Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao?

Chương 45: Trẫm thấy Tống đại nhân cũng phong vận vẫn còn



Vậy nên, Tiêu Ứng Hoài là nam đồng??? 

Tống Kiệm vốn đã choáng váng, giờ đầu óc càng thêm quay cuồng. 

“Bệ bệ bệ bệ bệ hạ… ta ta ta ta ta ta…” 

Tiêu Ứng Hoài chẳng cần mở mắt cũng biết tên ngốc này lúc này ra sao, liền hỏi: “Ngươi thế nào?” 

Mặt Tống Kiệm nóng ran, cái bể nước to thế này mà chẳng biết nên chui vào đâu. 

“Vậy nên ngài mới không cho ta đi xem mắt nam tử trạc tuổi trong kinh sao?” 

Tiêu Ứng Hoài: “?” 

Tống Kiệm có một logic rất riêng mà hắn tự thấy hợp lý, luống cuống giải thích: “Tức là, nếu bệ hạ thích nữ tử, vậy theo truyền thống, nữ nhân trong thiên hạ đều phải qua mắt bệ hạ mới có thể xuất giá. Tương tự, nếu bệ hạ thích nam tử, thì nam nhân trong thiên hạ cũng phải qua mắt ngài trước mới…” 

Tiêu Ứng Hoài vốn đã nóng nực bực bội, nghe xong mấy lời nhảm nhí này càng thêm cáu, lập tức mở mắt, không kiên nhẫn cắt ngang: “Ngươi lại biết trẫm cấm ngươi đi xem mắt là vì những lý do này?” 

Tống Kiệm ngơ ngác. 

Tiêu Ứng Hoài trầm tĩnh nhìn chằm chằm hắn: “Trẫm thấy Tống đại nhân cũng phong vận vẫn còn.” 

Câu này nghe kỹ còn có chút nghiến răng nghiến lợi. 

“……” 

Tống Kiệm lập tức đơ người. 

Trong bể tắm nhất thời chỉ còn lại hơi nước lượn lờ. 

Tiêu Ứng Hoài nhìn hắn. 

Tống Kiệm: “O.O” 

Không biết bao lâu sau. 

“A!” 

Tống Kiệm: “A a a a a a a a a!” 

Mặt hắn đỏ bừng như quả táo chín, cuống quýt bơi hai vòng trong bể: “A a a a a a!” 

“(///////)” 

Tiêu Ứng Hoài im lặng: “?” 

“Không được không được không được không được không được…” Tống Kiệm bơi vòng vòng nửa bể, rồi lại trốn về góc nhỏ của mình, ngồi thụp xuống, co người lại: “Ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng!” 

“Chuẩn bị cái gì?” 

Một nửa cằm nhọn của Tống Kiệm chìm trong nước, lông mi khẽ run mấy cái: “Thuộc hạ còn chưa từng yêu đương, chưa có bạn trai, ngay cả đối tượng mập mờ cũng không có.” 

Tiêu Ứng Hoài miễn cưỡng hiểu được ý trong lời hắn, hỏi: “Vậy nên?” 

“Vậy nên không thể… không thể trực tiếp ngủ với nhau được.” 

Tiêu Ứng Hoài: “……” 

“Nước thuốc trong bể chảy vào đầu ngươi rồi à?” 

Tống Kiệm: “Hức~” 

“Ngươi là minh quân, không thể cưỡng ép dân nam.” 

Tiêu Ứng Hoài suýt thì bật cười vì tức: “Trẫm khi nào nói muốn cưỡng ép ngươi?” 

Tống Kiệm ôm lấy thân thể yếu đuối của mình: “Hức hức hức, ngài nói thuộc hạ… hức… phong vận vẫn còn…” 

“Mặc dù thuộc hạ biết đó là sự thật… nhưng mà…” 

Tiêu Ứng Hoài lúc này nội lực trong kinh mạch đã hỗn loạn, cưỡng ép đ.è xuống vốn đã rất tốn sức, nghe tên ngốc này tiếp tục lảm nhảm e rằng sẽ càng khó khống chế hơn. 

Hắn nhắm mắt lại: “Câm miệng, còn nói nữa trẫm sẽ ném ngươi ra ngoài.” 

Lời uy hiếp vừa thốt ra, tiếng lảm nhảm bên tai quả nhiên biến mất. 

Tiêu Ứng Hoài tập trung tinh thần, cảm nhận dòng nước ấm áp trong bể thuốc. 

Một khắc sau. 

