Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 45: Dòng sông chảy xiết



Sáng sớm, Xuân Tảo trở về dưới cổng khu chung cư.

Tiếng chim tu hú trên cành kêu inh ỏi không dứt, cô và Nguyên Dã ôm nhau một lát dưới gốc cây, kiên quyết không để anh đưa mình lên lầu.

Nói cho cùng, đây là chuyện giữa hai mẹ con cô, Xuân Tảo không muốn Nguyên Dã lại phải chịu thêm những lời mỉa mai và sự sỉ nhục cay độc của mẹ, điều đó còn đau hơn cả việc ai đó cầm dao đâm vào tim cô. Anh là một người tốt đến vậy mà.

Nguyên Dã không ép buộc, tôn trọng quyết định của cô.

Anh đoán một đêm trôi qua, ác cảm của Xuân Sơ Trân dành cho mình chắc chắn chỉ có thể tăng thêm. Hẳn là bà ấy không muốn nhìn thấy anh vào lúc này.

Anh không muốn chọc giận mẹ cô thêm để Xuân Tảo lại phải hứng chịu những lời cay nghiệt hơn nữa.

Cuối cùng anh nói với cô: “Hẹn gặp ở trường nhé.”

Xuân Tảo mím chặt môi, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố gắng chớp mắt liên tục để ngăn lại, kiên cường đáp: “Ừm! Cậu đừng lo cho tớ, không phải lần đầu tớ cãi nhau với mẹ đâu, tớ có kinh nghiệm rồi!”

Nguyên Dã muốn nói anh không thể nào không lo được, song buộc mình phải nói những lời an ủi giả tạo lại là một chuyện vô cùng khó khăn. Cuối cùng anh chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.

Trước khi bước lên lầu, Xuân Tảo bất ngờ bị anh gọi lại.

Chiếc điện thoại của Nguyên Dã chỉ còn 1% pin. Anh dùng chút dung lượng pin cuối cùng để mở dòng tấm bảng nền đen chữ trắng mà mình từng thiết lập sẵn:

“XUÂN TẢO GIỎI NHẤT!”

Anh giơ màn hình lên. Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên lộ ra từ phía sau điện thoại, nụ cười hơi gượng gạo nhưng vô cùng chân thành, đôi mắt lấp lánh ánh sáng trong veo.

Xuân Tảo mím môi, hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay cổ vũ: “Cậu cũng vậy!” Rồi quay lưng bước lên lầu.

Lấy chìa khóa từ túi quần ra tra vào ổ, cô mở cửa. Điều khiến cô hơi bất ngờ là mẹ vẫn ngồi trong phòng khách, ngồi bên bàn ăn, vẫn vị trí đó.

Lúc cô lao ra ngoài vào ban đêm bà như thế nào thì lúc cô trở về bà vẫn y hệt như vậy, giống như một bức tượng thạch cao đã úa màu theo năm tháng, bất cứ lúc nào cũng có thể vụn vỡ.

Chỉ khi nghe thấy tiếng mở cửa, mẹ cô mới như được hóa giải khỏi lời nguyền, khẽ liếc mắt về phía này.

Đèn trong phòng khách vẫn sáng trưng dù trời bên ngoài đã sáng rõ.

Xuân Tảo nhìn mẹ không cảm xúc.

Thứ âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng nước sôi lục bục từ chiếc nồi gang trên bếp, mùi cháo ấm áp lan tỏa khắp không gian.

Xuân Sơ Trân đứng dậy khỏi ghế, không nói gì khác ngoài một câu: “Ăn sáng chưa?”

Xuân Tảo đáp: “Chưa, con đi làm bài tập đây.”

Mẹ cô hé môi định nói gì đó nhưng cô đã đeo cặp lên vai, bước thẳng vào phòng ngủ.

Bà đặt bát cháo bốc hơi nghi ngút và đ ĩa dưa muối nhỏ lên bàn học của con gái rồi nuốt hết những lời định nói vào trong.

Trước khi ra ngoài, bà lặng lẽ đóng cửa giúp cô.

Nước mắt tí tách rơi xuống bài kiểm tra tiếng Anh, từng giọt từng giọt loang ra làm nhòe đi nét chữ đen vừa mới khoanh tròn.

