xuyên đi dạo dưới hàng cây xanh và khu khán đài để tìm kiếm bóng dáng Nguyên Dã, nhưng dường như anh không xuất hiện nữa.

Cô cũng đã bóng gió hỏi thăm Tống Kim An về lịch thi đấu của Nguyên Dã, tiếc là anh chỉ đăng ký hai môn thi và đã hoàn thành tất cả vào buổi sáng đầu tiên của hôm hội thao.

Xuân Tảo xác nhận lại: “Hả? Chỉ có hai môn thôi sao?”

Tống Kim An sốc: “Cậu còn muốn cậu ấy đăng ký nhiều hơn á?”

Xuân Tảo ngập ngừng: “Chỉ là tò mò thôi, vì cậu ấy chạy… nhanh thế mà…”

Tống Kim An: “Cậu học lớp A hở?”

Xuân Tảo: “…Làm phiền rồi.”

Tối thứ Sáu tan học về đến nhà, Xuân Tảo ngồi trong phòng khách ăn canh cà chua đậu phụ, ăn gần hết thì cánh cửa mở ra, Nguyên Dã bước vào.

Anh đeo ba lô màu xám, chùm chìa khóa lủng lẳng trên tay, dáng vẻ thư thái.

Hai người nhìn nhau.

Xuân Tảo rũ mắt, lập tức nâng bát lên đẩy nhanh tốc độ ăn, đũa gõ vào thành bát lách cách.

Nguyên Dã dừng động tác cởi giày, liếc nhìn cô một cái.

Cô gái đã đứng dậy về phòng, tiếng đóng cửa lớn hơn mọi khi.

Anh khẽ mỉm cười đi vào phòng, ném chùm chìa khóa lên bàn, sau đó mở điện thoại ra, chụp màn hình giao diện giao dịch trên ứng dụng, nhấn vào bạn bè đã ghim rồi gửi đi.

Sau đó rút một cuốn sách, ngồi xuống, thư thái chờ đợi.

Bẫy tiền quả nhiên hiệu quả, 20 phút sau, tin nhắn của cô gái hiện lên: Đây là thu nhập từ việc bán sổ ghi chép của tôi hả?

Nguyên Dã trả lời: Ừ, chia tiền. Bán được mười bản tổng cộng là 200, cậu 160. Tôi chuyển qua QQ cho cậu nhé?

Xuân Tảo: Không được, tôi không liên kết với ngân hàng, không rút được, có tiện đưa tôi tiền mặt được không?

Sao lại không tiện.

Đã đoán trước được rồi.

Nguyên Dã lập tức lấy ba lô trên móc treo cạnh bàn, mở khóa kéo, lấy một xấp tiền mặt ra, rút hai tờ màu hồng rồi trả lời: Đưa cho cậu bằng cách nào?

Xuân Tảo: Đợi mẹ ngủ rồi tôi ra ngoài lấy.

Nguyên Dã nói: Được.

Xuân Tảo tạm dừng nhạc, tháo tai nghe, nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Nắm chặt mép chăn đợi khoảng 10 phút, xác nhận Xuân Sơ Trân đã ngủ say, cô gửi tín hiệu cho Nguyên Dã: Ra đi.

Bên kia tường vang lên tiếng bước chân, Xuân Tảo cũng đã sớm dựa vào cửa quan sát, hé một khe hở, thấy phòng khách tối om bỗng sáng lên rồi tắt ngay, Nguyên Dã đã ra ngoài, cô vội kéo cánh cửa để tiếp đón, chuẩn bị hoàn thành việc chia chác nhanh nhất có thể.

Xuân Tảo đưa tay, nhỏ nhẹ nói ba chữ: “Đưa tôi đi.”

Nguyên Dã lấy hai tờ một trăm gấp đôi từ túi áo hoodie ra đưa cho cô.

Trong lúc ấy không khỏi quan sát cô thêm vài lần.

Trước khi đi ngủ cô đã xoã tóc, có vẻ đây là lần đầu tiên anh thấy Xuân Tảo xõa tóc, mái tóc cô mềm mại chảy xuống vai, hai bên gài ra sau tai khiến vành tai và d ái tai của cô càng thêm thanh tú trắng ngần.

Xuân Tảo quen tay sờ góc tờ tiền, lông mày hơi nhíu: “Sao lại là 200?”

“Máy không rút được tiền lẻ,” Nguyên Dã đáp: “Mà tôi hầu như không dùng tiền mặt.”