Tiêu Ứng Hoài bỗng chốc phân tâm, tiếng gì vậy? 

“Ục ục…”

“?” 

“Ục ục ục ục...” 

Tiêu Ứng Hoài đột ngột mở mắt, nhưng trên mặt nước đã không còn bóng dáng thiếu niên đâu nữa, chỉ có vài bọt khí nhè nhẹ nổi lên giữa bể tắm. 

“Ục ục ục ục ục...” 

Tống Kiệm ngâm nước đến ngất đi, sặc mấy ngụm, muốn đứng lên nhưng không biết tại sao toàn thân lại vô lực, miệng cũng không thể phát ra âm thanh. 

Xong đời. 

Thật sự xong đời rồi. 

Hắn nhất định sẽ trở thành người đầu tiên chết đuối vì ngâm mình trong bể tắm... 

“...” 

“Ào!” 

Ngay khi Tống Kiệm sắp mất ý thức, một bàn tay lớn bất ngờ túm lấy hắn, sau đó kéo hẳn ra khỏi mặt nước. 

Lưng đột nhiên chạm đất, không khí mới tràn vào khoang mũi, hắn nằm ngửa, phổi nóng rát, đầu óc mơ màng, muốn mở miệng nói gì đó. 

Thế nhưng vừa mấp máy môi, một cảm giác mềm mại nóng bỏng đã áp xuống. 

Tống Kiệm: “Ưm?” 

Còn chưa kịp phản ứng, một hơi dài chậm rãi được truyền vào miệng. 

Tống Kiệm cảm thấy mình như một quả bóng bay bị thổi căng lên, sau mấy lần lặp lại, hắn đột nhiên ho sặc sụa. 

“Phụt~~~” Một ngụm nước lớn bị phun ra. 

“Khụ khụ khụ khụ khụ...” 

Tiêu Ứng Hoài nhìn người trước mặt: “Chỉ không cho ngươi nói chuyện, sao lại còn tự sát ngay trước mặt trẫm?” 

Tống Kiệm cúi gằm mặt, ho liên tục. 

Tiêu Ứng Hoài: “Không sao thì ngẩng đầu lên.” 

Tống Kiệm không ngẩng. 

Tiêu Ứng Hoài nhướn mày: “Nước chưa phun hết?” 

Tống Kiệm vội vàng lắc đầu, ngay cả ho cũng không ho nữa, lặng lẽ quay lưng định lẻn đi. 

Tiêu Ứng Hoài duỗi tay, nắm lấy cổ chân hắn. 

Tống Kiệm giật nảy mình: “A!” 

“Trẫm định ăn thịt ngươi sao?” 

Tống Kiệm cong lưng, tiếp tục bò về phía trước: “Hức hức hức hức hức hức...” 

Tiêu Ứng Hoài chống một tay lên mặt đất, nghiêng đầu quan sát tên đang bò trốn: “Tống Kiệm.” 

“Ngươi cho rằng trẫm vừa hôn ngươi?” 

Tống Kiệm: “A a a a a a a a a!” 

Đúng thật. 

Ha. 

Tiêu Ứng Hoài thấy hắn vẫn nhảy nhót được, không có chuyện gì nghiêm trọng, bèn đứng dậy trở lại bể tắm. 

Tống Kiệm tối nay bị hết đợt sóng này đến đợt sóng khác nhấn chìm, che miệng, mặt đỏ bừng bừng, định lẻn đi luôn cho rồi. Nhưng vừa rời khỏi nước thuốc không bao lâu, nhiệt độ trên người lại dần dâng lên. 

“Phù~~~~” 

Hắn dịch dịch dịch, dịch đến góc xa nhất cách hoàng đế, “bõm” một tiếng, nhảy xuống nước. 

Tiêu Ứng Hoài chỉ liếc hắn một cái rồi không để ý nữa, nhưng không lâu sau, bên tai lại vang lên giọng nói. 

“Bệ, bệ hạ...” 

“Chuyện gì?” 

Tống Kiệm nhỏ giọng lầm bầm: “Đây là nụ hôn đầu của thuộc hạ.” 

“(///////)” 

Tiêu Ứng Hoài khẽ “ừ” một tiếng: “Vậy thì sao, trẫm cũng vậy.” 

Tống Kiệm lập tức nóng ran. 

Hức. 

Hôn môi với lãnh đạo rồi thì phải làm sao, chờ online gấp. 

Đêm giao thừa này định sẵn là không thể ngủ yên. 

