Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 7: Món tráng miệng miễn phí



Hồi nhỏ Xuân Tảo từng nuôi cá vàng. Hôm đó cô được mẹ dẫn đi chợ, trong chợ thường có cửa hàng bán động vật nhỏ như chim, cá vàng,… Trên đường, Xuân Sơ Trân gặp người quen nên dừng lại tám chuyện một lúc, trong lúc ấy Xuân Tảo chen vào nhóm con nít đang ngồi xổm dưới đất xem mấy chú rùa nhỏ và cá vàng bơi qua bơi lại trong chậu.

Thấy các bạn ai cũng có một con, cô bé năn nỉ mẹ, khóc lóc đòi mua, Xuân Sơ Trân đành phải đồng ý mua một con cá vàng cho cô. Ông chủ hỏi họ có cần mua thêm bể cá nữa không, Xuân Sơ Trân từ chối ngay: “Cần gì bể,” rồi nói tiếp “Nuôi mấy ngày là chết ấy mà.” Đôi mắt cô bé Xuân Tảo khi đó vẫn còn long lanh nước, đôi tay túm chặt túi nilon mang chú cá nhỏ kia về nhà. Trên đường về cô bé không dám cử động mạnh, đến nỗi cánh tay tê rần.

Cho đến khi thả chú cá vàng vào bát sứ.

Lúc ấy Xuân Tảo không biết cách nuôi cá, cứ tưởng giống như mèo, phải mang ra phơi nắng nên cô bé đã đặt cái bát sứ ở ngoài ban công.

Chạng vạng tối chạy ra xem, chú cá vàng trong bát chỉ còn thở thoi thóp, cái bụng ngửa lên, hai mắt lờ đờ, vây cá trong suốt vỗ thật khẽ, chỉ còn miệng là vẫn còn hô hấp.

Xuân Tảo sợ phát khóc, chị gái cô nghe thấy bèn chạy tới dỗ dành, nói rằng có cách để cứu cá nhỏ.

Chị đổ cá vào chậu to, sau đó vặn vòi cho nước chảy ra thật nhỏ rồi kêu Xuân Tảo chờ một lúc. Xong xuôi, chị quay về phòng học bài. Xuân Tảo tìm một cái ghế đẩu ngồi xổm bên cạnh chậu cầu nguyện cho cá nhỏ.

Tí tách.

Tí tách.

Từng giọt nước chảy xuống tạo thành những gợn sóng hòa cùng với bọt khí. Xuân Tảo lẳng lặng chờ quá trình lặp đi lặp lại này.

Không biết bao lâu trôi qua, đến khi ráng chiều ngoài khung cửa biến thành màn đêm màu xanh đen, chú cá kia dần dần lật mình quay về trạng thái đầy sức sống.

Như thể có phép màu vậy, Xuân Tảo ngạc nhiên mở to mắt.

Sau này lớn lên, Xuân Tảo được học về vật lý, biết dòng chảy có thể làm tăng hàm lượng oxy trong nước cho nên cá nhỏ mới có thể “chết đi sống lại”.

Đêm nay phép màu lại xuất hiện.

Ký hiệu hình tròn kia chính là chiếc phao đột nhiên xuất hiện trong bể cá bị bịt kín, nó nổi lên mặt nước, chỉ chờ cô tới gần và sử dụng.

Giây phút nhập mật khẩu vào, trái tim Xuân Tảo đập loạn xạ.

Sau đó tới nét mặt.

Cảm xúc phức tạp trào dâng, sống mũi cô cay cay. Xuân Tảo hít sâu một hơi, bật MV mình muốn xem đã lâu lên.

Cô cũng không tham lam, chỉ xem ba lần rồi thoả mãn tắt máy đi ngủ.

Trằn trọc một lúc lâu, Xuân Tảo vén chăn rón rén xuống giường, đầu tiên đặt điện thoại về chỗ cũ sau đó xé một tờ giấy note mới mua hôm nay ra, lấy bút dạ viết lên hai chữ:

Cảm ơn.

Từng nét bút dần khô lại bày tỏ sự biết ơn chân thành của cô.

Còn tờ giấy “thông đồng với địch” này khiến cô phân vân rất lâu không biết nên vứt hay giữ lại làm kỷ niệm. Cuối cùng cô không nỡ vứt đi cho nên đã cất vào chiếc hộp màu trắng ở sâu trong ngăn kéo.