“Vậy để tôi trả lại cho cậu.”

Nguyên Dã muốn nói “thôi” nhưng cô gái đã quyết đoán quay lại bàn lấy chiếc hộp tiết kiệm handmade trong ngăn kéo ra, rút hai tờ 20 tệ rồi quay lại.

Cô cuộn chúng thành hình ống giấy nhỏ, vừa định đưa ra, bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng vặn tay nắm cửa.

Cả hai đều cứng đờ.

Nguyên Dã lập tức muốn quay đầu rời đi. Kết quả cánh tay đột nhiên bị một lực kéo lại, vốn đang đứng thảnh thơi nên anh dễ dàng bị kéo vào khung cửa. Cơn gió lướt qua, cô gái nhanh chóng đưa tay chống cửa, động tác có thể nói là vô cùng mượt mà lưu loát.

Tiếng đóng cửa gấp gáp khiến Xuân Sơ Trân mở mắt mơ màng.

Người phụ nữ dừng bước nhìn về phía cửa phòng con gái đã đóng, thử gọi: “Xuân Tảo? Vẫn chưa ngủ à?”

“Con vừa đi vệ sinh,” Xuân Tảo lớn tiếng đáp: “Tối nay uống nhiều canh quá.”

“Thế mai mẹ không nấu canh nữa,” Xuân Sơ Trân ngáp một cái rất to rồi đi về phía phòng tắm: “Ngủ sớm đi, đã mấy giờ rồi!”

Xuân Tảo: “Dạ!”

Cô vỗ ngực thở d ốc, lúc này mới có tâm trí quan sát Nguyên Dã bên cạnh cửa. Anh đang dựa vào tường trắng, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầy bỡn cợt, thấy cô nhìn lại, anh quay mặt đi.

Nhưng độ cong khóe miệng không tài nào giấu được, rõ ràng đang nhịn cười.

“Không được cười.” Lời đe dọa của Xuân Tảo phát ra từ kẽ răng, như chú mèo con đang hù dọa, chỉ thiếu điều cong lưng.

Nguyên Dã khẽ gật đầu trong im lặng.

Rồi khoanh tay nhìn lên đèn trần trên trần nhà, khép chặt môi, hạn chế tầm nhìn của mình, không được nhìn lung tung phòng con gái.

Dù rất muốn nhìn.

Bao gồm cả cô trong không gian này.

Mãi mới đợi được đến khi Xuân Sơ Trân trở về phòng ——

Báo động dừng lại, cơ thể cứng đờ của Xuân Tảo cũng buông lỏng, nhịp tim lúc nãy có lẽ đã lên đến hai trăm, căng thẳng đến mức dạ dày bắt đầu có phản ứng.

Cô đỡ lấy vùng bụng đau âm ỉ, ngẩng đầu tìm Nguyên Dã.

Do anh đang ngẩng đầu dựa vào tường, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là yết hầu sắc nét của chàng trai, nổi lên như ngọn núi tuyết trên cần cổ thon dài.

Tiếng nuốt nước bọt của cô gái vang lên rõ ràng.

Nguyên Dã nghe thấy, không hiểu sao lại cúi mắt tìm nguồn phát ra âm thanh.

Xuân Tảo cũng nhận ra, vội vàng cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng, khẩn trương tìm cớ, cuối cùng khóa chặt vào hai tờ 20 tệ bị nắm chặt như giấy vụn.

“Úi, sao lại bóp nhàu thế này?” Diễn xuất là sở trường của cô, quay đầu bỏ trốn cũng vậy: “Để tôi đi đổi hai tờ khác.”

Cổ áo phía sau bị kéo lại rồi buông ra: “Quay lại.”

Xuân Tảo bị ép quay đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt anh: “Làm gì…”

Giọng trầm của chàng trai mang theo chút từ tính khiến lỗ tai người nghe ngưa ngứa: “Đừng đổi nữa, cái này cũng được.”

Bàn tay anh mở ra trước mắt cô.

Xuân Tảo mắt nhìn mũi mũi nhìn tim mà đặt tiền lên bàn tay anh.

Đầu ngón tay ấm áp của cô gái như đuôi chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng, nhanh chóng lướt qua lòng bàn tay anh, hầu như không cảm nhận được, nhưng gợn sóng đã lan ra như đá ném vào hồ. Nguyên Dã nắm lấy tờ tiền, thu tay về bên người.

Hơi thở của anh hơi nặng hơn một chút.