Tống Kiệm và Tiêu Ứng Hoài ngâm mình trong bể tắm ở thiên điện đến tận lúc trời tờ mờ sáng mới ra ngoài, còn các thái y trong Thái y viện cũng thức trắng đêm. 

Đến giờ Thìn một khắc, thái y họ Mao bắt mạch cho hoàng đế và Tống Kiệm, xác nhận không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm: “Bệ hạ và Tống đại nhân chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ, mấy ngày tới cố gắng ăn uống thanh đạm một chút.” 

Tiêu Ứng Hoài sắc mặt nhàn nhạt: “Ừ, lui xuống đi.” 

Mao thái y: “Vi thần cáo lui.” 

Chỉ có Cung Đức Phúc vẫn chưa hoàn hồn, đứng một bên khóc sụt sịt, nước mắt còn nhiều hơn cả Tống Kiệm gần đây vì không được ăn thịt. 

“Ai da, bệ hạ ơi, chuyện này đúng là dọa chết lão nô rồi.” 

Tiêu Ứng Hoài ban đầu không định để ý đến hắn. Cung Đức Phúc đã theo hắn nhiều năm, hắn cũng biết lão có tính cách gì, chỉ cần lời không quá đáng, hắn đều mắt nhắm mắt mở cho qua. 

Thế nhưng—

Cung Đức Phúc: “Ngài nói xem, nếu ngài xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lão nô phải làm sao đây? Không có ngài, lão nô thà chết đi cho rồi.” 

“Bao nhiêu năm qua đã trải qua biết bao nguy hiểm, ai ngờ bây giờ lại làm ầm lên chỉ vì chuyện lập hậu nạp phi, hu hu hu... Lão nô thật sự sợ chết đi được.” 

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bệ hạ à, mặc dù phương pháp của Điện hạ Dự Vương có phần cực đoan, nhưng có vài lời người nói cũng không sai. Ngài đăng cơ đã hơn sáu năm, cũng nên suy nghĩ đến chuyện lập hậu nạp phi rồi.” 

“Bây giờ ngài cũng đã hai mươi bảy tuổi, sắp đến tuổi tam thập nhi lập, vậy mà trong hậu cung lại không có lấy một phi tần nào. Lão nô thực sự rất lo lắng, khi tiên đế còn tại vị…” 

Tiêu Ứng Hoài liếc qua: “Ý ngươi là, trẫm không lập hậu, không nạp phi thì ngươi chết cũng không nhắm mắt?” 

Cung Đức Phúc sững sờ, rồi lập tức khóc lóc: “Bệ hạ có thể hiểu nỗi lòng lão nô, lão nô...” 

Tiêu Ứng Hoài: “Trẫm có sở thích Long Dương.” 

Cung Đức Phúc: “?” 

Lão sững người hai giây, sau đó—“A a a a a a a a!” 

Tiêu Ứng Hoài nhíu mày: “Ồn chết đi được.” 

Công Đức Phúc hoảng hốt quỳ sụp xuống: “Bệ hạ ơi, bệ hạ, bệ hạ à.” 

Tiêu Ứng Hoài: “Sau này đừng nhắc đến mấy chuyện phiền phức này với trẫm nữa, còn muốn nhắc lại thì sờ thử cổ mình xem có mấy cái đầu.” 

Cung Đức Phúc vùi mặt xuống đất không dám nhúc nhích. 

Tống Kiệm đứng bên cạnh, lại được chứng kiến toàn bộ cảnh lãnh đạo công khai giới tính thêm một lần nữa. Hắn chớp mắt, gãi gãi mặt, có chút không tự nhiên. 

“Bệ hạ, vậy thuộc hạ... có lẽ nên quay về Thiên Sát Ty trước...” 

Tiêu Ứng Hoài quay sang nhìn hắn: “Quần áo ướt sũng thế này mà muốn về Thiên Sát Ty? Định chết cóng giữa đường à?” 

Tống Kiệm: “...” 

Lãnh đạo của hắn hình như điên rồi, gặp ai cũng mắng! 

Hắn còn chưa kịp lên tiếng về chuyện mất nụ hôn đầu, Tiêu Ứng Hoài sốt sắng cái gì! Sốt sắng cái gì chứ! 

“Cung Đức Phúc, đi tìm cho hắn một bộ quần áo.” 

Cung Đức Phúc nhận lệnh, lập tức chạy đi tìm quần áo, rồi cẩn thận nhìn hoàng đế: “Bệ hạ, vậy… vậy để Tống đại nhân... thay vào?” 

