Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 33: Kẹp tóc hình thỏ



Sau cuộc phẫu thuật, bà ngoại Xuân Tảo mãi không hạ sốt, mẹ cô Xuân Sơ Trân luôn phải túc trực bên cạnh để chăm sóc nên không thể lo cho con gái được, chỉ đành gọi điện mỗi ngày để hỏi han tình hình sinh hoạt của cô.

Tối thứ Sáu, Xuân Tảo được chị gái dẫn đến bệnh viện tỉnh thăm bà ngoại. Tình trạng của bà có chút chuyển biến tốt, đã có thể ăn một ít thức ăn lỏng. Lúc đó cô còn gặp cả cậu và con trai cậu vừa bay từ Melbourne về.

Cậu đưa cho Xuân Tảo một chiếc túi giấy màu đen kiểu dáng thanh lịch, nói là bên trong có socola cùng sách ngoại văn mang về cho cô.

Xuân Tảo vui vẻ nhận lấy, cảm ơn cậu rồi mang quà về căn nhà trọ của mình.

Tối nay Xuân Sướng phải ở lại bệnh viện thay ca với mẹ nên không tiện đưa cô về. Thế là cô tự gọi xe, một mình quay về nhà.

Vừa bước vào phòng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô chính là cánh cửa phòng đối diện đang mở. Thay giày xong, cô ngước lên, thấy chàng trai kia đã đứng tựa vào khung cửa nhìn cô.

“Hôm nay lại một mình à?” Nguyên Dã hỏi.

Xuân Tảo gật đầu.

Anh thực sự rất quan t@m đến chuyện ăn uống của cô: “Ăn tối chưa?”

“Nãy ăn với chị rồi.”

“Thế còn cậu?” Cô cũng hỏi lại.

“Vẫn chưa.”

Xuân Tảo nhìn đồng hồ, ngạc nhiên: “Sắp 9 giờ rồi đấy!”

Nguyên Dã hơi cong khóe môi, nhìn thẳng vào cô mà không nói gì. Một lúc sau, cô mới chợt nhận ra sự bất mãn tiềm ẩn trong đôi mắt anh: “Đừng nói là… cậu đang chờ tôi ăn cùng đấy nhé?”

Nguyên Dã nhướng mày hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ sao?”

Xuân Tảo phồng má, nửa muốn cười nửa lại thôi: “Vậy à…”

“Thôi.” Trên mặt chàng trai chẳng có vẻ tiếc nuối gì, chỉ hờ hững nhướng mày: “Tôi tự đặt đồ ăn vậy.”

Cô liền chọc: “Lần sau nhé.”

Có vẻ Nguyên Dã chỉ đợi câu này hoặc cũng có thể bất chợt nổi hứng: “Đừng đợi lần sau, mai đi chơi với tôi luôn đi.”

Có ý gì?

Ý là… anh đang hẹn cô sao?

Trong đầu cô lập tức chạy qua dòng chữ “ăn cơm – xem phim – nắm tay” màu hồng phấn vô cùng nổi bật.

Xuân Tảo siết chặt quai túi giấy, cảm xúc như bọt nước bị khuấy động không ngừng trào dâng: “Đi chơi á?”

Nguyên Dã gật đầu: “Còn nhớ không? Đợt nghỉ Quốc khánh cậu nói muốn ra ngoài học bài. Mai là thứ Bảy vừa hay có cơ hội, tôi dẫn cậu đến thư viện thành phố.”

Vừa nghe đến từ “học bài”, khí thế của Xuân Tảo lập tức giảm đi phân nửa nhưng cô che giấu rất tốt: “Ồ, được thôi.” Lại hỏi thêm: “Mấy giờ?”

Nguyên Dã nhạy bén nhận ra: “Sao trông cậu có vẻ không hào hứng lắm?”

“Làm gì có!” Cô lập tức cao giọng, tràn đầy sức sống mà phản bác.

“9 giờ xuất phát được không?”

Xuân Tảo nheo mắt nghi ngờ: “Cậu dậy nổi không đấy?”

Nguyên Dã khựng lại một giây vì câu hỏi này: “Bình thường đi học tôi dậy bằng cách nào hả?”

Xuân Tảo: “Nhưng cứ đến cuối tuần là cậu chỉ biết ngủ nướng.” Vô tình biến người luôn dậy sớm vào kỳ nghỉ là cô trở nên cực kỳ ngốc nghếch.