Xuân Tảo không thể kìm lại được nữa, cô đẩy mạnh xấp giấy trước mặt sang một bên, buông bút gục đầu xuống bàn, vùi mặt vào khuỷu tay rồi bật khóc nức nở trong sự kìm nén tận cùng.

***

Nguyên Dã lang thang vô định ngoài đường.

Mặt trời dần lên cao, ánh nắng khiến cơn gió cuối hạ cũng như bị đun sôi, nỗi lo âu và hoang mang đã lâu không gặp lại bao trùm lấy anh, biến anh thành một chiếc lá trôi nổi không rễ giữa dòng người và xe cộ tấp nập, chẳng biết nên đi đâu.

Trên chiếc taxi đưa Xuân Tảo về, anh đã nói dối cô.

Anh nói sẽ về nhà trước, sau đó liên hệ với giáo viên chủ nhiệm để sắp xếp ở lại ký túc xá giống như hồi lớp 10 vậy.

Nhưng anh không thể quay về.

Cúi đầu trước Nguyên Ngật và cầu xin một góc nhỏ trong căn nhà đã bị người khác chiếm đoạt ư, làm gì có chuyện đó.

May mà hôm nay là Chủ nhật.

Ít ra anh vẫn có một ngày để suy nghĩ và xử lý những biến cố bất ngờ này.

Bước vào quán cà phê quen thuộc, Nguyên Dã mượn dây sạc điện thoại từ một bạn nhân viên quen.

Dường như bạn đó cũng nhận ra sắc mặt tái nhợt và lớp mồ hôi ướt đẫm trên người anh, liền hỏi anh có thấy khó chịu không.

Nguyên Dã lắc đầu đáp không sao.

Chàng trai đã thức trắng đêm nhanh chóng uống cạn một cốc cà phê rồi liên tục tự hỏi chính mình:

Nguyên Dã, đi đâu bây giờ? Mày có thể đi đâu?

Nghĩ đi, mày còn chỗ nào để đi? Mày phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình, cũng đừng để cô gái mà mày thích phải lo lắng.

Đáp án là một chỗ trống, không biết bắt đầu từ đâu. Sự bất lực từ vài giờ trước lại trào dâng, lần nữa đánh gục tinh thần anh. Nguyên Dã ngả người ra sofa, nhíu chặt mày. Từ ban ngày đến chập tối, bầu trời đỏ rực dần chuyển sang u ám.

Khi gần như không còn đường lui, một lời hứa bị lãng quên từ lâu bỗng le lói như ánh đom đóm trong bóng tối.

Liên quan đến Hướng Mẫn Thận, mẹ anh.

Gọi là lời hứa thì cũng không hẳn, nói đúng hơn đó chỉ là một lời đùa cợt giữa hai mẹ con.

Năm anh lên 8 tuổi, Hướng Mẫn Thận không chuẩn bị quà sinh nhật như mọi năm mà chỉ có một lời chúc mừng. Trước ánh mắt thất vọng của con trai, bà nói một cách thần bí rằng quà sinh nhật lần này là một kho báu kỳ diệu, giống như cây đèn thần của Aladdin vậy, nó được giấu trong một cửa hàng nhỏ nào đó trong thành phố này.

Hồi đó còn nhỏ, Nguyên Dã háo hức muốn đi tìm “kho báu” ngay lập tức. Nhưng Hướng Mẫn Thận ngăn lại, bảo rằng nếu chưa gặp phải rắc rối cực kỳ lớn thì đừng vội đi tìm và mở nó ra, nếu không chẳng những sẽ thất vọng mà có khi còn rước thêm phiền phức và trừng phạt.

Đứa trẻ non nớt tin là thật, cố gắng kiềm chế sự háo hức của mình.

Thế nhưng chỉ một năm sau, mẹ đã rời xa anh.

Nguyên Dã dần nhận ra, đây không phải là một món quà hay một lời giao ước mà là một điềm gở, một lời tiên tri, một lời cảnh báo trước khi chia xa.

Trong những năm tháng dài sau đó, anh vừa nhớ nhung bà lại vừa oán hận bà.

Anh không muốn chạm vào bất cứ thứ gì liên quan đến bà nữa. Dĩ nhiên bà cũng ra đi vô cùng dứt khoát và tàn nhẫn, chẳng để lại dấu vết nào.