Bên trong chiếc hộp có không ít đồ linh tinh: vé vào cổng công viên, vé xem phim, vòng cổ style Gothic và chiếc ghim cài áo cô không bao giờ dám sử dụng, hay là vỏ sò và những món trang sức lưu niệm được bạn tặng khi đi du lịch về, cùng với những bức ảnh phong cảnh đẹp trong và ngoài nước được cô cắt ra từ báo. Chúng đều là những khoảnh khắc vui vẻ hiếm có trong cuộc sống của cô. Mỗi lần đi chơi, cho dù hiện nay chỉ cần dùng CCCD hoặc mã QR là có thể đi vào nhưng Xuân Tảo vẫn nhất quyết mua vé dù có bị cô bạn Đồng Việt cười trêu là “bà già”.

Cô cất tờ giấy nhỏ vào vị trí dưới cùng chiếc hộp rồi dùng những đồ vật khác che giấu thật kỹ, lúc này mới yên tâm đóng nắp lại.

Lúc toan đứng dậy, đùi cô bỗng đụng phải cặp sách. Xuân Tảo cúi đầu thấy chiếc chai rỗng trong túi bên sườn cặp sách.

Chăm chú nhìn một lúc, Xuân Tảo rút chai nước ra, tháo chiếc nắp chai màu hồng nhạt rồi lấy khăn giấy ra lau sạch, cuối cùng cất nắp chai vào trong hộp.

Sáng hôm sau, còn chưa đến 5 giờ Xuân Tảo đã bừng tỉnh dậy trong tiếng chuông đồng hồ báo thức.

Trong phòng tờ mờ sáng. Cô dán tai lên cửa lắng nghe động tĩnh một lúc rồi mới nhẹ nhàng mở cửa chạy vào phòng vệ sinh, chuẩn bị dùng cách tương tự để truyền tờ giấy “cảm ơn” cho Nguyên Dã.

Xuân Tảo đứng trân trân trước bồn rửa mặt.

Nguyên Dã không dùng cốc đánh răng, trước kia cô không để ý.

Con trai ai cũng tuỳ tiện như vậy hả?

Nhưng khi ánh mắt rơi xuống chiếc bàn chải điện màu đen trên bệ rửa, cô lại cảm thấy người này vẫn khá là sạch sẽ.

Hành động không được thuận lợi như dự đoán, Xuân Tảo quyết định quay về phòng mình trước. Đang định ra ngoài, cánh cửa phòng ngủ gần phòng vệ sinh nhất chợt mở ra.

Xuân Sơ Trân từ trong bước ra, nét mặt mệt mỏi.

Xuân Tảo dừng lại.

Bà hơi cúi đầu nên vẫn chưa nhìn thấy cô.

Xuân Tảo bình tĩnh lại, quyết định đánh phủ đầu trước, cô không cảm xúc cất tiếng chào “Mẹ”.

Như thể ảo giác, Xuân Sơ Trân thình lình ngẩng đầu lên, tinh thần lập tức phấn chấn.

Bà nhìn đồng hồ, hỏi: “Còn chưa tới 5 giờ, sao hôm nay con dậy sớm thế?”

Xuân Tảo thản nhiên trả lời: “Tâm trạng không tốt nên ngủ không ngon ạ.”

Xuân Sơ Trân nghẹn họng, trên mặt thấp thoáng vẻ không được tự nhiên: “Ờ, dậy rồi thì đi đánh răng rửa mặt đi.” Nói xong bà đi vào bếp.

Xuân Tảo không định nhượng bộ, bàn tay phải đang nắm chặt yên lặng đút vào túi quần.

Quay về phòng mình, Xuân Tảo xé tờ giấy note, vừa buộc tóc vừa nghĩ kế sách mới để cảm ơn người nọ.

Chỉ còn cách gặp mặt trực tiếp thôi.

Kế hoạch B có vẻ khả thi hơn, mặc dù Nguyên Dã không bao giờ ăn sáng ở nhà nhưng hôm nay anh dậy hơi muộn. Lúc đang ngồi ăn sáng, Xuân Tảo đưa mắt nhìn cánh cửa phòng không chút động tĩnh ở phía đối diện.

Cơm nước xong quay về phòng, Xuân Tảo giả vờ lấy môn toán học ra, cố tình giải lề mề, đặc biệt chú ý đến động tĩnh phòng bên cạnh để kịp thời chạy ra.

6 giờ 45 phút.

Nghe thấy tiếng động, Xuân Tảo lập tức cầm tờ đề trên bàn, đeo cặp sách lên rồi gọi Nguyên Dã đang thay giày trước cửa.