Nguyên Dã: “Xuân Tảo, cậu đang cực kỳ có thành kiến với tôi đấy. Ngày mai xem ai dậy sớm hơn.”

Xuân Tảo: “Tất nhiên là tôi.”

“Ok, đến mai xem.”

“Nói suông không tính nhé.”

Nguyên Dã đang định cãi lại vài câu thì đã bị cô nàng trước mặt tung chiêu “lêu lêu lêu” chặn đứng. Thấy anh nghẹn lời, cô lập tức giơ cao túi giấy như một kẻ chiến thắng rồi ung dung quay về phòng, bỏ lại Nguyên Dã vừa tức vừa buồn cười.

Thế là sáng hôm sau, mới hơn 5 giờ một chút, trời vẫn còn tối đen như mực, hai ô cửa sổ của căn nhà nhỏ đã lần lượt sáng đèn.

Dù gì cũng là lần đầu tiên đi chơi riêng với nhau, tối qua trước khi ngủ, Xuân Tảo đứng trước tủ quần áo chọn suốt một tiếng đồng hồ, rồi lại vì quá phấn khích mà trằn trọc mãi không ngủ được. Đến sáng soi gương, cô chẳng hề bất ngờ khi thấy trong mắt toàn là tơ máu.

Nhưng ít ra thì…

Cô cài một chiếc kẹp tóc hình chú thỏ nhỏ xinh lên tóc, kéo vạt áo hoodie màu xanh kem cho ngay ngắn rồi mới cảm thấy tạm ổn để bước ra khỏi phòng.

Vừa nhìn thấy Nguyên Dã đã sớm chiếm một chỗ tại bàn ăn trong phòng khách, cô liền biết mình thua thảm rồi.

Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen tuyền, đơn giản nhưng lại tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với làn da khiến anh càng thêm trắng.

Xuân Tảo sững người.

Sao anh có thể như thế —— Chỉ tùy tiện mặc một bộ mà đã đẹp đến mức khiến ánh mắt người khác muốn mắc kẹt trên người anh, không sao dời đi được.

Chàng trai lười biếng tựa tay vào ghế, đặt điện thoại xuống, ánh mắt như thể đã đoán trước được tất cả: “Ai dậy sớm hơn?”

Xuân Tảo mạnh miệng cãi: “Cậu có phải chải đầu đâu.”

Nguyên Dã nhìn cô kỹ hơn một chút: “Mà hôm nay cậu cũng đâu có buộc tóc?”

Hai bên má cô thoáng nóng lên, bỗng thấy hối hận vì đã đeo chiếc kẹp tóc trông có vẻ “long trọng quá đà” này: “Tại lười thôi.”

Nguyên Dã khẽ hừ một tiếng.

Xuân Tảo lau khô mặt rồi bước ra, thấy anh vẫn còn ngồi đó. Cô tháo kẹp tóc xuống, chỉnh lại mái rồi mới kéo ghế ngồi xuống đối diện, nhét luôn chiếc kẹp vào túi áo hoodie, từ đó không lấy ra nữa.

Cuối cùng cũng cảm thấy tự nhiên hơn chút.

Nguyên Dã ngước mắt nhìn cô: “Sáng cậu muốn ăn gì?”

Cô chọn một chỗ ngồi chéo với anh: “Gì cũng được.”

Anh nói: “Vậy tôi tùy ý gọi nhé.”

Nguyên Dã đặt đồ ăn từ một quán cháo. Vì còn sớm nên hai người vừa ăn vừa trò chuyện, giữa chừng còn tám về những cuốn sách và ca sĩ mình yêu thích, giới thiệu cho nhau những thứ hay ho.

Họ ra ngoài sớm hơn dự tính nửa tiếng.

Tầm 8, 9 giờ là thời điểm tàu điện ngầm đông nhất, hơn nữa quanh ga Nghi Trung lại là khu thương mại sầm uất, không có chỗ ngồi là điều hiển nhiên.

Trước đây mỗi lần đi chơi với Đồng Việt, mười lần thì tới chín lần Xuân Tảo phải đứng suốt mấy trạm liền. Đồng Việt vốn yếu ớt nên dọc đường cô thường là người phải an ủi cô bạn sắp mất hết kiên nhẫn của mình.

Nhưng hôm nay thì khác.