Nguyên Dã không ngờ rằng mình vẫn nhớ rõ tên quán đó, Thực Phần.

Anh tìm kiếm thử trên điện thoại, quả thật có một cửa tiệm mang cái tên này.

Địa chỉ nằm ở trung tâm thành phố, không xa chỗ anh lắm, sát cạnh khu ổ chuột.

Nguyên Dã lần theo chỉ đường, len lỏi qua những con hẻm nhỏ quanh co chật hẹp, cuối cùng cũng tìm được quán rượu này. Ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa gỗ, chiếu sáng mặt tiền đơn giản, cổ kính, chỉ có hai chữ “Thực Phần” treo lơ lửng, mang theo chút khí chất ẩn dật giữa phố thị.

Anh đẩy cửa bước vào, chiếc chuông gió trên cao leng keng vang lên. Người phụ nữ đang đọc sách sau quầy bar ngẩng đầu lên. Trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng là những dấu vết thời gian rõ rệt.

Thấy bộ đồng phục học sinh trên người anh, mặt bà ấy không chút cảm xúc, khoát tay đuổi khách: “Về đi, quán này không tiếp đón trẻ vị thành niên.”

Nguyên Dã đang định mở miệng thì người phụ nữ với mái tóc búi thấp lỏng lẻo như chợt nhận ra điều gì đó, lại ngước mắt lên nhìn anh chằm chằm với vẻ kinh ngạc: “Cháu là Nguyên Dã sao?”

Nguyên Dã sửng sốt.

“Lớn thế này rồi à?” Bà đứng dậy từ quầy rượu, cao hơn anh tưởng. Bước ra khỏi quầy, bà ấy quan sát anh, giọng nói pha chút bất ngờ và vui mừng: “Cao lớn đẹp trai đến thế này rồi cơ à, trông giống hệt lão Hướng.”

Nguyên Dã đoán “lão Hướng” mà bà ấy nhắc đến chính là mẹ mình.

Có lẽ hồi nhỏ họ từng gặp nhau vài lần nhưng ấn tượng của anh về người phụ nữ này vô cùng mơ hồ. Con người khi trải qua tổn thương quá lớn, não bộ sẽ tự động bật cơ chế bảo vệ, chọn lọc và quên đi những ký ức đau buồn.

Bà ấy là người đầu tiên nói anh giống Hướng Mẫn Thận.

Trước đây, tất cả mọi người đều ngầm mặc định anh là bản sao của cha mình.

Nghĩ đến đây, sống mũi Nguyên Dã bỗng cay cay.

Người phụ nữ nhận ra cảm xúc chùng xuống của anh, cũng thấy rõ vẻ mệt mỏi khó che giấu trên gương mặt, bà không hỏi anh muốn gì ngay mà chỉ đơn giản hỏi: “Ăn tối chưa?”

Nguyên Dã lắc đầu.

Bà quay người về phía tấm rèm che bên tường, gọi vào trong bếp: “Ông xã, làm giúp em một bát mì ramen, nhớ thêm trứng lòng đào nhé.”

Một giọng nam trầm khàn vọng ra: “Ok!”

Nguyên Dã ngồi xuống, trong quán lác đác có khách ra vào, phần lớn là đến uống bia và nhấm nháp mấy món nhậu.

Anh ngồi một mình bên bàn, thỉnh thoảng bật sáng màn hình điện thoại.

Biết đâu Xuân Tảo sẽ nhắn tin báo bình an? Nhỡ đâu mẹ cô sẽ đổi ý thì sao?

Nhưng sở dĩ kỳ tích được gọi là kỳ tích bởi vì xác suất xảy ra của nó cực kỳ thấp.

Gần như bằng không.

Bát mì nóng hổi đầy ắp nguyên liệu được đặt xuống trước mặt Nguyên Dã. Người phụ nữ ngồi xuống đối diện anh rồi tự giới thiệu: “Chắc cháu không nhớ dì đâu nhỉ? Dì là bạn thân từ nhỏ của mẹ cháu, cứ gọi dì là dì Tần đi.”

Nguyên Dã gật đầu: “Dì Tần ạ.”