Chàng trai chầm chậm ngồi thẳng người, cặp sách treo một bên vai, anh quay đầu nhìn cô.

Anh vừa rửa mặt xong, tóc mái vẫn còn hơi ướt, có lẽ vì vậy mà đôi mắt trong veo hơn hẳn.

Xuân Tảo vẫy vẫy tờ đề toán học trên tay: “Chờ tôi một chút được không, tôi có bài toán muốn hỏi cậu.”

Nguyên Dã mặt không đổi sắc: “Ok, để tôi nhìn xem,” rồi cúi đầu đeo nốt giày thể thao vào. Anh dậm chân hai cái, cảm thấy giày hơi chật nên lại cúi người thắt lại dây giày.

Lúc buộc lại dây giày, phần eo cúi gập để lộ hoàn toàn cần cổ trắng trẻo sau gáy, trông như thiên nga đang bơi trong hồ.

Xuân Tảo bỗng không biết nên tiến lên thế nào.

Chàng trai đứng dậy, ánh mắt nhìn cô đầy thắc mắc như muốn hỏi sao còn chưa tới đây.

Xuân Tảo bèn tới gần: “Vừa đi vừa nói nhé, sắp muộn rồi.”

Nguyên Dã theo cô ra ngoài.

Cầu thang khu chung cư cũ này cực kỳ chật hẹp, không thể đi song song với nhau nổi, vì thế Xuân Tảo không vội đi vào thẳng vấn đề chính.

Sau khi chắc chắn đã rời khỏi tầm mắt của mẹ, cô mới quay đầu nhìn Nguyên Dã: “Chắc cậu có thể đoán được, thật ra tôi không định nhờ cậu giải toán gì cả.”

Tầm mắt vốn lơ đãng của chàng trai đáp xuống mặt cô. Ý cười lan ra trong mắt anh: “Ừ, tôi biết.” Anh đáp.

Bản thảo vốn được chuẩn bị kỹ càng của Xuân Tảo bỗng dưng mắc kẹt.

Bởi cái nhìn ấy.

Thật ra Nguyên Dã vẫn duy trì khoảng cách vừa phải nhưng điều kỳ lạ là khi anh chuyên chú nhìn một ai đó, bạn sẽ cảm thấy anh ấy cách mình cực kỳ gần, thậm chí có phần gần gũi quá mức. Khoé môi cong lên tạo thành một vòng cung hoàn hảo.

Gương mặt này, nét mặt này, không một ai có thể trụ nổi năm giây. Nhận ra nhịp tim và hai má mình đã bắt đầu có phản ứng, Xuân Tảo lập tức quay mặt đi, tiếp tục vừa đi vừa nói: “Cảm ơn cậu hôm qua đã cho tôi dùng ké mạng.”

“Không có gì.” Nguyên Dã hào phóng đáp: “Dù sao cậu cũng có dùng bao lâu đâu.”

…..?

Xuân Tảo cau mày vì cảm giác như bị “giám thị” này: “Cậu biết tôi sử dụng trong bao lâu ư?”

“Điện thoại tôi tự động nhắc nhở, khi có người bắt mạng phía góc trái màn hình sẽ hiển thị.” Nguyên Dã nhẹ nhàng giải thích, cuối cùng còn nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là khoảng 15 phút?”

Xuân Tảo: “…” Cổ họng nghèn nghẹn, Xuân Tảo nuốt xuống, thừa nhận: “Phải.”

Vì sao nhỉ, sao anh lại nhớ thời gian cô sử dụng mạng? Cô cảnh giác hỏi: “Cậu muốn thu tiền hả?”

Nguyên Dã bật cười. “Cậu nghĩ gì thế hả…” Vì buồn cười nên âm cuối hơi kéo dài, có cảm giác lười nhác, hoà tan trong không khí trong lành của buổi sáng sớm khiến màng nhĩ ngưa ngứa.

Xuân Tảo nhỏ giọng: “Tôi tưởng…”

Chàng trai bên cạnh thẳng thắn đáp: “Tôi chỉ tò mò thôi, cậu muốn lên mạng làm gì thế?”

Cuộc cãi cọ tối qua vẫn còn rõ mồn một ngay trước mắt, Xuân Tảo cắn môi: “Cậu đoán xem.”

Chàng trai yên lặng vài giây rồi đoán: “Một video ngắn? Hoặc thời gian nghe ba bài hát? Dù sao chắc chắn không phải tìm tài liệu học rồi.”