Tờ giấy trong tay hoàn toàn nhàu nát, đốt ngón tay cũng nắm chặt đến mức trắng bệch.

“Bây giờ ra ngoài được chưa?”

“Hình như cậu có thể ra ngoài được rồi đó.”

Hai người lên tiếng gần như đồng thời, hơi thở hòa vào nhau.

“À,” Xuân Tảo dừng lại, lúng túng mở cửa cho cậu: “Đúng vậy, có thể ra ngoài rồi.”

“Chúc ngủ ngon.” Nguyên Dã nói.

“Ngủ…” Ngon?

Lời chào dở dang bị chặn lại trong cổ họng vì chàng trai đã nhanh chóng lách ra khỏi phòng, biến mất trong chớp mắt.

Xuân Tảo đờ đẫn đi về phía bàn rồi chậm rãi ngồi xuống, toàn bộ quá trình như mở tốc độ 0.5.

Lật qua lật lại tờ 200, cô cúi đầu cười khẽ một lúc, lại xấu hổ che mặt, đợi tâm trạng ổn định xong, cô mới gấp chúng lại, không trực tiếp cất vào ví như những đồng tiền lẻ khác mà lục lọi tìm một phong bì màu xanh lam, nhét vào sau đó ép chặt miệng. Rồi dùng bút dạ màu hồng vẽ một ký tự “〇” ở góc dưới bên phải phong bì, nhưng không quá hài lòng, bèn vẽ thêm khung trái tim nhỏ, tô đầy, rồi đặt vào hộp sắt.

Nghĩ một lúc, cô lại đánh dấu những vật phẩm liên quan đến Nguyên Dã bằng “dấu ấn” tương tự, phân biệt với những món đồ lặt vặt khác của mình.

Trước khi ngủ, Xuân Tảo cảm ơn anh về khoản thu nhập từ sổ ghi chép.

Có bài học hộp sữa trước đó, lần này cô quyết định truyền đạt một cách nhẹ nhàng, không thể chạm vào kíp nổ của anh nữa.

Nguyên Dã trả lời ba chữ: Không có gì.

Tò mò anh đã lén lút đi đâu hai ngày qua, Xuân Tảo cân nhắc từ ngữ, vòng vo hỏi: Đại hội Thể thao lần này cậu chỉ đăng ký hai môn thi thôi à? Sau đó tôi không thấy cậu trên sân nữa.

Nguyên Dã: Ừ, không có việc gì nên đi thư viện thành phố học bài.

Xuân Tảo không còn lời nào để nói.

Cô ở đây hết suy đoán lại lo lắng, kết quả anh thì chuồn êm.

Xuân Tảo châm chọc: Cậu thật biết cách sắp xếp thời gian.

Nguyên Dã: Chủ yếu là có thời gian, ít nhất không bận rộn đến mức uống sữa cũng phải tranh thủ.

Xuân Tảo nghẹn một giây: Cậu định không bỏ qua chuyện này hả???

Nguyên Dã: Chuyện gì?

Xuân Tảo: Cậu biết rõ mà.

Nguyên Dã: Ai mới nên biết rõ ở đây?

Xuân Tảo: Cậu.

Nguyên Dã: Sao cũng được.

Không ngờ anh lại đột nhiên ngừng chiến, Xuân Tảo ngơ ra, cũng hạ vũ khí xuống, cuối cùng cô thành thật và không quên nói hươu nói vượn: Sữa tôi uống rồi, bọn họ đi chỗ khác là tôi uống luôn. Còn nóng nên uống ngon lắm, cậu biết chọn đấy.

Không quên bắt chước cách nói chuyện trẻ trâu của anh trước đó để châm chọc: Được chưa? Thưa bệ hạ?

Boomerang.

Tưởng mỗi anh biết dùng thôi chắc.

Cô cũng biết ok?

Xuân Tảo âm thầm cười nhạo.

Kết quả Nguyên Dã hỏi lại: Người chỉ dám lén lút tặng sữa cũng được coi là vua hả?

Xuân Tảo: “…”

Cô xác định, Nguyên Dã cực kỳ hẹp hòi, có khi 3-4 năm nữa chuyện này vẫn bị nhắc lại cũng nên.

Cô nhịn, cố gắng phối hợp với anh: Vậy nên gọi là gì?

Nguyên Dã: Cậu nói xem, công chúa.


Tác giả có lời muốn nói:

– Gọi là hiệp sĩ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.