Anh do dự mở lời: “Mẹ cháu có…”

Bà ngắt lời: “Ăn mì trước đã.”

Nguyên Dã đáp: “Cháu đang vội.”

Người phụ nữ liếc nhìn tờ lịch treo tường, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay là Chủ nhật mà cháu vẫn còn phải học tự học buổi tối sao?”

Nguyên Dã gật đầu. Anh lại nói dối. Thực ra 4 giờ chiều nay anh đã xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ học vì lý do đau đầu.

Anh muốn nhanh chóng xử lý mọi chuyện, tranh thủ khoảng thời gian tự học buổi tối để dọn khỏi chỗ ở hiện tại.

Như vậy có thể tránh mặt Xuân Tảo, không để cả hai phải buồn thêm.

Còn sau đó sẽ đi đâu thì anh vẫn chưa biết.

Sự nôn nóng dâng lên như cơn sóng nhiệt giữa mùa hè, nóng rát đến mức thiêu đốt.

Dì Tần không vòng vo nữa. Bà quay lại quầy bar, lấy một phong bì da màu nâu đậm từ ngăn tủ khóa bên dưới ra rồi đặt trước mặt Nguyên Dã.

Phong bì không quá mỏng nhưng bên trong không phải thư từ. Nó căng phồng, có trọng lượng nhẹ, khi chạm vào đầu ngón tay mang theo cảm giác nặng trĩu. Mặt ngoài không có chữ nào, chỉ được buộc bằng sợi dây gai, thắt thành một chiếc nơ bướm dễ tháo.

“Bên trong là gì vậy ạ?” Nguyên Dã ngước mắt lên hỏi.

Dì Tần khoanh tay trước ngực: “Cháu tự xem đi.”

Anh rút dây buộc ra, ngón tay tách mép phong bì, ánh mắt anh co lại một chút. Dưới đáy phong bì là một chiếc chìa khóa bạc, một tấm thẻ ngân hàng cùng một mẩu giấy ghi chú được gấp lại.

Hướng Mẫn Thận vốn là một người theo chủ nghĩa lý tưởng thuần túy.

Trên đường đến đây, Nguyên Dã đã nghĩ ra hàng loạt giả thuyết, nhưng không ngờ nó lại thực tế và dứt khoát đến vậy.

Dì Tần nhẹ giọng nói: “Không cần lấy ra đâu, dì kể cho cháu nghe luôn. Bên trong là căn nhà và số tiền mẹ cháu để lại cho cháu. Nhà không lớn, chỉ khoảng hơn 60 mét vuông. Mỗi khi tâm trạng không tốt mẹ cháu thường đến đó một mình. Trên giấy có ghi địa chỉ nhà và mật khẩu thẻ. Trước kia không đưa cháu vì cháu còn nhỏ, mà bà ấy cũng sợ cha cháu biết được sẽ giở trò chiếm đoạt.”

“Dì cứ nghĩ cháu sẽ không đến đâu. Mẹ cháu cũng nói tốt nhất là đừng đến, đợi đến khi nào đủ tuổi trưởng thành rồi hãy nhận.” Dì Tần chống cằm, vẻ mặt đầy phức tạp, dường như thoáng chút cảm khái và đau lòng, “Nhưng cuối cùng cháu vẫn đến đây rồi.”

Nguyên Dã yên lặng lắng nghe không nói gì. Anh hít thật sâu vài lần, cố gắng kiềm nén sống mũi cay cay.

“Những vấn đề khác dì không đề cập đến nữa. Dì sẽ không bào chữa gì cho mẹ cháu vì đó là lựa chọn của bà ấy. Bà ấy là một người mẹ ích kỷ và đáng trách nhưng quả thật bà ấy cũng rất thương cháu.”

“À đúng rồi, bà ấy còn nhờ dì nói với cháu là số tiền trong ngân hàng chính là một con số quan trọng trong cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ngày xưa bà ấy đọc cùng cháu. Bà ấy bảo rằng sau mười mấy năm chắc chắn sẽ sinh thêm lời, chỉ sợ cháu không nhận ra sự dụng tâm của bà ấy. Bà ấy còn nói cháu rất thích cuốn sách đó.”