Tiêu Ứng Hoài: “Hắn không thay thì để trẫm thay cho hắn chắc?” 

Cung Đức Phúc vội vàng kéo Tống Kiệm: “Đi đi đi, Tống đại nhân, đi theo lão nô thay quần áo.” 

Tống Kiệm: “Được được được.” 

Hắn theo Cung Đức Phúc chạy vội vào noãn các. 

Cung Đức Phúc: “Tống đại nhân mau thay đi, lão nô đợi ngoài cửa.” 

Lời vừa dứt, giọng nói trầm thấp của hoàng đế lại vang lên: “Cung Đức Phúc.” 

Cung Đức Phúc đành chạy trở lại: “Bệ hạ, có chuyện gì ạ?” 

Tiêu Ứng Hoài: “Đợi ở đây.” 

Cung Đức Phúc: “???” 

Lão sững người hồi lâu, nhìn về phía noãn các. 

A??? 

A????? 

Công Đức Phúc dường như nhận ra điều gì đó, quay đầu lại, lắp bắp nói: “Lão nô... lão nô là thái giám mà...” 

Tiêu Ứng Hoài không nói gì, chỉ cười lạnh: “Hừ.” 

Lúc Tống Kiệm thay đồ xong bước ra, liền nhìn thấy Cung Đức Phúc đang quỳ trên mặt đất. Hắn hơi ngơ ngác, tiến lên cũng định quỳ xuống. 

Tiêu Ứng Hoài đã mở miệng: “Đứng lên cả đi.” 

Cung Đức Phúc đứng dậy, Tống Kiệm gãi gãi mặt, không hiểu chuyện gì. 

“Về nghỉ ngơi mấy ngày, không có việc gì thì đừng đến.” 

Tống Kiệm vừa nghe là biết nói với mình, lập tức cảm tạ: “Tạ ơn bệ hạ! Tạ ơn bệ hạ!” 

Vừa hay hắn cũng không muốn đến!! 

“Thuộc hạ cáo lui!” 

Nói xong, Tống Kiệm vội vàng rút lui, sợ chỉ cần thốt thêm một câu nữa là lại bị giữ lại. 

Vừa ra khỏi Yến Ninh Cung chưa bao lâu, Cung Đức Phúc cũng đi theo. 

Tống Kiệm nhìn vị thái giám đức cao vọng trọng này: “?” 

Sao hắn lại thấy bóng dáng của đại hoàng thúc trên người Cung Đức Phúc, sao trông tiều tụy thế này? 

Cung Đức Phúc thở dài thườn thượt. 

Tống Kiệm: “Sao thế, Đức Phúc công công?” 

Cung Đức Phúc: “Ôi ôi ôi.” 

Tống Kiệm: “O.o?” 

Cung Đức Phúc lấy khăn tay lau nước mắt: “Bệ hạ có sở thích Long Dương, vậy mà lão nô hầu hạ bên cạnh ngài bao lâu nay lại không hề hay biết. Lão nô thật sự sống quá thất bại rồi.” 

Tống Kiệm không ngờ suy nghĩ của Cng Đức Phúc lại đi theo hướng này. 

Vừa định nói gì đó, Cung Đức Phúc đã quay sang nhìn hắn: “Tống đại nhân, ngài cũng hầu hạ bệ hạ sát sao bao lâu nay, ngài có biết không?” 

Tống Kiệm bị hỏi đến đơ người, rồi đột nhiên mặt đỏ lên, nhỏ giọng đáp: “Thực ra ta cũng vừa mới biết.” 

Cung Đức Phúc còn chưa kịp thấy an ủi, chợt liếc mắt thấy vẻ mặt của thiếu niên. 

Tống Kiệm: “(///////)” 

Nhớ lại hành động của hoàng đế trong điện lúc nãy. 

Công Đức Phúc lập tức bấm huyệt nhân trung của hắn: “Tống đại nhân, ngài và bệ hạ tối qua trong bể tắm...” 

Tống Kiệm nghĩ đến nụ hôn đầu bị trao đổi với lãnh đạo, mặt càng đỏ bừng. 

Hắn che mặt lẩm bẩm: “Chỉ là ngoài ý muốn, chỉ là ngoài ý muốn.” 

Cung Đức Phúc choáng váng. 

Trời ơi. 

Hóa ra bệ hạ và Tống đại nhân là thật sao... 

A a a a a a a!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.