Nguyên Dã cao lớn nổi bật giữa đám đông, đứng cạnh cô như một ngọn hải đăng màu đen, tự nhiên trở thành tấm chắn.

Dòng người trong khoang tàu cuồn cuộn như thủy triều, không ngừng đẩy tới từ bốn phương tám hướng, thế nhưng dù bị ngoại lực tác động thế nào, anh chưa từng chạm vào cô dù chỉ một lần.

Ổn định đến khó tin.

Nhưng… dù không tiếp xúc cơ thể, sự hiện diện của anh vẫn vô cùng rõ ràng.

Xuân Tảo cúi thấp đầu, không dám nhìn lên.

Cô sợ ngước mắt lên đúng lúc anh đang nhìn mình, đôi mắt đen tuyền sâu và sáng ấy sẽ khóa chặt cô lại.

Hoặc là biến thành… cô lén lút nhìn anh rồi bị bắt quả tang tại trận. Vì góc độ nhìn từ trên xuống của anh thoải mái và linh hoạt hơn cô rất nhiều.

Từ đây đến thư viện thành phố chỉ cách bốn trạm, khoảng 15 phút.

Trạm thứ ba là điểm chuyển tuyến, một nhóm lớn hành khách xuống tàu rồi một nhóm khác lại chen lên, thậm chí còn đông hơn lúc trước. Toàn bộ khoang tàu đã trở thành một ống dẫn bị tắc nghẽn, không còn kẽ hở nào.

Tấm biển quảng cáo ngoài cửa sổ trượt qua nhanh chóng, ánh sáng lấp loáng phản chiếu lên những khuôn mặt hoặc mệt mỏi, hoặc háo hức trong khoang tàu.

Một người đàn ông trung niên bên cạnh họ đang xem video tấu hài trên điện thoại với âm lượng nhỏ nhất, giọng điệu của diễn viên trong video lúc trầm lúc bổng.

Trong nền âm thanh mơ hồ đó, Xuân Tảo bỗng nghe thấy Nguyên Dã gọi tên mình.

Cô bối rối ngước lên, không biết từ lúc nào anh đã tiến lại gần đến vậy.

Chàng trai hơi cúi đầu, từng đường nét trên gương mặt rõ ràng ngay trước mắt —— chóp mũi cao, hàng mi dài, hơi thở mát lạnh, hàng mi cong cong của anh, tất cả đồng loạt bao trùm lấy năm giác quan của cô.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tim cô như muốn nhảy lên tận cổ họng.

“Cái kẹp tóc của cậu đâu?” Anh nghiêng mắt nhìn cô, giọng thấp đi mấy phần.

Xuân Tảo sững lại, ngay cả nói chuyện cũng thấy khó khăn: “Tháo ra rồi.”

Anh không hỏi lý do, chỉ nói: “Ở đâu?”

Cô kiềm chế cơn bồn chồn muốn nuốt nước bọt: “Trong túi áo.”

“Đưa tôi.”

Dù không hiểu chuyện gì, cô vẫn luồn tay vào túi áo hoodie, móc chiếc kẹp tóc hình thỏ ra, giơ tay đưa cho anh.

Nguyên Dã nhận lấy.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô chợt cảm thấy lành lạnh bên tai.

Có thứ gì đó nhẹ nhàng lướt qua da đầu và mái tóc cô, từng chút từng chút một, đủ khiến cô nổi cả da gà, ngón tay vô thức siết chặt quai túi vải.

Lúc hoàn hồn lại, anh đã buông tay xuống.

Chiếc kẹp vốn bị cô tháo đi vì cảm thấy “lố” giờ đây lại được anh lặng lẽ đặt vào vị trí vốn có của nó, lần nữa cài lên mái tóc cô. Như thể anh đã phơi bày những tâm tư cô cố tình giấu đi cho mọi người thấy. Nhưng khán giả lần này chỉ có một người duy nhất và lúc này đang gần trong gang tấc.

Tàu điện ngầm từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại hẳn.

Ngoài cửa sổ, những biển hiệu quảng cáo vẫn nhấp nháy sáng. Xuân Tảo trừng mắt nhìn chằm chằm vào logo trên đó, chớp mắt liên tục.

“Đến rồi.”

Chàng trai đứng bên cạnh lên tiếng, trong giọng nói ẩn chứa một tia đắc thắng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.