Là người bạn thân thiết được giao phó nhiệm vụ gìn giữ bí mật quý giá này, bà ấy đã thắc mắc suốt nhiều năm, nhưng thay vì tò mò về số tiền, bà chỉ hiếu kỳ về cuốn sách kia: “Đó là quyển sách nào vậy?”

Nguyên Dã không trả lời.

Cũng chẳng cần phải suy nghĩ. Những ký ức đẹp đẽ mà day dứt như thể được bọc trong hổ phách bỗng chốc tan ra vào giây phút này. Câu trả lời nằm ngay trong đó:

“Bí kíp quá giang vào Ngân Hà” của tác giả Douglas Adams.

Và con số đó chính là: 42.

Con số đại diện cho “Câu trả lời tối thượng về sự sống, vũ trụ và vạn vật”.

***

Rời khỏi quán rượu, Nguyên Dã không vội đến xem căn hộ kia có phù hợp để ở hay không. Dì Tần bảo mình vẫn thuê người đến dọn dẹp và kiểm tra điện nước định kỳ theo đúng lời dặn dò lặp đi lặp lại của Hướng Mẫn Thận để phòng khi con trai bà có lúc cần đến.

Nếu bây giờ chẳng còn chốn nào để đi thì anh có thể chuyển vào ngay lập tức.

Lúc hơn 8 giờ, Nguyên Dã quay về phòng trọ, bắt đầu thu dọn hành lý.

Nghe thấy tiếng động, Xuân Sơ Trân bước ra khỏi phòng. Anh ngước mắt nhìn bà, vẫn lịch sự chào một tiếng: “Dì.” Nhưng người phụ nữ ấy chỉ hờ hững lướt mắt qua như thể anh không tồn tại, sau đó lại quay lưng đi tiếp tục xem những video ngắn trên điện thoại.

Trong căn phòng lặng ngắt chỉ còn lại tiếng nhạc nền không ngừng cất lên, vừa xô bồ lại vừa quen thuộc đến nhức đầu.

Nguyên Dã thu dọn rất nhanh. Khi kéo vali rời khỏi căn phòng gần như trống không, anh nhìn về phía cánh cửa đóng chặt của Xuân Tảo, chắc hẳn giờ này cô đang ở trường, không biết chiều nay cô có tranh thủ ngủ bù được chút nào không… Cách để quan t@m đến cô giờ đây đã trở nên ít ỏi và mong manh hơn bao giờ hết.

Hơi thở anh chợt nhẹ bẫng như đang mang một căn bệnh nặng, như thể trái tim vừa bị khoét mất một mảng mà chẳng có dấu hiệu báo trước nào, như một cậu bé vừa nếm được vị ngọt của viên kẹo đã bị ép phải từ bỏ. Không chịu nổi nhưng vẫn phải chịu.

Nhìn cánh cửa ấy, anh nhắc nhở mình hàng nghìn lần, đừng suy nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa, đừng tự đẩy mình vào ngõ cụt. Hãy thôi uất ức, thôi tự trách đi, hãy đối diện với lựa chọn của bản thân. Rồi sẽ có một ngày anh đủ mạnh mẽ để mở cánh cửa đó và đón công chúa của mình. Dù giây phút này trái tim có đau đớn đến nhường nào.

Anh lại liếc nhìn về phía phòng của Xuân Sơ Trân, do dự không biết có nên chào từ biệt hay không.

Cuối cùng anh vẫn kéo hành lý đến trước cửa, không đẩy tấm cửa gỗ khép hờ ra mà chỉ nhẹ giọng nói:

“Dì ơi, cháu đi đây.”

“Chìa khóa cháu để trên bàn.”

“Cảm ơn dì vì đã chăm sóc cháu suốt một năm qua.”

Bên trong im ắng, chẳng có ai đáp lại, chỉ có âm thanh cười đùa phóng đại từ chiếc điện thoại vọng ra.

Nguyên Dã xoay người định đi, nhưng ngay khi sắp chạm đến cửa, một giọng nói vang lên phía sau: “Khoan đã.”

Xuân Sơ Trân bước ra khỏi phòng, trên tay phải cầm chiếc hộp sắt đêm qua vừa bị lôi ra trước bàn dân thiên hạ của Xuân Tảo. Bà đưa nó cho anh, nói với giọng dửng dưng: “Cầm xuống dưới vứt hộ tôi.”