Anh vừa nói vừa lặng lẽ quan sát sự thay đổi trên gương mặt cô gái bên cạnh.

Xuân Tảo bất giác cong môi. Cô nhìn thẳng nhà để xe trước mặt, bên trong là đủ loại xe máy điện cũ có mới có được xếp lộn xộn không thẳng hàng.

Nhưng tâm trạng cô cực kỳ tốt: “Không phải ba bài hát, mà là một bài nghe ba lần.”

Cô dừng bước.

Từ đầu Nguyên Dã đã đi theo cô nên cũng lười chú ý đến đường cái, thấy cô dừng anh cũng dừng lại theo.

Hai người đứng sững ở đó vài giây.

Nguyên Dã cất lời trước: “Sao dừng ở đây?”

Xuân Tảo chỉ vào nhà xe: “Cậu không lấy xe hả?”

Nguyên Dã đơ ra một giây rồi vươn tay sờ túi, đầu tiên sờ túi bên phải trước sau đó chuyển sang bên trái lấy chìa khoá xe ra.

Anh nhanh chóng tìm thấy chiếc xe địa hình của mình, dễ dàng lấy nó ra khỏi nhà để xe rồi cúi người mở khoá.

Hai người tiếp tục đi về phía cổng khu dân cư.

Đi đến cổng, Xuân Tảo lên tiếng trước: “Bạn tôi đang chờ trước cửa hàng văn phòng phẩm rồi, tạm biệt cậu nhé.”

Nguyên Dã khẽ “Ừ”, không chần chừ nữa mà đề xuất luôn: “Cậu không định mua sim để dùng à?”

Vậy mà anh vẫn đang nghĩ cách hộ mình, thật sự hơi ngoài ý muốn, Xuân Tảo thành thật đáp: “Thẻ căn cước của tôi đang ở chỗ mẹ.”

“Cậu đang ở tù hả?” Trên gương mặt vốn luôn bình tĩnh của chàng trai xuất hiện nét khó tin.

Thật ra Xuân Tảo không cảm thấy khó khăn lắm, cô cắn môi cười khổ: “Cũng không khác là bao.”

Ăn ngủ đi học, còn lại đều bị kiểm soát chặt chẽ, chẳng khác gì ngồi tù.

Nguyên Dã trầm ngâm một lúc: “Tôi có một chiếc sim không dùng tới, nếu cậu cần thì có thể mượn, nhưng…” Anh dừng một chút: “Tôi để nó ở nhà, cuối tuần này mới về lấy được.”

“Không cần đâu…” Xuân Tảo cúi đầu nhìn mũi giày. Điều đó quá phiền phức, cô không cảm thấy yên tâm khi liên tục nhận được lòng tốt của người khác.

Hơn nữa ——

Cho dù cô có động tâm khoảng 80% với lời đề nghị này thì vẫn phải trấn an bản thân trước: Hít thở không khí 15 phút là đủ rồi.

Sự tự do giống như món tráng miệng dễ gây nghiện, dù biết nó có thời hạn sử dụng, cô vẫn không dám chắc bản thân sẽ không nổi lòng tham.

“Hmm ——” Sự chần chừ của Nguyên Dã đã thu hút ánh mắt cô, chỉ thấy anh tỏ vẻ khó xử: “Nhưng phát mạng mãi… cũng sẽ tốn pin.”

Xuân Tảo ngạc nhiên: “Cậu vẫn chưa tắt hả?”

Nguyên Dã lấy di động trong túi quần nhìn thoáng qua một cái rồi giơ ra trước mặt cô gái, trên màn hình là giao diện điểm truy cập cá nhân: “Chưa tắt.”

Giọng anh hết sức nhẹ nhàng còn Xuân Tảo thì bối rối: “Cậu mau tắt đi.”

Nguyên Dã bị giọng điệu hung dữ của cô doạ, anh nhịn cười nhấn nhấn hai cái rồi cất di động đi: “Rồi.”

Xuân Tảo mím môi rồi thở phào một hơi.

“Cậu cứ cân nhắc thử xem.”

Hơi ngước mắt lên, thấy đôi mắt sáng ngời của chàng trai vẫn nhìn cô chăm chú, cực kỳ chân thành.

Xuân Tảo muốn nói lại thôi, đành phải cụp mắt xuống.

Trong khi cô đang chần chừ thì anh vẫn kiên nhẫn dụ dỗ: “Sau này nhỡ cần dùng thì phải làm sao?”

“Đến gõ cửa phòng tôi hả?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.