Ánh mắt Nguyên Dã thoáng dao động, anh cố giữ giọng bình tĩnh: “Dì không định hỏi ý Xuân Tảo trước sao ạ? Đây là đồ của cô ấy.”

Xuân Sơ Trân chẳng buồn để tâm, nhún vai đáp: “Muốn sao cũng được. Hoặc là cậu cầm lấy đi hoặc là tôi vứt.”

Nguyên Dã đứng lặng vài giây rồi đón lấy chiếc hộp.

Xuân Sơ Trân không nói gì thêm mà quay người trở vào phòng, như kiểu chỉ thốt thêm một câu cũng thấy phí sức.

Nguyên Dã bắt taxi đến căn hộ mà mẹ mình để lại.

Khu chung cư không nằm ở vị trí thuận tiện mà ở vùng ngoại ô khá hẻo lánh, cách trường học khá xa và càng cách nhà cũ của anh xa hơn. Tuy nhiên căn hộ nằm ở dãy nhà đằng sau, bên ngoài hàng rào có một khu rừng rộng lớn xanh um, bóng cây lay động trong đêm hòa cùng tiếng gió vi vu.

Anh bật đèn lên.

Căn nhà tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi. Dấu vết của chủ nhân trước gần như không còn nhưng những nét lãng mạn riêng biệt của bà vẫn còn hiện diện đâu đó, ví dụ như những miếng nam châm hình các hành tinh dán trên tủ lạnh, bên dưới kẹp vài tờ công thức nấu ăn, nét chữ đã hơi phai mờ.

Nguyên Dã kéo vali vào phòng ngủ, bật đèn.

Điều đầu tiên đập vào mắt là một chiếc hộp quà dài màu đen đặt trên tủ đầu giường.

Anh để vali xuống, đi thẳng đến đó, cầm chiếc hộp lên và mở ra.

Bên trong là mô hình xe hơi màu đỏ tươi chưa từng được bóc hộp. Chiếc xe làm từ hợp kim được bảo quản kín, không hề bị oxy hóa hay han gỉ, vẫn sáng bóng như ngày đầu tiên.

Vô lăng của chiếc xe có buộc một tấm thiệp nhỏ xíu được gấp đôi lại.

Nguyên Dã nhẹ nhàng tháo nó ra khỏi sợi dây mảnh, mở ra xem:

“Tiểu Dã à,

Chúng ta rồi sẽ đi đến bất cứ nơi nào mà ta muốn.

Nếu hiện tại có bão giông thì hãy ngủ một giấc thật ngon trong căn nhà ấm áp này con nhé.

Rồi trời sẽ trong, biển sẽ lặng. Sau đó, hãy tiếp tục tăng tốc về phía trước.”

Bên dưới dòng chữ là một nét vẽ khuôn mặt cười đơn giản mà nguệch ngoạc.

Nhìn lâu một chút, nó lại giống như đang khóc. Hoặc có lẽ là  vừa cười vừa khóc.

Nguyên Dã không biết mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần. Cuối cùng, anh ngước mắt lên, đôi mắt trống rỗng nhìn căn phòng xa lạ và bức tường trắng xóa.

Tầm mắt dần trở nên mơ hồ, anh lặng lẽ tắt đèn, không kiềm được mà ngồi phịch xuống sàn nhà.

Cảm giác như quay lại mùa hè 8 năm trước.

Cậu bé gầy gò lao ra khỏi nhà, cố sức đuổi theo chiếc máy bay mà mình không bao giờ có thể đuổi kịp. Nhưng vì mải ngẩng đầu nhìn trời, cậu bị vấp ngã, đầu gối trầy trụa, máu thịt lẫn vào nhau. Cậu cố gắng đứng dậy, song cơn đau xé da khiến cậu không thể làm gì khác ngoài quỳ rạp xuống. Cuối cùng cậu chỉ có thể tuyệt vọng ngồi co mình lại trên con đường gồ ghề, hai tay ôm chặt lấy đôi mắt.

Khi ấy bóng đêm tựa như một dòng sông chảy xiết, mà Nguyên Dã thì đang bị cuốn trôi đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.